Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 379

Cập nhật lúc: 29/01/2026 13:15

Chung Linh San cũng là một kẻ bướng bỉnh, dù có ý kiến thế nào cô ta vẫn kiên trì ôm con gái bám trụ ở nhà họ Lục, may mà Lục Kiều Kiều sau khi đầy trăm ngày thì ngoan hơn nhiều.

Ngày 26 tháng 9, Trần Ngọc Hòa chuyển dạ sớm vài ngày, sinh được một bé gái nặng hơn ba cân ở bệnh viện.

Ngày đứa bé chào đời, người nhà họ Trần đến bệnh viện thăm Trần Ngọc Hòa, Trần Ngọc Hòa ôm lấy mẹ mình khóc ròng rã suốt nửa tiếng đồng hồ. Nói rằng Chung Linh San trù ẻo cô ấy, làm con trai trong bụng cô ấy sợ mà chạy mất.

Trần phu nhân bảo cô ấy đừng ngốc nghếch, khuyên cô ấy nghĩ thoáng ra, cô ấy còn trẻ, con trai lúc nào chẳng sinh được.

Trần Ngọc Hòa hung hăng nín nhịn một hơi, cô ấy thề nhất định phải sinh con trai trước Chung Linh San, chợt cô ấy nghĩ đến Lục Thần đi làm nhiệm vụ rồi, còn chưa biết bao giờ mới về, nghĩ đến đây cô ấy nhếch môi cười.

Trần Ngọc Hòa lại sinh cho Lục Cẩn thêm một đứa con gái, Lục Cẩn vui vẻ chấp nhận, bất kể vợ sinh con trai hay con gái, dù sao cũng đều là con của anh ta, sinh được con trai thì càng tốt, không có con trai anh ta cũng không cưỡng cầu.

Chung Linh San biết được Trần Ngọc Hòa cũng sinh con gái, cười đến mức nước mắt cũng trào ra, khi cô ta biết thêm cân nặng của con gái Trần Ngọc Hòa còn nhẹ hơn Kiều Kiều nhà cô ta 150 gram thì càng vui mừng hơn. Con gái cô ta là tiểu Kiều Kiều, con gái Trần Ngọc Hòa chính là cỏ dại ven đường.

Trần Ngọc Hòa cảm thấy con gái Chung Linh San tên là Kiều Kiều, vậy tên con gái cô ấy phải có ý nghĩa hơn Kiều Kiều mới được. Nghĩ tới nghĩ lui cũng không ra trò trống gì, thế là đem quyền đặt tên trả lại cho bố chồng. Đương nhiên cô ấy cũng đặt cho con gái một cái tên mụ là Hương Hương, con gái cô ấy tuy không phải là cháu gái xinh đẹp nhất nhà họ Lục, nhưng nhất định là thơm nhất.

Lục Phong Niên cảm thấy con dâu thứ hai có mắt nhìn hơn con dâu thứ ba, con gái lớn của Lục Cẩn tên là Lục Y Lan, vậy chữ lót của con gái thứ hai chắc chắn cũng phải dùng chữ Y.

Trần Ngọc Hòa xuất viện về nhà, Lục Phong Niên gọi bọn họ ra phòng khách bàn bạc, "Lục Cẩn, Ngọc Hòa, bố ở đây có ba cái tên, hai đứa xem chọn một cái đi."

Con dâu đã trả lại quyền đặt tên cho ông, ông có thể chọn thêm vài cái tên cho bọn họ lựa chọn, như vậy ông vui mà con trai con dâu cũng vui, gia hòa vạn sự hưng mới là quan trọng nhất.

"Bố, bố mau nói xem là những tên gì."

"Lục Y Mạn, Lục Y Văn, Lục Y Dao, các con xem mà chọn đi."

Trần Ngọc Hòa lẩm bẩm trong lòng, mấy cái tên này chắc là nghe hay hơn Lục Kiều Kiều chứ nhỉ? Cái tên Lục Kiều Kiều lúc nhỏ dùng thì không sao, nếu nó lớn rồi mà vẫn bị người ta gọi là Kiều Kiều (nũng nịu) không thấy buồn nôn sao?

Trần Ngọc Hòa hỏi Lục Cẩn: "Đàn ông lo việc ngoài, đàn bà lo việc trong, nhà mình anh là chủ, anh nói xem con gái đặt tên gì thì hay?"

Lục Cẩn suy nghĩ một chút rồi nói: "Cái tên Y Văn này đồng âm với 'nhất văn' (một đồng) thôi bỏ đi, anh thấy Lục Y Mạn và Lục Y Dao đều tốt."

Trần Ngọc Hòa cũng thấy hai cái tên này đều ổn, nhất thời lỡ lời: "Hay là lấy cả hai cái tên này luôn đi?"

Sắc mặt Lục Phong Niên thay đổi, Chung Linh San cười nói: "Chị hai, đây là định năm sau sinh thêm một đứa con gái nữa à?"

Trần Ngọc Hòa bấy giờ mới phản ứng lại, cô ấy mải vui mừng nên lỡ lời, cô ấy lườm Chung Linh San một cái, nhiều chuyện! Rồi lại nhìn Lục Cẩn với vẻ mặt ảo não.

"Lục Cẩn, chúng ta tùy tiện chọn một cái đi!"

"Vậy thì gọi là Lục Y Mạn đi, để hô ứng với tên của Y Lan."

Lục Phong Niên hỏi Chung Linh San, "Tiểu Chung, con thấy Kiều Kiều có cần đặt thêm một cái tên chính không? Dù sao cái tên đó nhìn là biết tên mụ rồi, ngộ nhỡ sau này nó kết hôn sinh con, vế dưới gọi nó là thím Kiều nghe có phải không ổn lắm không?"

Chung Linh San cũng đau đầu, mặc dù cô ta cũng muốn đặt thêm tên chính cho con gái, nhưng cô ta lại không muốn nhặt lại cái tên mà Trần Ngọc Hòa đã chọn thừa.

"Bố, Kiều Kiều đặt thêm tên chính con không có ý kiến, nhưng con không muốn tên nó có chữ Y ở giữa."

"Vậy chữ Dật thì sao?"

"Con thấy có thể dùng chữ Diệc hoặc là chữ Di."

Lục Phong Niên suy nghĩ một lát, Chung Linh San đã không muốn dùng chữ Dật mà con nhà cả đã dùng, cũng không muốn dùng chữ Y mà nhà con thứ hai đã dùng, vậy thì dùng chữ Diệc vậy.

"Vậy tên chính của Kiều Kiều gọi là Lục Diệc Vi đi, nếu con không thích thì đợi Lục Thần về rồi đặt lại. Dù sao hai mẹ con bây giờ cũng chưa về đơn vị không quân."

Lục Diệc Vi? Chung Linh San nghĩ thầm cái tên này cũng được, thế là gật đầu đồng ý. Người dưới mái hiên sao có thể không cúi đầu, cô ta bây giờ đang phải nhờ bố mẹ chồng trông con giúp, tự nhiên không thể tiếp tục làm trái ý họ. Bố chồng mà thực sự nổi giận thì còn đáng sợ hơn bố đẻ cô ta nhiều, cô ta không dám tiếp tục đắc tội ông cụ, đến lúc bố chồng cũng bị bọn họ chọc cho vào viện thì cô ta không có cách nào ăn nói với Lục Thần cả. Cứ nhịn trước đã, đợi con gái đầy năm, cô ta sẽ ném con cho mẹ chồng chăm, cô ta về đơn vị tiếp tục đi làm kiếm tiền đợi Lục Thần về.

Đầy tháng Lục Y Mạn, Tô Nghiên dùng dây dắt ba đứa nhỏ vừa mới biết đi nhà mình đến nhà họ Lục.

Đến nhà họ Lục mới phát hiện một hiện tượng kỳ lạ, Trần Ngọc Hòa và Chung Linh San hễ cứ ngồi cùng nhau là lại c.ắ.n xé đối phương không buông. Không phải là dìm hàng con cái của nhau thì cũng là đồng thanh nịnh bợ bố mẹ chồng. Tô Nghiên cảm thấy để hai người này lên đêm hội mùa xuân diễn tấu hài, dìm hàng lẫn nhau thì hợp lắm.

Trần Ngọc Hòa đưa con gái cho bố chồng bế, Chung Linh San lập tức nhét Kiều Kiều nhà mình vào lòng mẹ chồng. Hai người nhìn nhau không vừa mắt chút nào.

Tô Nghiên may mắn vì mình chạy nhanh, nếu cô cũng tham gia vào việc tranh giành tình cảm, gây chuyện thị phi với chị em dâu thì cô chắc chắn sẽ phát điên mất. May mà cô đã nghỉ việc, tự mình chăm con, vất vả thì vất vả một chút, ít ra còn tự do và hạnh phúc, lại còn thấy rất có thành tựu.

Tô Nghiên không ngờ hai người này tranh đấu, cuối cùng lại kéo ngọn lửa chiến tranh sang phía mình, từng người một cứ sáp lại gần cô, kéo cô ra làm trọng tài, xem rốt cuộc là Lục Diệc Vi nửa năm tuổi đẹp hơn, hay là Lục Y Mạn vừa đầy tháng đẹp hơn.

Tô Nghiên đương nhiên thấy Tiểu Tứ nhà mình là đẹp nhất, nhưng cô biết làm sao được, hai vị "cô tổ tông" này cô đều không muốn đắc tội, đành cố gắng chọn ưu điểm của bọn trẻ mà nói, không làm mất lòng ai.

Nghĩ thầm, năm sau Lục Vũ cũng mang một cô vợ nhỏ về, chắc nhà họ Lục sẽ còn náo nhiệt hơn nữa nhỉ? Nhiều gia đình chị em dâu vì sự thiên vị của bố mẹ chồng mà chung sống không mấy hòa thuận, bọn họ sẽ vì lợi ích mà nảy sinh hiềm khích, nếu vợ của Lục Vũ cũng là một nhân vật lợi hại, e là mẹ chồng cô không chỉ dừng lại ở bệnh cao huyết áp đơn giản thế đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 379: Chương 379 | MonkeyD