Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 367
Cập nhật lúc: 29/01/2026 13:12
Lục Đình cầm khăn gạc lau m.ô.n.g cho bé Châu Châu, vừa lau vừa nói: "Em gái anh mấy năm nay sinh con đến phát điên rồi."
"Sao thế anh?"
"Em không biết đâu, anh đến thăm nó, nó thế mà lại bảo anh đem bé hai hoặc bé ba nhà mình đổi lấy đứa Tiểu Vũ nhà nó, nói như vậy cả hai nhà đều có hai trai hai gái rồi. Sớm biết nó nói thế thì anh đã chẳng mua đồ đến thăm nó rồi. Tuy anh thích con gái thật nhưng không có nghĩa là anh phải giúp nó nuôi con gái. Em sinh ba đứa trẻ vất vả dường nào rồi, nó đúng là viển vông."
Tô Nghiên cười nhạo một tiếng: "Lúc nấu cơm trưa, mẹ anh còn thử lòng Ngọc Hòa đấy, mẹ anh bảo em gái anh muốn đem con cho Ngọc Hòa để sang năm nó m.a.n.g t.h.a.i thêm một t.h.a.i nữa."
"Đừng chấp nó, nó người thì lớn mà não không lớn, các em đừng để tâm đến nó."
"Chỉ cần chị ta không đ.á.n.h ý đồ lên con trai em thì em chấp nhặt với chị ta làm gì. Anh đi thăm chị ta đưa năm mươi đồng, lần này chị ta đến thăm con trai anh một đồng cũng không đưa. Lúc đi, mẹ anh còn đưa cho chị ta một đống đồ, lại còn đưa cho một trăm đồng nữa."
"Sao em biết?"
"Em dâu nói đấy, đưa thì đưa thôi! Em cũng chẳng để tâm, chỉ là Chung Linh San chẳng phải m.a.n.g t.h.a.i rồi sao? Mẹ anh mua một đống đồ bổ gửi qua đó, chắc còn gửi cả tiền nữa."
Lục Đình hiểu rồi, vợ nhà anh đây là ghen đây mà, cảm thấy mẹ đối xử tốt với con gái, đối xử tốt với nàng dâu khác nhưng lại không tốt với cô.
Vợ nhà anh rõ ràng rất hào phóng, đối xử với bố mẹ hai bên đều rất tốt, sao có thể để tâm chút đồ ăn này, càng không để tâm đến số tiền đó, so về nhiều tiền thì ai nhiều tiền bằng vợ anh chứ?
Lục Đình biết thứ vợ muốn là một thái độ, là sự quan tâm và lo lắng của người nhà dành cho cô. Có lẽ chính vì đôi vợ chồng họ quá hào phóng, quen với việc cho đi nên mọi người đều cảm thấy đó là lẽ đương nhiên, cũng không biết rằng họ cũng cần sự quan tâm của người nhà.
"Nghiên Nghiên, Chung Linh San sau này sinh con mẹ không thể đi chăm sóc cô ấy được nên mới gửi cho cô ấy ít đồ ăn thôi mà! Em nghĩ xem mẹ ngày đêm giúp chúng mình trông con, mẹ chắc chắn yêu chúng mình hơn họ chứ."
"Em cũng biết mẹ giúp mình trông con vất vả rồi, em chẳng phải có đồ gì ngon cũng gửi cho họ một phần đó sao. Đồ em gái anh lấy từ nhà đi, có cái nào không phải do chúng mình chuẩn bị đâu."
Tô Nghiên cũng chẳng mong đợi Lục Thư sẽ biết ơn, đừng biến thành kẻ ăn cháo đá bát quay lại c.ắ.n họ một cái là được.
Mấy năm trước vẫn còn là người cần cù, thật thà bản phận, sao càng sinh nhiều con con người ta lại càng hồ đồ thế nhỉ?
Chương 291 Không có tầm nhìn
Quả nhiên không ngoài dự đoán của Tô Nghiên, kể từ sau khi Lục Thư nhận được một trăm đồng từ tay mẹ mình, hầu như tháng nào chị ta cũng về nhà ngoại.
Mỗi lần về chị ta đều dắt theo con trai, rồi dùng địu vải cõng đứa con gái út về. Khi về chị ta cũng không phải lần nào cũng đi tay không, chị ta sẽ xách theo một hai cân đường trắng nói là nhà máy phát.
Dù chị ta làm việc ở nhà máy đường nhưng cũng không thể tháng nào cũng phát đường trắng, số đường này chắc chắn là chị ta dùng tem đường nhà máy phát để đặc biệt đi mua.
Hoa Mẫn có đưa thêm tiền cho Lục Thư hay không cô không biết, cô chỉ biết mỗi lần Lục Thư đến đều than thở với mẹ mình rằng Tiểu Vũ khó nuôi, còn nói lần trước Tiểu Vũ bị ốm sốt vào viện tốn không ít tiền.
Lần nào cũng khóc lóc đến, cuối cùng lại cười toe toét đi về, cứ như giặc vào làng vậy, trong nhà có gì ngon chắc chắn sẽ bị chị ta mang về một nửa.
Tần Tư Minh ba tuổi còn giành sữa bột từ trong miệng con trai cô để uống, người ta bảo khách đến nhà là khách, Tô Nghiên nói cũng không xong, mắng cũng chẳng được.
Nếu không phải bị Tô Nghiên phát hiện thì bé hai nhà cô đã phải dùng chung núm v.ú giả với cái thằng nhóc hỗn xược Tần Tư Minh đó rồi.
Cuối cùng Tô Nghiên dùng bát đổ bình sữa đó ra, rồi dùng nước sôi đun sôi tiệt trùng bình sữa thủy tinh của con trai, cái núm v.ú giả bị Tần Tư Minh c.ắ.n hỏng cô trực tiếp vứt đi, thay cái mới.
Tô Nghiên thật sự không muốn nhìn thấy cũng không muốn tiếp tục ở lại nhà họ Lục nữa, vừa định đề nghị chuyển về nhà mình ở.
Ngày 20 tháng 1, bộ ba tròn đúng năm tháng tuổi, Chung Linh San đang m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng đã trở về.
Lục Đình biết Nghiên Nghiên không muốn ở lại phòng của Tiểu Vũ nữa, thế là đưa vợ con chuyển hết về nhà mình.
Lúc đầu Hoa Mẫn không đồng ý, bảo mọi người ở chung cho tiện chăm sóc bộ ba. Lục Đình hỏi, cả nhà họ đều ở đây thì Chung Linh San ở đâu?
Tô Nghiên còn tưởng Lục Thần không về thì Chung Linh San tuyệt đối sẽ không về nhà họ Lục ở, xem ra cô ta căn bản không muốn mẹ đẻ mình chăm sóc mình, mẹ chồng nghỉ hưu rồi đương nhiên là tìm mẹ chồng giúp đỡ rồi.
Sau khi Tô Nghiên nhìn thấu con người của Chung Linh San, cô càng không thể ở lại nhà họ Lục nhìn sắc mặt của bọn họ.
Một mình bận không xuể, cô liền thuê bà cụ hàng xóm giúp cô cùng chăm sóc ba đứa trẻ, trông con một ngày năm hào, dùng trứng gà và gạo các thứ để khấu trừ.
Hoa Mẫn bận xong việc nhà cũng sẽ qua giúp một tay, Tô Nghiên cũng không ngăn cản. Trần Ngọc Hòa cũng sẽ qua thăm, Chung Linh San vì m.a.n.g t.h.a.i nên nhất quyết không chịu ra ngoài, có đến cũng không giúp Tô Nghiên trông con.
Cuối tháng 1 Lục Nhất Minh nghỉ đông, cậu bé sáu tuổi đã là một nam nhi đại trượng phu, Tô Nghiên cũng để cậu bé làm những việc trong khả năng của mình, ví dụ như giúp em trai thay tã, ôm em trai cho b.ú sữa bột.
