Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 390
Cập nhật lúc: 29/01/2026 13:18
Chương 310 Dạy con
"Cô giáo bảo trường mình định lập một đội hợp xướng Sơn Ca nhỏ, hỏi con có muốn tham gia không, sau này có thể được biểu diễn ở Đại lễ đường Nhân dân đấy."
"Cô giáo cho con tham gia đội hợp xướng, chắc không phải lại bắt con làm chỉ huy đấy chứ?"
"Cô giáo bảo cho con hát chính."
"Nói đi, có điều kiện gì không?"
"Thầy giáo âm nhạc nói chủ nhật có thể đến nhà thầy dạy thêm, thầy dạy con hát."
Tô Nghiên đương nhiên biết dạy thêm nghĩa là gì, thầy nhận học sinh chắc chắn phải đóng tiền.
Tô Nghiên hỏi: "Lục Nhất Minh, tự bản thân con muốn học cái gì?"
"Mẹ, con không muốn học hát cũng không muốn đi biểu diễn, con muốn học kèn Harmonica và đàn Accordion."
"Học với ai?"
"Thầy giáo âm nhạc của lớp năm, thầy biết thổi Harmonica, chơi Accordion và cả kéo đàn Nhị nữa, con muốn học với thầy ấy."
Tô Nghiên thấy con trai đã chủ động muốn học thì cô chắc chắn phải nghĩ cách cho con đi học. Tạm thời không đến cung thiếu nhi được thì gửi đến nhà thầy giáo âm nhạc học.
Dù sao sáng thứ bảy dùng để làm bài tập ôn tập, chủ nhật có cả ngày để học một môn nghệ thuật, còn tốt hơn là để thằng bé chạy nhảy lung tung. Kèn Harmonica nhà mình có, còn đàn Accordion thì đại lâu bách hóa có bán, cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.
Tô Nghiên nhìn Lục Đình hỏi: "Anh thấy thế nào?"
"Đã nó muốn học thì anh sẽ đi tìm thầy giáo âm nhạc đó, xem thầy có chịu nhận Nhất Minh không. Nếu đã học Accordion thì anh thấy dứt khoát cho nó học thêm một môn thư pháp nữa, cái chữ viết như gà bới đó là đến lúc phải luyện tập t.ử tế rồi."
"Anh định gửi con đến nhà thầy nào học thư pháp?"
"Hiệu trưởng Lưu, anh mang hai chai rượu ngon qua đó, nhờ ông ấy nhận Nhất Minh làm học trò."
Lục Nhất Minh thấy đầu mình to ra rồi, chữ của thằng bé trong lớp cũng thuộc dạng khá, thế mà bố nó lại bảo là chữ gà bới. Thằng bé ghét nhất là luyện chữ, trời ơi, ai cứu nó với.
Lục Nhất Minh định phản bác nhưng Lục Đình trừng mắt một cái, nó lập tức không dám hó hé gì nữa. Chiều hôm đó Lục Đình xách theo quà Tô Nghiên chuẩn bị đến nhà thầy giáo âm nhạc và hiệu trưởng Lưu, đưa thằng bé đi bái sư học đạo.
Thầy giáo âm nhạc và hiệu trưởng Lưu thấy Lục Đình đích thân đưa con đến cửa thì lập tức đồng ý ngay, sáng chủ nhật học nhạc, chiều học thư pháp.
Để phối hợp cho việc học của Lục Nhất Minh, Lục Đình còn đặc biệt chạy một chuyến đến đại lâu bách hóa, mua cho thằng bé một chiếc đàn Accordion, một cây kèn Harmonica mới, b.út mực giấy nghiên cũng chuẩn bị đầy đủ một bộ. Tiện thể mua cho ba đứa nhỏ sinh ba ít đồ chơi và đồ ăn vặt.
Tô Nghiên nhìn chiếc váy nhỏ trong tay hỏi: "Châu Châu còn nhiều váy lắm mà, sao anh lại mua thêm một chiếc nữa."
"Anh thấy ở đại lâu bách hóa có một bé gái đang mặc thử chiếc váy này, anh thấy con gái chúng ta mặc vào sẽ càng đẹp hơn."
"Chiếc váy này bao nhiêu tiền?"
"18 đồng."
"Trời ạ, sao đắt thế, tự mình làm một chiếc chỉ tốn ba năm đồng thôi. Sao anh chỉ mua váy cho Châu Châu, còn Hoan Hoan và Nhạc Nhạc đâu?"
"Chúng có đồ chơi rồi, nhân viên bán hàng nói chiếc váy này là hàng Hồng Kông, em xem có phải đẹp hơn hẳn mấy chiếc váy bình thường không."
Trong nước mỗi năm đều vận chuyển lợn sống, gia cầm, rau tươi, cá mú sang Hồng Kông, quầy hàng ngoại thương của đại lâu bách hóa có một số quần áo nhập khẩu cũng là chuyện bình thường.
Tô Nghiên xem xét chiếc váy công chúa bằng vải voan trắng, trông đúng là giống hàng nhập khẩu thật, đẹp thì đẹp nhưng mặc vào không thoải mái bằng váy vải cotton thuần túy.
Có điều cái giá này đúng là chẳng thân thiện chút nào, một chiếc váy trẻ em mà tới tận mười tám đồng. Nếu là đồ mùa đông còn chấp nhận được, đây lại là đồ mùa hè.
Bố của tụi nhỏ thật là thiên vị, váy đắt như vậy cũng dám mua.
Chương 311 Dạy con gái
Tô Nghiên mặc dù chỉ có một đứa con gái, nhưng bất kể là làm quần áo hay mua đồ chơi cho các con, cô đều chia đều mỗi đứa một thứ, cố gắng hết sức để bát nước luôn được bưng bằng.
Trong nhà con cái càng đông cô càng sợ mình đối xử tốt với ai đó hơn một chút, lâu dần thành thói quen sẽ khiến những đứa trẻ khác cảm thấy mất cân bằng.
Lục Đình thì lộ rõ vẻ thiên vị, đặc biệt tốt với cô con gái nhỏ, vừa về nhà là ôm lấy con bé hôn lấy hôn để. Gặp ai cũng khoe con gái mình xinh đẹp, thông minh, đáng yêu.
Tô Nghiên cũng hiểu con cái nhà mình quả thực đều rất xinh đẹp, nhưng nhiều đứa trẻ lúc nhỏ xinh đẹp nhưng lớn lên có thể sẽ bị "phá nét".
Giống như Nhất Minh nhà họ, nền tảng ngũ quan thì không tệ nhưng lại hơi mập, sau khi thay răng thì răng cửa trông cũng hơi to, mùa hè ngày nào cũng chạy nhảy bên ngoài nên da cũng không trắng như hồi bé nữa.
Lục Đình lấy từ trong túi ra một bức thư: "Này, anh cả gửi thư tới."
Tô Nghiên ngồi xuống, xé phong thư, rút tờ giấy bên trong ra xem, xem xong thì đặt lên bàn trà.
Lục Đình hỏi: "Anh em bây giờ thế nào rồi?"
"Anh ấy bảo ngoại trừ việc mua đồ không thuận tiện ra thì mọi thứ đều rất tốt. Làm việc ở văn phòng thanh niên tri thức suốt ngày có một đám thanh niên tri thức nhờ vả anh ấy làm việc, hơi phiền phức."
"Đúng vậy, những người đó tài thô học thiển lại thích gây chuyện, anh em ở vị trí đó đúng là vất vả thật. Đợt thanh niên tri thức mới sang đó nhỏ thì mười mấy tuổi, lớn cũng mới ngoài hai mươi."
Tô Nghiên có chút lo lắng những thanh niên tri thức đó muốn về thành phố, liệu sau này có dùng mưu hèn kế bẩn gì lên người anh trai mình không?
Anh cả cô bằng tuổi Lục Đình, ba mươi hai tuổi rồi, đã ly hôn và có hai con, nếu tìm một cô bé mười mấy tuổi chẳng phải là trâu già gặm cỏ non sao?
Chuyện khác cô cũng chẳng sợ, chỉ sợ thanh niên tri thức đó vu khống anh trai cô thì sao? Bản thân anh trai cô còn chẳng có cách nào điều về, sao có thể lo cho đám thanh niên tri thức đó về thành phố được?
"Em sẽ viết thư bảo anh ấy một số việc tốt nhất đừng nên nhúng tay vào. Trưa mai anh nhờ mẹ giúp trông con một lát, em vào thành phố một chuyến."
"Em định gửi lương thực cho anh trai à?"
"Ừm, gửi cho anh ấy ít lương thực."
Như vậy anh trai cô mới thỉnh thoảng có thể đi tiếp tế cho vị đại lãnh đạo kia của anh ấy, dù sao những thứ này cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.
Đợi đến khi lãnh đạo của anh cả quay trở lại, anh trai cô cũng có hy vọng được điều về, lúc đó anh cả chắc chắn sẽ dần dần thăng tiến.
Tiền đồ của anh trai xán lạn đối với gia đình cô mà nói cũng là chuyện tốt, nói không chừng còn có thể giúp đỡ được mấy đứa nhỏ nhà mình.
Trưa ngày hôm sau, Tô Nghiên vứt ba đứa nhỏ sinh ba sang nhà họ Lục, đợi đến chiều quay về thì tình cờ phát hiện bé Tư nhà mình đang đ.á.n.h nhau với Lục Diệc Vi.
Đúng là ứng với câu "khác giới hút nhau, cùng giới đẩy nhau", hai đứa con gái bé tí thế kia mà lại đứa túm tóc, đứa dùng răng c.ắ.n, đứa nào cũng đau đến mức khóc váng lên.
Tô Nghiên nhìn thấy vừa buồn cười vừa bực mình, một đứa vừa mới biết đi, một đứa chưa đầy hai tuổi, sao chúng lại đ.á.n.h nhau được cơ chứ?
