Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 433
Cập nhật lúc: 29/01/2026 14:10
“Tại sao ạ?”
“Cha mua vải và anh đào cho chúng ta rồi, chúng ta ăn xong rồi mới mở cửa.”
Tô Nghiên mỉm cười, đứa thứ hai nhà cô tuy ít nói nhưng người rất tinh khôn, chắc là rất thích hợp để kinh doanh.
“Các con ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, vải gây nóng trong, một lúc đừng lấy ra quá nhiều. An An, Ninh Ninh, các con lấy hai cái đĩa nhỏ đựng ít vải và anh đào ra đi, anh đào nhớ rửa qua một chút.”
“Tuân lệnh, mẹ hiền xinh đẹp của con.” Lục Dật Ninh cười tươi kính cẩn chào Tô Nghiên theo kiểu quân đội.
Họ mới ăn được một nửa thì đã có mấy bạn nhỏ ở bên cửa sổ gọi tên Lục Dật Ninh, Lục Dật Ninh vội vàng bưng đĩa hoa quả chưa ăn hết cất vào tủ bát.
Hạt dưa hạt lạc thì có thể chia sẻ, chứ hoa quả quý giá thì chắc chắn không thể chia cho ai được, một khi họ chia vải và anh đào cho những đứa trẻ cùng tầng, không quá nửa tiếng sau, cả tòa nhà trẻ con sẽ kéo hết đến nhà họ cho mà xem.
Tô Nghiên cũng không nói gì, ngồi ở phòng khách nhặt rau, cơm đã được ủ trên bếp, đợi Lục Đình về mới bắt đầu xào nấu.
Lục Dật An thấy em trai đã giấu kỹ hoa quả, đi ra cửa mời ba bạn nhỏ vào.
Trong đó có một cậu bé mập mạp nhìn thấy vỏ vải trong thùng rác liền hỏi: “Nhà các bạn mua vải à? Tết năm ngoái bà nội tớ cho tớ ăn vải đóng hộp rồi.”
Lục Dật Ninh hì hì cười: “Những thứ này không phải bọn tớ ăn đâu, là trưa nay cha tớ ăn đấy. Ôi, cha tớ người này thích ăn mảnh lắm, chẳng để lại cho bọn tớ lấy một quả nào cả.”
Lục Dật Ninh mở mắt nói dối, Lục Dật An cũng không phản bác, cứ để cha họ gánh tội thay, như vậy những bạn nhỏ này sẽ không ngại mà hỏi xin đồ ăn của họ nữa.
Không phải họ keo kiệt, mà là trước đây họ đã quá hào phóng, dẫn đến việc những đứa trẻ này ở nhà họ mà cứ như ở nhà mình, chỉ cần có đồ ăn là chúng cứ như châu chấu quét qua, chẳng để lại cho họ lấy một mảnh vụn nào, đúng là chẳng khách sáo chút nào.
Lục Đình vừa về, mấy đứa trẻ đang xem tivi vội vàng đứng dậy, chuẩn bị về nhà ăn cơm.
Lục Đình lúc không cười trông rất uy nghiêm và sát khí, đừng nói người ngoài, ngay cả mấy đứa nhỏ trong nhà cũng có chút sợ anh.
“Nghiên Nghiên, hôm nay anh mang chậu lan đó tặng cha, chưa đầy nửa tiếng sau chậu hoa đó đã bị người ta cướp mất rồi, người ta đưa cho cha năm mươi đồng.”
“Cha anh chắc là giận lắm nhỉ?”
“Không có, chậu lan đó là do Tư lệnh lấy đấy.”
“Hèn chi.”
“Em mau giấu mấy chậu lan trong nhà đi, lát nữa cha anh chắc chắn sẽ quay lại nhà mình bê thêm một chậu nữa đi cho xem.”
“Thôi kệ đi, có đến thì cứ đến, tặng ông thêm một chậu nữa.”
Trong nhà có mấy chậu hoa thì bọn trẻ đều biết cả, nếu chúng nói với cha chồng là Lục Đình cố ý giấu hoa đi thì biết làm sao?
Mấy đứa con trai nhà cô toàn là "áo bông hở gió", không chỉ biết đổ tội lên đầu cha chúng, mà còn biết phá đám vào những lúc then chốt nữa.
Chỉ có lúc Lục Đình mắng chúng thì chúng mới biết sợ, chứ sau lưng anh, gan chúng lớn lắm.
Quả nhiên, Tô Nghiên vừa nấu cơm xong, dọn lên bàn thì Lục Phong Niên đã đến, ông đặt năm mươi đồng tiền mặt lên bàn.
“Cha không biết lúc đầu các con mua chậu lan này hết bao nhiêu tiền, năm mươi đồng này các con cứ cầm lấy trước đã.
Thằng Đình nói muốn tặng cha một chậu Quân T.ử Lan, cha thấy chậu trên bàn trà kia rất được đấy.”
Năm mươi đồng một chậu lan được coi là rất đắt rồi, nhưng qua vài năm nữa khi cơn sốt Quân T.ử Lan bùng nổ, những chậu có phẩm chất tốt giá mấy trăm mấy nghìn một chậu cũng là chuyện bình thường.
Tô Nghiên gật đầu: “Cha nếu thích thì cứ bê đi ạ, hoa lan này phải chăm sóc kỹ một chút, chăm không khéo là dễ thối rễ lắm.”
Lục Phong Niên đứng dậy định bê chậu Quân T.ử Lan đi, Lục Đình hỏi: “Cha, hôm nay cha không ở lại nhà con ăn bữa cơm rồi hãy đi, tối nay có thịt kho tàu, hẹ xào tép khô, ớt xào trứng bắc thảo...”
Lục Phong Niên khựng lại, đặt chậu Quân T.ử Lan về bàn trà: “Thôi được, thịnh tình khó khước từ, vậy cha ở lại ăn một chút.”
Ăn cơm xong Lục Phong Niên định về, Lục Dật Nhu vào phòng dùng túi đựng một túi lớn vải, cùng với hai cân anh đào đưa cho ông.
“Ông nội, đây là hoa quả biếu ông bà ạ.”
“Ôi chao, Nhu Nhu nhà mình sao mà ngoan thế không biết.”
Tô Nghiên biết con gái mình lòng dạ mềm yếu lại đặc biệt lương thiện, cô nhìn thấy nhưng không nói gì, Lục Đình tự nhiên cũng không có ý kiến.
Lục Dật An nói: “Ông nội, quả ngọt lắm, ông và bà ăn nhiều một chút nhé, còn lại thì chia cho các em một ít.”
Thầy giáo dạy phải tôn lão ái ấu, chăm sóc ông bà nội trước, sau đó mới đến các em, còn chú thím thì thôi, họ là người lớn rồi, thích ăn gì thì tự đi mà mua.
Cha chồng bê đi một chậu Quân T.ử Lan, Tô Nghiên lại từ trong phòng bê một chậu Quân T.ử Lan khác ra. Bốn ngày sau, Lục Đình mang theo một chậu Quân T.ử Lan và một chậu Phỉ Thúy Lan, lái xe chở cha mình vào thành phố đến Trung Nam Hải.
Đi chúc thọ vị thủ trưởng cũ, cha anh có được ngày hôm nay cũng nhờ vị thủ trưởng cũ này đề bạt.
Có rất nhiều lãnh đạo đến chúc thọ thủ trưởng cũ, Lục Đình nhờ hai chậu lan mang theo mà nhận được sự chú ý đặc biệt.
Những năm trước không cho trồng hoa, hai năm nay bắt đầu không còn nghiêm ngặt như vậy nữa, thị trường chim hoa cá cảnh tuy đã mở lại nhưng những cây lan có phẩm chất tốt vẫn còn rất hiếm.
Lục Đình cảm thấy, năm nay cố gắng làm việc, có nhiệm vụ thì đi làm, năm sau lúc đề bạt cán bộ anh chắc chắn sẽ có cơ hội lớn để thăng tiến.
Trên đường về, Lục Phong Niên cười trêu chọc Lục Đình: “Thằng nhóc này còn biết tính toán hơn cha ngày xưa nhiều, cố gắng mà làm, tranh thủ năm sau thăng chức cán bộ.”
“Cha, cha thấy hai chậu lan này mua có đáng giá không?”
“Chắc chắn là đáng giá rồi, cái này gọi là đ.á.n.h vào sở thích của người ta, con đừng nhìn đám lão già bọn cha trẻ tuổi toàn là lũ thô lỗ, đến tuổi này rồi, ai nấy đều bắt đầu tu tâm dưỡng tính, học cách trồng hoa cả rồi.”
“Cha, lúc nào cha nghỉ hưu thì có muốn đi dạo dắt chim không? Đến lúc đó con sẽ nuôi cho cha hai con vẹt và sáo sậu nhé.”
“Nói cứ như cha con là đám công t.ử bột không bằng, mấy lão già thích dắt chim chọi dế đó, lúc trẻ có mấy người từng đi lính đâu.”
Chương 346 Lý tưởng nhân sinh
Bọn trẻ được nghỉ hè rồi, Lục Đình lại đi làm nhiệm vụ, Tô Nghiên mang theo hai chậu lan cùng bọn trẻ về tòa tứ hợp viện nhà họ Tô.
Tô Nghiên tặng hoa lan cho Tô Trạch, bảo anh tặng nhạc phụ một chậu, tặng lãnh đạo mới một chậu. Tô Trạch tự nhiên vô cùng vui mừng, anh rất cảm động vì những năm qua em gái đã vì anh mà hy sinh nhiều như vậy, hiện tại lại vì tương lai mà mưu tính cho anh.
Rời khỏi kinh thành bao nhiêu năm, giờ quay lại cũng không thể quay về vị trí cũ ngay được, hiện tại chỉ có thể từng bước từng bước mưu tính, may mà phía sau còn có nhạc phụ giúp đỡ.
