Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 521

Cập nhật lúc: 29/01/2026 16:15

Nhưng hiện tại nhà cửa ở Hồng Kông cũng không rẻ, một căn nhà rộng một trăm mét vuông ước chừng phải mất năm sáu mươi vạn đô la Hồng Kông, tính ra cũng phải mười mấy hai mươi vạn Hoa tệ.

Lương trung bình ở Hồng Kông là hai ba ngàn đô la Hồng Kông một tháng, trong khi ở trong nước nhiều người một năm còn chẳng kiếm nổi một ngàn Hoa tệ.

Tô Nghiên và Nghiêm Tuấn ngồi trên chiếc xe con của Nghiêm Hi, còn thư ký và bạn gái của anh ta thì ngồi trên một chiếc xe khác.

Nghiêm Tuấn hỏi Tô Nghiên: "Tô lão bản, chị thấy Hồng Kông thế nào? Có phải phồn hoa gấp trăm lần kinh thành không?"

Hồng Kông là một trong "Bốn con rồng nhỏ châu Á", được mệnh danh là "Hòn ngọc Viễn Đông", "Thiên đường mua sắm", "Thiên đường ẩm thực". Đây là một trong ba trung tâm tài chính lớn nhất thế giới; cũng là trung tâm vận tải đường thủy và trung tâm dịch vụ quan trọng quốc tế. Trong bốn con rồng nhỏ châu Á, đây là khu vực có diện tích nhỏ nhất nhưng tài lực thì lại giàu ngang một quốc gia.

Dù thế nào đi nữa đây cũng là một phần của tổ quốc, sớm muộn gì cũng sẽ trở về với đất mẹ. Hơn nữa một khi đất nước thực sự phát triển, những thành phố tuyến một trong nước cũng chẳng hề thua kém gì Hồng Kông.

Cái tay Nghiêm Tuấn này sao lại ra vẻ tự hào thế kia, anh ta đâu có phát triển ở Hồng Kông đâu mà làm như mình có sự gắn kết ghê gớm lắm vậy?

Tô Nghiên định nói Hồng Kông giống như một đứa trẻ bị bọn mắt xanh mũi lõ bắt cóc đi mất, sớm muộn gì mẹ hiền tổ quốc cũng sẽ tìm về thôi.

Nhưng sau khi suy nghĩ lại, cô thấy chẳng việc gì phải nói với anh ta những điều đó. Anh em nhà họ Nghiêm vốn gốc gác là người kinh thành, nhưng giờ Nghiêm Hi đã coi mình như một người Hồng Kông thực thụ. Nếu cô nói thêm gì đó, Nghiêm Hi chắc chắn sẽ thấy cô không biết điều.

Cô gượng gạo nói một câu công bằng: "Hồng Kông có cái hay của Hồng Kông, kinh thành cũng có cái hay của kinh thành."

Hai anh em nhà họ Nghiêm dọc đường không ngừng nói chuyện, lúc thì hỏi Tô Nghiên cái này, lúc thì hỏi cái kia.

"Tô tiểu thư, ở kinh thành không có nhiều xe như ở Hồng Kông đâu nhỉ?"

"Tô tiểu thư, nhà cửa ở kinh thành không cao bằng ở Hồng Kông đâu nhỉ?"

"Tô tiểu thư, nhà cô có xe riêng không? Cô biết lái xe không?"

"..."

"Tô lão bản, tôi thấy Hồng Kông đẹp hơn kinh thành, người đi đường trên phố cũng thời thượng hơn người kinh thành mình nhiều."

"Tô lão bản, đến Hồng Kông rồi chị nên tranh thủ mà quan sát, cơ hội hiếm có đấy..."

Tô Nghiên cười không bằng héo để ứng phó: "Trong nước tuy không phát triển bằng Hồng Kông, kinh tế cũng tương đối lạc hậu, nhưng đất nước chúng tôi đất rộng người đông, chỉ cần trên dưới đồng lòng thì chắc chắn sẽ có ngày phát triển không gì ngăn cản nổi."

"Tôi biết lái xe. Nhà chúng tôi không có xe riêng, nhưng chồng và bố chồng tôi đi đâu cũng có xe công đưa đón, tài xế đều là lính vận tải ra cả."

Cho dù Hồng Kông hiện tại thực sự phồn vinh gấp trăm lần kinh thành, thì trong thâm tâm cô nó cũng không thể so sánh được với vị trí của kinh thành, bởi vì cô không sống ở Hồng Kông nên tự nhiên chẳng có chút cảm giác gắn bó nào. Cùng lắm nó chỉ được coi là một vùng đất để đào vàng mà thôi, huống hồ kiếp trước cô đâu phải chưa từng đến đây.

Hai vị công t.ử nhà họ Nghiêm chẳng phải cũng là người nội địa sao, mới có chút tiền thối đã bắt đầu khoe mẽ rồi. Đại Thanh đã diệt vong từ lâu rồi, họ lấy cái gì mà khoe khoang chứ.

Ngay cả cư dân bản địa Hồng Kông đến đây, Tô Nghiên cũng chẳng thấy có gì đáng tự hào giúp họ cả. Cô sống trong một tứ hợp viện rộng lớn cơ mà, còn đa số người dân bản địa Hồng Kông chẳng phải vẫn đang phải chen chúc trong những căn nhà chật hẹp sao?

Hơn nữa chính phủ của họ đều do lũ lợn trắng kiểm soát, có khi tổ tiên mình là ai họ cũng quên rồi.

Tô Nghiên không muốn tiếp tục tranh luận với họ về việc rốt cuộc là Hồng Kông tốt hay kinh thành tốt, nên chủ động chuyển chủ đề.

"Nghiêm đại công t.ử, Nghiêm nhị công t.ử, số hoa lan kia đã được vận chuyển tới rồi chứ? Khi nào thì triển lãm hoa lan bắt đầu, buổi đấu giá cũng diễn ra vào ngày hôm đó luôn sao?"

"Ba ngày nữa triển lãm hoa lan mới bắt đầu. Hôm nay cô cứ nghỉ ngơi cho tốt đã, ngày mai tôi sẽ đưa cô đi làm thẻ xanh Hồng Kông."

"Đa tạ Nghiêm đại công t.ử. Lần này công ty các anh chỉ đấu giá hoa lan thôi sao?"

"Ừm, sau buổi đấu giá này, công ty chúng tôi sẽ tổ chức tiệc tất niên. Tuy nhiên một tuần nữa, công ty của bạn tôi cũng sẽ tổ chức một buổi đấu giá, nếu cô có món đồ nào muốn đấu giá thì có thể ở lại Hồng Kông thêm một thời gian."

"Công ty bạn anh đấu giá món gì vậy?"

"Công ty của bạn tôi đương nhiên là đấu giá đồ cổ rồi, công ty của họ sở hữu tới mấy tòa nhà cơ."

Nghiêm Hi vừa nghĩ tới Diệp thiếu là đã thấy công ty nhỏ của mình kiếm được cả năm cũng không bằng người ta kiếm được trong một buổi đấu giá. Đúng là người tính không bằng trời tính mà.

Xem ra anh ta phải tìm thêm lối thoát khác mới được. Chờ đến khi kiếm được thật nhiều tiền, anh ta cũng sẽ bao mấy cô minh tinh chơi bời giống như Diệp thiếu vậy.

Nghiêm Hi đang mải mê mơ mộng thì Tô Nghiên tiếp tục hỏi: "Nghiêm đại công t.ử, công ty họ có nhận ký gửi đồ cổ để đấu giá không?"

"Cô muốn ký gửi món gì sao?"

Cái cô Tô Nghiên này lúc tới chỉ mang theo một chiếc vali lớn và đeo một chiếc túi xách quai xích, không lẽ trong vali cô ta mang theo đồ cổ sao?

Không thể nào chứ? Nếu trong vali có đồ cổ thì lúc đi máy bay qua cửa an ninh sao lại không bị phát hiện? Chẳng lẽ cô ta có bạn bè ở bên này? Em trai anh ta có nói gì đâu nhỉ?

Hay là có người giúp cô ta vượt biên qua ranh giới Bành Thành để vận chuyển đồ cổ sang đây?

Tô Nghiên không biết Nghiêm Hi đang nghĩ gì, trực tiếp trả lời: "Hai ngày nữa đợi hàng tới rồi tôi sẽ nói với anh sau."

Tô Nghiên nghĩ thầm số Hoa tệ trong không gian của cô tuy không ít, nhưng khi đến Hồng Kông cô hiểu rằng số tiền đó trong mắt giới nhà giàu ở đây chẳng bõ bèn gì.

Trong không gian có nhiều đồ sứ cổ như vậy, cô có thể lấy ra một ít để đấu giá. Tất nhiên những món đồ thuộc hàng quốc bảo thì chắc chắn cô sẽ không lấy ra, sau này sẽ tìm cơ hội để hiến tặng một phần.

Nghiêm Hi dùng tiếng Quảng hỏi Nghiêm Tuấn, hỏi xem Tô Nghiên có còn con đường vận chuyển hàng nào khác không. Nghiêm Tuấn lắc đầu nói mình cũng không biết. Nghiêm Hi bảo Tô Nghiên là một người phụ nữ không hề đơn giản, Nghiêm Tuấn cũng tỏ ý tán thành.

Tô Nghiên nghe hai anh em họ kẻ tung người hứng bàn tán về mình, trong lòng thấy buồn cười nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ngây ngô như thể chẳng hiểu gì cả.

Xe nhanh ch.óng đi tới khách sạn đã đặt trước. Nghiêm Hi giúp Tô Nghiên làm thủ tục nhận phòng. Để Tô Nghiên không cảm thấy buồn chán, Nghiêm Tuấn quyết định mấy ngày này sẽ ở lại khách sạn luôn.

Nghiêm Hi nói: "Em trai, em về nhà anh mà ở chứ!"

"Anh cả, để Tô lão bản ở đây một mình không hay lắm. Nhà anh thì đông người, lần này em tạm thời không qua đó đâu."

"Thôi được rồi, vậy em chăm sóc Tô tiểu thư cho tốt nhé. Ngày mai anh sẽ sai tài xế qua đón mọi người về công ty."

"Vâng, đa tạ anh cả."

Nghiêm Hi vừa đi, Nghiêm Tuấn đã bắt đầu giúp anh trai mình giải thích với Tô Nghiên: "Tô lão bản, thật ngại quá. Hôm nay sinh nhật năm mươi tuổi của mẹ Mộc Kiều - bạn gái anh tôi, nên anh tôi phải đến tham dự tiệc tối ở nhà họ Mộc, vì thế không thể đi ăn cơm cùng chúng ta được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 521: Chương 521 | MonkeyD