Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 393
Cập nhật lúc: 29/01/2026 13:19
Trần phu nhân cũng ủng hộ con gái đặt vòng, thắt ống dẫn tinh thì thôi đi, vạn nhất đứa con trai duy nhất của họ không nuôi sống được thì sao, để lại một đường lui vẫn là tốt hơn.
Chương 312 Tô Trạch trở về
Tô Nghiên biết chuyện Lục Thoa lại m.a.n.g t.h.a.i thì cũng thấy tê dại luôn rồi, cô cũng chẳng rảnh mà đi thăm chị ta, tháng 6 năm sau quả nhiên lại sinh thêm một đứa con trai nữa.
Nghe nói chị ta vì muốn sinh đứa con trai này mà đã uống không ít t.h.u.ố.c bổ, đến khi vợ chồng Tô Nghiên sang thăm thì phát hiện chị ta đã béo như một quả bóng, vóc dáng hoàn toàn biến dạng.
Đứa con trai thứ hai là cầu được ước thấy rồi, nhưng Tô Nghiên nghi ngờ cơ thể chị ta chắc chắn đã suy sụp, nếu không chị ta sẽ không bị béo bệu như thế, trên mặt còn mọc bao nhiêu vết nám.
Tô Nghiên và Lục Thoa đi cạnh nhau trông Lục Thoa già hơn cô phải đến mười mấy tuổi, rõ ràng họ chỉ cách nhau có ba tuổi.
Con trai út của Lục Thoa tên là Tần Tư Hãn, nhà họ bây giờ đã có năm đứa con, trong nhà thực sự là không đủ chỗ ở nữa rồi.
Mẹ chồng Lục Thoa đành phải đi thuê nhà, ngày ngày cam chịu vất vả tới giúp Lục Thoa trông con, ai bảo chị ta thực sự lại sinh thêm được một đứa con trai nữa chứ.
Nếu họ không giúp trông con thì Lục Thoa chỉ còn cách nghỉ việc, mà nếu chị ta nghỉ việc thì trong nhà lại mất đi một khoản thu nhập.
Nói thật lòng, Tô Nghiên vẫn khá khâm phục sự nỗ lực của Lục Thoa, để sinh thêm con trai mà lần nào cũng vác bụng bầu đi làm, đợi đến gần ngày dự kiến sinh mới bắt đầu xin nghỉ.
Nghỉ xong là vứt cho mẹ chồng trông, rảnh thì về cho b.ú, không rảnh thì con ăn bột ngô, ban ngày đi làm ban đêm chăm con, cứ thế bấu víu mà nuôi mấy đứa trẻ khôn lớn, chị ta sao có thể không già cho được?
Hoa Mẫn hỏi Lục Thoa: "Con sinh xong Tư Hãn đã đi thắt ống dẫn tinh chưa?"
"Mẹ, con toàn sinh tại nhà thì thắt làm sao được, con không thắt đâu, em dâu chẳng phải là đặt vòng đó sao? Con cũng đi đặt vòng, đợi sau này có điều kiện rồi con sẽ sinh thêm hai đứa con trai nữa."
Tô Nghiên nhếch mép, cái nhà họ Tần này của các người là có ngai vàng để kế vị, hay là có hàng vạn gia sản để thừa kế đây.
Làm gì có người phụ nữ nào lại muốn làm công cụ đẻ thuê như thế chứ, cô em chồng này là đầu óc có vấn đề hay là bị tẩu hỏa nhập ma vì chuyện sinh con trai rồi?
Tô Nghiên đùa với Lục Thoa một câu: "Cô em chồng này, không lẽ cô định đợi đến lúc con trai cô lấy vợ, cô định cùng con dâu thi xem ai sinh được nhiều hơn à?"
Trần Ngọc Hòa ôm cậu con trai quý t.ử của mình cũng trêu chọc theo: "Ở quê em ấy mà, có mấy vụ mẹ chồng với nàng dâu cùng sinh con một lúc đấy."
Tô Nghiên nhìn nhìn Trần Ngọc Hòa, thầm nghĩ: Cô ta với Lục Thoa cũng nửa cân tám lạng, đều bị ám ảnh bởi chuyện sinh con trai, nếu dứt khoát hơn thì chẳng phải họ nên chủ động đi thắt ống dẫn tinh sao?
Năm nay là năm 71, bắt đầu thực hiện chính sách kế hoạch hóa gia đình, mặc dù ban đầu chưa nghiêm ngặt lắm nhưng sau này sẽ ngày càng gắt gao hơn, đến năm 80 kế hoạch hóa gia đình sẽ được cưỡng chế thực hiện.
Lúc đó những sản phụ vi phạm quy định kế hoạch hóa gia đình sẽ bị cưỡng chế đưa đến bệnh viện để phá thai.
Muốn sinh con trai à, quản chi trong bụng là trai hay gái, hễ cứ siêu sinh là nhà cửa sẽ bị tịch thu, dù có trốn chui trốn lủi để sinh con ra thì tiền phạt cũng sẽ khiến bạn tán gia bại sản.
Kiếp trước Tô Nghiên nghe mẹ cô kể, người thân ở quê để trốn kế hoạch hóa gia đình đã phải dùng gánh gánh gà vịt lợn lên núi trốn, đợi vợ sinh con xong mới dám về.
Nhân viên ban kế hoạch hóa gia đình không tìm thấy người thì dỡ cả nhà họ đi, cuối cùng hai bên xảy ra xung đột đ.á.n.h c.h.ế.t cả người già ở nhà.
Có người vì muốn lứa thứ hai sinh được con trai mà lúc bụng sản phụ đã rất to rồi vẫn đi nạo thai, trẻ sơ sinh nữ nạo ra nếu còn sống thì trực tiếp ném vào xô nước tiểu cho c.h.ế.t đuối.
Có những kẻ ngu muội đi mua t.h.u.ố.c chuyển đổi giới tính t.h.a.i nhi của những kẻ l.ừ.a đ.ả.o, kết quả sinh con ra lại bị dị tật.
Tô Nghiên theo nhà họ Lục thăm Lục Thoa xong thì dắt các con về thẳng nhà mẹ đẻ.
Giang Linh Linh vừa thấy con gái tới thì mừng rỡ khôn xiết: "Nghiên Nghiên, hôm nay con dắt các cháu ở lại đây ngủ đi, Nhất Minh lớn thế rồi chắc không cần con lo nữa đâu."
"Vâng, vậy con ở đây ngủ một đêm nhé, mai dắt các con đi công viên chơi."
"Nghiên Nghiên, nói cho con một tin đại hỉ này, anh cả con tìm được đối tượng rồi, Quốc khánh sẽ đưa vợ về nhà một chuyến."
"Cái gì, mẹ bảo anh cả tìm được đối tượng rồi ạ, sao anh ấy chẳng nói gì với con thế?"
"Nó đ.á.n.h điện báo về báo trước cho chúng ta biết một tiếng, họ mới đăng ký xong."
"Đối tượng của anh ấy là người ở đâu, bao nhiêu tuổi, là gái chưa chồng hay đã qua một lần đò?"
"Chuyện này phải đợi nó viết thư về mới biết được, trên điện báo chỉ có mấy chữ: Con mới cưới, Quốc khánh về nhà."
Điện báo đắt thì đắt thật nhưng cũng không thể viết thêm vài chữ sao, Tô Nghiên nôn nóng muốn biết anh cả lại tìm được người vợ thế nào cho mình.
Năm đó còn chưa qua Tết đã rời đi, năm ngoái ăn Tết cũng không xin nghỉ về được, không ngờ Quốc khánh năm nay anh ấy sẽ đưa vợ về.
Tô Nghiên đợi mười ngày cuối cùng cũng nhận được thư của anh cả gửi về, vốn tưởng anh cả sẽ trâu già gặm cỏ non bị cô thanh niên tri thức nào đó bám lấy, ai dè anh ấy lại tìm được con gái của một vị lãnh đạo bị điều xuống.
Đồng chí nữ đó đã ly hôn thì thôi đi, còn dắt theo một đứa con riêng ba tuổi, chẳng biết cái gia đình chắp vá này liệu có hạnh phúc không.
Tô Nghiên cũng hiểu anh cả cô đã có hai đứa con, bố mẹ cô tuyệt đối sẽ không phản đối việc anh cả lấy một đồng chí nữ đã ly hôn chỉ dắt theo một đứa con riêng.
Anh cả cô mặc dù là điều động công tác chứ không phải bị hạ放 xuống đại Tây Bắc, nhưng lương thấp đi không ít, bên đó điều kiện gian khổ, anh cả cô đây là định giúp lãnh đạo nuôi con gái lại còn phải nuôi cả cháu ngoại của lãnh đạo nữa.
Tô Nghiên chẳng biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu, làm con rể lãnh đạo thì sau này lãnh đạo trở mình chắc chắn sẽ có lợi lớn. Nếu không có tầng quan hệ này thì khi lãnh đạo trở mình để báo ơn cũng sẽ mang theo anh cả, Tô Nghiên cảm thấy thực ra như vậy là tốt nhất.
Cô hy vọng anh cả tìm được một người phụ nữ trong mắt chỉ có mình anh ấy, rồi sinh thêm một đứa con thuộc về hai người họ.
Nhưng anh cả đã kết hôn với con gái của lãnh đạo rồi thì cô cũng chẳng tiện nói gì, dù sao đây cũng là lựa chọn của chính anh ấy, người đã ngoài ba mươi rồi cô không tin anh cả lại có tầm nhìn kém đến thế.
Ngày hôm sau Tô Nghiên ra bưu điện gửi cho anh cả mười cân gạo nếp, hai cân len, bốn cân dưa chuột khô và ba cân vải khô.
Gửi bưu kiện xong, Tô Nghiên lại mua mấy tấm tem có giá trị ở bưu điện, sau đó về nhà mẹ đẻ đón con ra, dắt chúng đi dạo công viên.
Rất nhanh đã đến ngày Quốc khánh, Tô Nghiên biết anh cả ngày mùng 2 sẽ đưa chị dâu về nhà, tối hôm đó cô đặc biệt hưng phấn.
"Ngày mai anh cả em về, anh có thể đưa em và các con về nhà mẹ đẻ không?"
"Trưa mai anh có thể tranh thủ đưa mọi người qua đó, trưa ngày kia anh lại đến đón vậy."
