Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 435
Cập nhật lúc: 29/01/2026 14:11
"Mẹ, ý mẹ là sau này đất nước sẽ khôi phục kỳ thi đại học?"
"Sự phát triển của đất nước không thể thiếu nhân tài, việc khôi phục kỳ thi đại học là chuyện sớm muộn, nhưng chuyện này con đừng đi nói lung tung, mẹ chỉ là suy đoán thôi. Những năm nay thanh niên trí thức đều lần lượt tìm cách về thành phố rồi, ai không về được thì bám rễ ở nông thôn, sao con còn muốn chạy về đó. Năm sau đợi con tốt nghiệp rồi, trước tiên cứ theo mẹ học trồng rau trồng hoa đi..."
Tô Nghiên khuyên nhủ con trai xong liền bảo nó về phòng suy nghĩ kỹ, Lục Nhất Minh nghĩ cả một đêm, cảm thấy trốn tránh cũng không phải cách, không thể vì không muốn đi lính mà đi đăng ký xuống nông thôn.
Đợi đến Tết, cậu phải nói chuyện hẳn hoi với ông nội về lý tưởng nhân sinh và tương lai của mình.
Chương 347 Tình nguyện viên
Tết đến Lục Đình quả nhiên không về, Tô Nghiên đưa bốn đứa nhỏ ở lỳ tại tứ hợp viện.
Lục Đình đi làm nhiệm vụ không có nhà, bạn bè anh không tìm được anh, Tô Nghiên đương nhiên cũng không đi Thiên Tân, số vật tư trong không gian cô đều gom lại chứ không bán.
Bố bọn trẻ không có nhà, Tết năm nay Tô Nghiên không mổ lợn cũng không mổ bò, chỉ thịt một con cừu, hai con gà, hai con vịt, hai con cá, ra ngoài xếp hàng mua năm cân thịt lợn, ba cân sườn và một bộ lòng lợn, móng giò bao t.ử mấy thứ đó đều không mua được cái nào.
Món ăn ngày Tết biếu nhà họ Lục và nhà họ Tô cũng chỉ có gà vịt cá, trứng gà và ít đồ khô hải sản, thịt cừu cô không nỡ cho, bốn đứa nhỏ đều rất háu ăn, một con cừu thịt xong cũng chỉ có hơn ba mươi cân thịt, không đủ cho chúng ăn.
Tuy nhiên cô để Lục Nhất Minh mang sang cho họ hai mươi cân táo, ba mươi cân cam đường.
Mùng một sang nhà họ Lục chúc Tết, Lục Phong Niên giữ Lục Nhất Minh lại trong phòng đ.á.n.h cờ trò chuyện, Lục Phong Niên hỏi cậu về dự định sau khi tốt nghiệp cấp ba.
Lục Nhất Minh nói với ông rằng cậu không muốn đi lính, cậu bảo sau này nếu có thể học đại học thì cậu muốn học đại học.
Cậu không nhắc đến chuyện lớn lên muốn kiếm tiền, nếu nói như vậy chắc chắn sẽ bị ông nội mắng cho một trận tơi bời.
Lục Phong Niên nghe cháu trai muốn học đại học cũng bày tỏ sự thấu hiểu, còn nói đến lúc đó sẽ nghĩ cách xem có thể đề cử cậu đi học đại học Công Nông Binh hay không.
Thấy Lục Nhất Minh không phản đối, Lục Phong Niên lại nói đợi sau khi cậu tốt nghiệp đại học rồi hãy đi lính.
Tối mùng hai, Lục Nhất Minh đem chuyện này nói với mẹ, Tô Nghiên biết bố chồng làm vậy là muốn tốt cho con trai mình, cô định đợi Lục Đình về sẽ bảo anh đi khuyên bố chồng.
Trong nhà có bao nhiêu cháu trai cháu gái, chẳng có lý do gì cứ nhìn chằm chằm vào đứa lớn nhà cô không buông như vậy.
Hết tết Nguyên Tiêu, Lục Đình vẫn chưa về, Tô Nghiên để Lục Nhất Minh ở lại thành phố đi học, còn mình đưa ba đứa sinh ba về đại viện quân khu. Khi về, cô còn chuyển luôn chiếc tivi về nhà ở quân khu.
Tô Nghiên cứ đợi mãi, đợi đến tận lễ Lao Động mùng 1 tháng 5, cuối cùng mới nhận được tin tháng sau Lục Đình sẽ về, trái tim bất an cuối cùng cũng được bình lặng.
Giữa tháng sáu Lục Đình trở về, thấy anh đen đi hẳn hai tông màu, Tô Nghiên cuối cùng cũng biết anh đi thực hiện nhiệm vụ ở đâu, hóa ra là đi làm nằm vùng ở Tam Giác Vàng.
Lúc hai người ân ái mặn nồng, Tô Nghiên mới biết trên người Lục Đình có thêm mấy vết d.a.o đ.â.m, Tô Nghiên thầm may mắn, may mà người vẫn còn sống an toàn trở về.
Khi mây mưa vừa dứt, Lục Đình ôm c.h.ặ.t lấy Tô Nghiên, Tô Nghiên hỏi anh một năm qua đã trải qua những gì, Lục Đình chỉ nói tránh đi những chuyện nguy hiểm.
"Lục Đình, em biết lần này anh đi làm nhiệm vụ nhất định rất không dễ dàng, nếu không cũng sẽ không đến tận lúc này mới về. Những đốm đen nhỏ ở mắt cá chân anh là bị đỉa c.ắ.n phải không?"
"Rừng núi biên giới rất nhiều côn trùng độc, đỉa rừng cũng rất nhiều, dù bọn anh đã rất cẩn thận nhưng vẫn có đỉa chui vào ống quần, may mà anh có mang theo t.h.u.ố.c. Nghiên Nghiên đừng lo lắng nữa, chẳng phải anh đã về rồi sao?"
Lục Đình không nói lần này đi làm nhiệm vụ là cửu t.ử nhất sinh, còn có đồng đội hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ, lần này đơn vị bọn anh hy sinh mất hai người nằm vùng.
Tô Nghiên đỏ hoe mắt tựa vào lòng Lục Đình, cô cũng không biết nên nói gì.
Lục Đình thấy tâm trạng Tô Nghiên không tốt, lại tiếp tục nói: "Đại hội biểu dương mùng 1 tháng 7 lần này lại có tên anh, nói không chừng lần đề bạt tới anh thực sự có thể lên thêm một cấp. Đúng rồi, Nhất Minh sắp tốt nghiệp cấp ba rồi, nó có sắp xếp gì không?"
"Bố trước đó muốn con trai anh đi lính, con trai anh nói nó muốn học đại học, chắc bố đang tìm cách kiếm cho nó một suất học trường Công Nông Binh. Anh cũng biết quân khu chúng ta có bao nhiêu con em ưu tú, chỉ có hai ba suất thôi, hơn nữa anh lại đang đợi suất thăng chức, em không muốn để Nhất Minh đi tranh cái suất đó, chuyện này anh nói chuyện kỹ với bố đi."
Sang năm sẽ khôi phục kỳ thi đại học, đại học tha hồ mà thi, đi tranh giành suất học Công Nông Binh với những người đó hoàn toàn không cần thiết, nói không chừng lúc đó còn ảnh hưởng đến việc thăng chức của chồng cô.
Nếu không biết trước tiến trình lịch sử thì thôi, biết rồi thì không thể lựa chọn như vậy được.
Nhưng Lục Đình hoàn toàn không biết, anh ngược lại cảm thấy đây là chuyện tốt đại hỷ.
"Nếu suất đề cử này thực sự rơi trúng đầu con trai chúng ta thì đây là chuyện tốt lớn mà. Việc anh thăng chức là chuyện sớm muộn, sớm hai năm hay muộn hai năm cũng không sao, tương lai của con trai chúng ta mới là quan trọng nhất."
"Em muốn Nhất Minh tốt nghiệp xong thì nghỉ ngơi một năm, để nó từ từ suy nghĩ xem sau này thực sự muốn làm gì, suất đề cử đại học Công Nông Binh đúng là rất khó tranh, nhưng em không muốn ảnh hưởng đến công việc của anh. Chẳng lẽ anh không phát hiện cục diện ngày càng tốt lên sao, nói không chừng một hai năm nữa là khôi phục kỳ thi đại học rồi đấy?"
"Có khả năng sao? Nếu thực sự có thể khôi phục kỳ thi đại học thì để Nhất Minh đợi thêm hai năm cũng được, thằng bé đó tuy cao hơn cả anh rồi nhưng Tết dương lịch mới mười bốn tuổi, đi lính hay xuống nông thôn đều không thích hợp."
Tô Nghiên lườm Lục Đình một cái, gã đàn ông tồi này còn muốn để con trai mình xuống nông thôn, "Em đã khai khẩn một miếng đất rộng hai mét dài ba mét ở sân sau tứ hợp viện nhà mình, để Nhất Minh trồng mấy cây cà chua, mười mấy cây ớt, còn có một vạt rau muống ở đó. Xuống nông thôn thì thôi đi, con trai anh chưa bao giờ làm việc đồng áng đâu."
Lục Đình biết vợ rất thương con nên không nói gì thêm, sau đại hội biểu dương mùng 1 tháng 7, rạng sáng hơn ba giờ ngày 27 tháng 7, một địa phương đột ngột xảy ra trận động đất lớn, Bắc Kinh cảm nhận được dư chấn rất mạnh.
Tối nay Tô Nghiên vừa khéo đang ngủ cùng Lục Đình trong phòng mình, trong giấc ngủ họ bỗng cảm thấy ngôi nhà rung chuyển một cái, Tô Nghiên giật mình tỉnh dậy rồi khóc rống lên, biết trước lịch sử mà cô lại bất lực không thể thay đổi được lịch sử.
Hồi mười mấy tháng này, trên báo chí và đài phát thanh đã nói về việc chim ch.óc muông thú cá mú xuất hiện dị thường, đã có người nghi ngờ sắp có động đất, nhưng không có mấy ai tin là thật, dù sao họ cũng không tính chính xác được bao giờ thì động đất.
