Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 406
Cập nhật lúc: 29/01/2026 14:02
Bây giờ ba mẹ vì muốn cho chúng được xem các chương trình truyền hình mà đặc biệt mua cho chúng một chiếc tivi, làm sao chúng có thể không phấn khích cho được?
Ba đứa sinh ba ríu rít trò chuyện với các bạn nhỏ, Lục Đình, Lục Nhất Minh và Tô Nghiên ba người thong thả gói sủi cảo, nửa tiếng đồng hồ đã gói được hơn 300 cái.
Vỏ sủi cảo đã hết, Lục Đình thấy nhân vẫn còn hơn một nửa bèn đi nhào thêm một chậu bột, đợi ăn xong bữa tối sẽ dùng chỗ nhân còn lại gói thêm ít bánh bao để sáng mai làm đồ ăn sáng.
"Thằng Ba ơi, về ăn cơm thôi!"
"Cún con, Nha Nha mau về ăn cơm nào!"
Đột nhiên ngoài hành lang vang lên những tiếng gọi í ới cao thấp khác nhau, hóa ra họ gọi con mình về ăn cơm.
Ba đứa trẻ luyến tiếc rời đi, những người lớn còn lại cũng thấy ngại, vội đứng dậy kéo con nhà mình về, miệng nói: "Đi thôi, chúng ta cũng về ăn cơm, ăn xong lại qua xem tivi tiếp."
"Trung đoàn trưởng, chúng tôi ăn cơm xong lại qua xem tivi nhé, các người nhất định đừng có đóng cửa đấy!"
Lục Đình đứng dậy cười nói được, Tô Nghiên cũng chỉ đành cam chịu, có hai đứa trẻ c.h.ế.t sống không chịu về.
Tô Nghiên cũng chẳng quản được nhiều thế, cứ luộc sủi cảo trước đã, đợi sủi cảo bưng lên bàn, thấy hai đứa trẻ vẫn còn đó, cũng đành phải lấy thêm hai đôi đũa.
Lục Đình múc cho mỗi đứa trẻ một bát sủi cảo, Tô Nghiên ăn 12 cái rồi không ăn nữa. Vừa mới buông bát một lát, những người lúc nãy rời đi đều đã quay trở lại hết.
Tô Nghiên lắc đầu thở dài, ôi... xem ra cái việc vệ sinh này tạm thời không làm nổi rồi. Khuất mắt trông coi, cô trực tiếp về phòng lẻn vào không gian, đi đến ruộng dâu tây, nhổ bỏ những cây dâu tây già, bỏ rễ thối rồi tách cây để chuẩn bị nhân giống cây mới, việc tách cây trồng sẽ nhanh hơn nhiều so với việc gieo hạt lại từ đầu.
Dù trong nhà nhiều trẻ con nhưng trồng ba phần đất dâu tây thực ra cũng đủ ăn rồi, hiện tại cô cũng không thể đi bán dâu tây, trồng nhiều quá cũng lãng phí, chi bằng trồng thêm ít rau xanh.
Điều đáng tiếc duy nhất là mặc dù trong kho của cô vẫn còn mấy cân hạt giống dâu tây nhập khẩu như Đạm Tuyết, Chương Cơ, Hồng Nhan, Phong Hương... nhưng cô không dám mang ra trồng.
Chỉ sợ trồng xong cũng không tiện mang ra ngoài, hiện tại dâu tây nội địa đa phần là sáu phần ngọt bốn phần chua, kích thước cũng không lớn, nếu cô mang loại dâu tây trắng và dâu tây hồng chưa từng thấy bao giờ ra chắc chắn sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Tô Nghiên đem những cây dâu tây già không dùng nữa vứt xuống ao cho cá ăn, nhìn những cây dâu tây mới trồng, cô mỉm cười hài lòng, mùa hè có thể ăn đá bào dâu tây rồi, lúc đó dâu tây ăn không hết thì đem sên mứt hoặc làm dâu tây khô.
Nghĩ đến dâu tây, Tô Nghiên lại nhớ đến việt quất, tiếc là kiếp trước cô tổng cộng chỉ trồng được bốn cây việt quất trong chậu hoa ở sân biệt thự, quả việt quất ăn rất tốt cho mắt, nếu có thể trồng thêm vài cây thì tốt quá, tiếc là cô loay hoay mãi mà không nhân giống được cây việt quất nào.
Bận rộn đến 9 rưỡi, Tô Nghiên ra khỏi không gian, phát hiện các con đều đã ngủ, Lục Đình đang dùng quần áo cũ làm thành cây lau nhà để lau sàn phòng khách.
Cô đi tới bên cạnh Lục Đình, hỏi: "Mọi người về lúc nào thế? Các con mấy giờ thì ngủ?"
"Chín giờ thì họ về, các con cũng vừa mới ngủ thôi."
"Anh bảo xem, ngày mai họ có đứng chờ ở cửa nhà mình từ sáng sớm không?"
Lục Đình ngẩn người, có chút ngượng ngùng nói: "Cả cái dãy nhà này có mỗi nhà mình mua tivi, anh đoán ngày mai người kéo đến sẽ còn đông hơn."
Tô Nghiên ôm đầu, nếu ngày nào cũng thế này, một ngày cô chắc phải dọn vệ sinh mấy lần mất, cũng may nhà cô chỉ là sàn xi măng sơn xanh, nếu là sàn gỗ thì còn phiền phức nữa.
Trước đây chỉ có các con ở nhà, cô còn bảo chúng hễ vào nhà là phải thay dép, bây giờ người ngoài vào, dù giày dép có dính bùn đất họ cũng cứ thế dẫm lên.
Trong nhà không có dư dép đi trong nhà, Tô Nghiên cũng ngại không dám bảo họ cởi giày ra mới được vào, ban ngày người đông không tiện lau nhà, tránh cho càng lau càng bẩn, cùng lắm chỉ dùng chổi quét dọn rác rưởi qua loa, đến tối khi đi ngủ mới lau nhà được.
Nghĩ đến ngày mai sẽ có nhiều người hơn, Tô Nghiên thấy đau hết cả đầu: "Phòng khách chỉ có bấy nhiêu đó, hôm nay đã không có chỗ đặt chân rồi, ngày mai nếu lại kéo đến một bầy nữa, chẳng lẽ họ phải đu bám ngoài cửa mà xem sao."
"Cái đó cũng là chuyện không còn cách nào khác, nếu chúng ta ở viện giống như của ba mẹ, đem tivi đặt giữa sân mà phát thì đừng nói 20 người, đến 100 người cũng chứa được."
Cô cũng muốn ở một cái viện riêng biệt, như vậy các con mỗi đứa có thể có một phòng riêng, sau vườn còn có thể trồng ít rau nuôi vài con gà.
"Vậy đến kỳ nghỉ hè, chúng ta bê tivi sang viện của ba anh nhé, đợi đến lúc khai giảng chúng ta lại bê về."
"Em thực sự định bê tivi sang viện của ba anh à?"
Nhà họ đã mua tivi thì không thể đóng cửa không cho người ngoài xem được, nếu họ làm vậy chắc chắn sẽ bị người ta c.h.ử.i c.h.ế.t. Thay vì ở đây lo lắng người đông, chi bằng cứ đợi đến kỳ nghỉ hè là bê tivi sang viện của bố chồng mẹ chồng cho rồi.
Giờ thì cứ tạm thời chịu đựng thôi, còn mười mấy ngày nữa là khai giảng rồi, khi các con đi học thì ban ngày chắc chắn sẽ không có nhiều người đến nhà thế này nữa.
Bây giờ trời lạnh mà đã thu hút nhiều người thế này, nếu là mùa hè thì chắc họ chen lấn đến sập cả cửa sổ nhà cô mất. Đến mùa hè, những người đó lại thích vừa bưng bát cơm vừa đi đi lại lại, tán gẫu chuyện nhà này nhà kia.
Nếu cô không mở cửa cho mọi người vào xem tivi, người trong đại viện chắc chắn sẽ nói ra nói vào chuyện nhà cô.
Cho nên đến mùa hè thì bê tivi sang viện của bố mẹ chồng, để các con sang đó chơi, dù sao tivi bây giờ cũng nhỏ gọn, bê đi bê lại cũng nhẹ nhàng.
Lục Đình cũng biết Tô Nghiên không thích quá ồn ào, người đông quá lũ trẻ lại thích lục lọi đồ đạc trong nhà, đúng là không tốt lắm.
Thường ngày các con phải đi học, cùng lắm chỉ buổi tối về xem tivi một hai tiếng đồng hồ, có tivi rồi thì đến kỳ nghỉ đông nghỉ hè ban ngày buổi tối chắc chắn các con đều sẽ ở nhà.
Lục Đình thở dài nói: "Xem ra nhà mình đúng là không nên mua tivi, thôi ráng chịu đựng mười ngày nữa, đợi qua Tết Nguyên tiêu, các con đều đi học hết rồi thì Nghiên Nghiên ở nhà một mình sẽ được yên tĩnh."
Đợi các con đều đến trường, ban ngày Tô Nghiên không định bật tivi, dù sao cô cũng chẳng hứng thú mấy với các chương trình truyền hình này, có thời gian đó thà ngồi viết tiểu thuyết, cứ tích bản thảo lại rồi hai năm nữa gửi đi, biết đâu còn kiếm được một khoản.
Sáng sớm hôm sau, Tô Nghiên vẫn đang chuẩn bị bữa sáng thì một đám trẻ con đã vây quanh cô, hỏi cô hôm nay tivi sẽ diễn chương trình gì? Cô có xem tivi đâu mà biết giờ có những chương trình nào.
Những người đàn ông đều đã đi làm, những người đến đều là phụ nữ và trẻ con, cả buổi sáng Tô Nghiên bị họ kéo ngồi xuống tán gẫu, khiến cho đến giờ nấu cơm trưa cũng không kịp chuẩn bị.
