Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 473
Cập nhật lúc: 29/01/2026 15:22
Hơn nữa Lan Lan năm nay mới thi đại học xong, con trai của anh cả đều đã đi du học rồi, nếu con gái ông ngay cả đại học cũng không đỗ nổi thì ông chẳng phải càng kém anh cả một bậc sao.
Tô Nghiên không nói chuyện với Lục Cẩn quá nhiều, cũng không đi tìm Trần Ngọc Hòa, mà quay về đại viện quân khu tìm Lục Đình.
Bố chồng mẹ chồng đều đã dọn lên thành phố ở rồi, Lục Đình ở nhà một mình buổi trưa thường ăn ở nhà ăn, Tô Nghiên thấy gần đến giờ ăn trưa nên đi thẳng đến nhà ăn luôn.
Ai ngờ vừa mới vào nhà ăn lớn, liền nhìn thấy nhóm đồng chí ở bàn trong góc đang quây quần nói cười vui vẻ, một nữ đồng chí trẻ tuổi nép sát bên cạnh Lục Đình như đang nói điều gì đó, Lục Đình chăm chú lắng nghe, ánh mắt nữ đồng chí nhìn Lục Đình tràn đầy tình ý.
Tô Nghiên khựng bước chân, cô đang suy nghĩ có nên đi qua đó không, suy nghĩ một lát cuối cùng vẫn quay người rời đi.
Năm nay cô ba mươi bảy tuổi, qua tết Trung thu là Lục Đình bốn mươi hai tuổi rồi, người ta bảo "tứ thập nhi bất hoặc", nhưng Tô Nghiên lại đang cảm thấy vô cùng hoang mang.
Cô đang nghĩ nếu Lục Đình thực sự phản bội mình, cô nên lựa chọn thế nào? G.i.ế.c chồng trong không gian rồi chôn hắn luôn ở đó sao?
Đầu óc Tô Nghiên rất loạn, cô từng bước một chậm rãi đi về nhà, ngồi phờ phạc trên ghế sofa.
Lục Đình đã nửa tháng rồi không về thành phố, có phải là vì người đàn bà đó không? Nhìn ngôi nhà đã gắn bó mười mấy năm, cô thầm nghĩ đây thực sự là nhà của mình sao?
Tô Nghiên ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, nửa tiếng sau, từ hành lang truyền đến tiếng mở khóa và tiếng một người đàn ông cùng một người phụ nữ đang nói chuyện với nhau, rõ ràng thời tiết oi bức nhưng cô lại cảm thấy toàn thân lạnh toát.
"Đồng chí Tân Hân, cố gắng làm việc cho tốt nhé."
"Vâng, thưa Sư đoàn trưởng Lục, tôi có thể vào ngồi một lát không ạ?"
Lục Đình do dự một chút, rồi nói: "Vậy cô cứ ngồi ở sofa một lát đi, tôi đi lấy sách cho cô."
"Cạch~!"
Cửa vừa mở ra, Lục Đình thấy Tô Nghiên ngay cả quạt cũng không bật, cứ ngồi lặng lẽ trên ghế sofa không nói lời nào.
"Nghiên Nghiên về rồi à?"
Tô Nghiên thản nhiên đứng dậy, nhìn người đàn bà phía sau Lục Đình, còn chưa kịp nói gì thì nữ đồng chí trẻ tuổi kia đã lên tiếng trước.
"Chào chị dâu, tôi là Tân Hân, bác sĩ tâm lý của quân y đi theo đoàn, tôi đến tìm Sư đoàn trưởng Lục mượn mấy cuốn sách."
Đại tinh tinh hay là tiểu tinh tinh? Mượn sách? Mượn sách gì? Sách giáo khoa tiểu học sao?
Tô Nghiên cũng chẳng thèm nhìn Lục Đình, giọng điệu hờ hững nói với nữ đồng chí kia: "Vâng, mời ngồi!"
Nói xong cô đứng dậy đi đến tủ chén lấy tách trà, dùng nước sôi pha một tách trà xanh cho nữ đồng chí tên Tân Hân kia: "Mời uống trà."
Thời tiết nóng nực thế này, người ta uống nước ấm còn thấy nóng, dùng nước sôi pha trà để xem cô ta có uống không, Tô Nghiên đây là đang cố ý làm khó Tân Hân sao?
Nếu bảo là phải thì cũng phải, mà bảo không phải thì cũng không phải, bởi vì chỉ khi có khách quý đến nhà thì dù là xuân hạ thu đông gì cũng đều pha trà nóng để tiếp đãi.
"Cảm ơn chị dâu, chị dâu cẩn thận kẻo nóng."
Tô Nghiên không biết đang nghĩ gì, trên mặt thoáng hiện nụ cười, nói với Lục Đình: "Hai người cứ ngồi nói chuyện một lát đi, em vào phòng thu dọn đồ đạc."
Lục Đình nhìn thấy tia lạnh lẽo trong mắt Tô Nghiên, tim khẽ run lên, Nghiên Nghiên đang giận sao?
"Nghiên Nghiên, em định dọn cái gì, để anh giúp em."
"Không cần đâu, anh cứ giúp đồng chí Tân Hân tìm sách đi."
Tô Nghiên vừa mới vào phòng, Lục Đình đã theo sát phía sau đi vào, vừa vào liền ôm chầm lấy cô: "Nghiên Nghiên giận anh à?"
Tô Nghiên quay đầu lại hỏi vặn: "Giận? Tôi giận cái gì? Anh đã làm chuyện gì khiến tôi phải giận?"
Lục Đình mặt đầy vẻ mờ mịt: "Anh đâu có làm chuyện gì đâu?"
Người đàn bà kia thật không biết ý tứ, thấy cô ở nhà mà còn chưa chịu đi, đây là định ra oai với cô sao?
Lục Đình cái đồ tồi này lại còn giả ngốc với cô, được thôi, anh cứ tiếp tục giả vờ đi, cô cũng chẳng buồn tranh cãi với anh, từng này tuổi đầu rồi mà đứng trước mặt người ngoài cãi nhau thì thật chẳng ra làm sao.
Cô nói với Lục Đình: "Cô ta muốn mượn sách gì thì anh đưa cho cô ta đi, nhưng nói trước là sách của tôi thì không cho mượn."
Lục Đình có chút khó xử nói: "Nghiên Nghiên, Tân Hân này là bác sĩ tâm lý mới đến của bộ đội chúng ta, cô ấy biết em học y nên muốn mượn em cuốn sách về tâm lý học."
"Hừ hừ, sao cô ta biết tôi có sách tâm lý học, là anh nói cho cô ta biết à? Lục Đình, tôi bảo cho anh biết, sách của tôi thà mang đi đốt chứ tôi cũng không cho mượn. Cút ra ngoài!"
Tô Nghiên phẩy tay một cái, thu hết sách trên giá vào không gian: "Vốn dĩ hôm nay về đây là định tìm anh bàn chuyện của con gái, xem ra anh cũng chẳng muốn biết đâu."
"Chuyện gì? Nhu Nhu xảy ra chuyện gì rồi?"
Tô Nghiên không lên tiếng, lấy hai chiếc váy và một bộ đồ ngủ từ trong tủ quần áo ra, xếp gọn gàng rồi bỏ vào túi.
Lục Đình thấy Tô Nghiên định đi, liền nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, ánh mắt Tô Nghiên lạnh băng: "Buông ra!"
Lục Đình buông tay ra, Tô Nghiên xách túi đi ra phòng khách, gật đầu với người đàn bà đang ngồi thản nhiên trên ghế sofa: "Đồng chí tinh tinh, Sư đoàn trưởng Lục ra ngay bây giờ đấy, cô cứ ngồi đợi một lát nhé, tôi có việc gấp phải về thành phố ngay."
Ánh mắt Tân Hân lóe lên, giả vờ hoảng hốt nói: "Chị dâu, có phải chị hiểu lầm gì chúng tôi rồi không, tôi chỉ tìm Sư đoàn trưởng Lục mượn mấy cuốn sách thôi mà, hai người nghìn vạn lần đừng vì chuyện của tôi mà cãi nhau, Sư đoàn trưởng Lục là người đàn ông rất biết giữ mình đấy."
Tô Nghiên làm bộ như mờ mịt, nghi hoặc hỏi: "Hả, tôi hiểu lầm cái gì? Hai người đã xảy ra chuyện gì à?"
Biết giữ mình cái con khỉ ấy, đôi gian phu dâm phụ này có vấn đề gì không hiện tại cô cũng chẳng rõ, mà cô cũng chẳng muốn biết. Lục Đình có làm bậy hay không cô bây giờ cũng chẳng rảnh mà đi hỏi kỹ, dù sao thì ruồi không đậu trứng không nứt, người đàn bà này rõ ràng là có ý đồ xấu, Lục Đình cái đồ tồi kia bộ không nhìn ra sao?
Cãi nhau ư? Cô bây giờ chẳng có tâm hơi đâu mà đi cãi nhau với người đàn bà này, phải giải quyết xong vấn đề của con gái trước đã, quay lại mới tính sổ với Lục Đình sau.
Lục Đình đi ra, nắm lấy tay Tô Nghiên dịu dàng dỗ dành: "Nghiên Nghiên ngồi xuống đã, lát nữa anh đưa em về thành phố."
Nói xong anh lại quay sang bảo Tân Hân: "Đồng chí Tân Hân, sách y học của vợ tôi đã dọn về thành phố hết rồi, trong nhà bây giờ chỉ còn lại sách giáo khoa của mấy đứa nhỏ thôi, hay là cô ra hiệu sách xem sao."
Chương 379 Thôi miên Lục Đình
Tân Hân cười gượng gạo: "Ồ, vậy thì thôi vậy. Hai vợ chồng anh chị chắc là lâu rồi không gặp nhau, chắc có nhiều chuyện để nói lắm, vậy tôi xin phép về trước."
