Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 535
Cập nhật lúc: 29/01/2026 16:17
Lần trước đi Hồng Kông cô đã mua không ít bong bóng cá và vi cá ở Trân Bảo Các, lũ trẻ thích ăn thì cô nấu cho chúng một bữa.
"Đúng rồi, bài tập về nhà kỳ nghỉ đông của các con đã làm xong chưa?"
"Làm xong hết rồi ạ. Mẹ có muốn kiểm tra không? Kiểm tra xong thì máy chơi game đó có thể đưa cho chúng con được chưa ạ?"
"Được, lát nữa mẹ sẽ kiểm tra bài tập của các con, nếu hoàn thành tốt thì mẹ sẽ đưa máy chơi game cho. Nhưng các con không được chơi suốt ngày đâu đấy, việc ôn tập vẫn phải làm. Sắp Tết rồi, các lớp năng khiếu có thể tạm dừng."
"Cảm ơn mẹ ạ."
Ăn cơm xong, Tô Nghiên đi kiểm tra bài tập của lũ trẻ, thấy hoàn thành cũng ổn nên cô không nói gì thêm, trực tiếp đưa ba chiếc máy chơi game màu đỏ cho chúng. Lũ trẻ lần đầu tiên chơi trò xếp gạch (Tetris), chơi một mạch không dừng lại được, ngay cả người lớn như Lục Đình cũng muốn thử một chút.
Trò chơi trẻ con thế này Tô Nghiên tự nhiên không có hứng thú, cứ để họ chơi. Cô về phòng vào không gian, chuẩn bị sẵn quần áo mà anh hai cần, rồi chuẩn bị thêm một ít trái cây và đồ khô trong không gian để phát quà Tết cho nhân viên trước ngày Tết ông Công ông Táo.
Vài ngày nữa sẽ đi lò mổ mua mấy con heo, phát cho mỗi người mười cân thịt. Ngày mai đưa hạt trà trong kho đến xưởng ép dầu, phát thêm cho mỗi người năm cân dầu hạt trà nữa. Cô kiếm được tiền rồi thì chắc chắn không thể bạc đãi những người dưới quyền. Mặc dù thương nhân trọng lợi, lúc cần keo kiệt thì phải keo kiệt, nhưng lúc cần hào phóng thì vẫn phải hào phóng.
Chương 430 Mang bệnh đi tế tổ
Cứ như vậy, Tô Nghiên bận rộn suốt, ngay cả ngày Tết ông Công ông Táo cũng không nghỉ ngơi, bận đến tận đêm ba mươi Tết, sau khi cho toàn bộ nhân viên nghỉ phép mới dừng lại. Tô Nghiên đã xây nhà ở quê cho cha mẹ chồng và cha mẹ ruột của mình, nên tất nhiên qua năm mới họ phải về quê ở.
Bận rộn từ đầu năm đến cuối năm mệt lử cả người, lần này về nhà họ Lục, Tô Nghiên còn chẳng buồn động đũa, ăn xong là về phòng nằm luôn. Cô cũng không phải muốn quét sạch nhã hứng của mọi người trong ngày Tết, thực sự là vì cô đang rất khó chịu, đầu nặng chân nhẹ, toàn thân rã rời.
Tô Nghiên cũng không ngờ mình bận rộn lâu như vậy, vừa mới được thả lỏng một chút thì bệnh đã ập đến. Đêm giao thừa mà cô một mình trùm chăn phát sốt. Lục Đình thấy tối nay Tô Nghiên ăn rất ít, lại đi nằm sớm, nên sau khi trò chuyện với người nhà vài câu anh cũng về phòng.
"Nghiên Nghiên, sao em ngủ sớm thế?"
"Chắc em bị cảm rồi, đầu hơi đau, còn hơi buồn nôn nữa."
"Có cần đi khám bác sĩ không?"
"Không cần đâu, anh rót cho em ly nước ấm, em uống t.h.u.ố.c rồi nằm một lát là được."
Cũng may lần ở Hồng Kông cô mua bao nhiêu là t.h.u.ố.c vẫn chưa lấy ra dùng, giờ cuối cùng cũng dùng đến. Đêm giao thừa mà đổ bệnh chắc cũng chỉ có mình cô. Lục Đình đi ra ngoài rót nước ấm cho Tô Nghiên uống t.h.u.ố.c. Hoa Mẫn hỏi anh: "Đình nhi, vợ con sao thế?"
"Mẹ, Nghiên Nghiên chắc bị cảm rồi ạ."
"Trời lạnh rồi, con bảo Nghiên Nghiên mặc thêm áo vào. Muộn thế này rồi, có cần đưa con bé lên trấn khám bác sĩ không?"
"Nghiên Nghiên bảo uống t.h.u.ố.c xong ngủ một giấc xem sao ạ."
"Vậy được, con đi chăm sóc con bé đi, mẹ sẽ trông lũ trẻ giúp, đến giờ mẹ sẽ bảo chúng đi ngủ."
"Vâng, đến giờ làm phiền mẹ thu lại mấy cái máy chơi game trong tay chúng nhé."
"Được."
Lục Đình dặn dò xong, trò chuyện với ba mình thêm vài câu rồi bưng nước ấm về phòng. Tô Nghiên uống t.h.u.ố.c xong nằm trên giường ngủ tiếp, "Lục Đình, anh ra ngoài đón giao thừa với mọi người đi, không cần trông em đâu."
"Anh vẫn nên trông em thì hơn."
"Anh cứ đi chơi đi, em uống t.h.u.ố.c ngủ một giấc biết đâu sáng mai là khỏi ngay thôi."
Tô Nghiên nghĩ là vậy, ai ngờ sáng hôm sau đầu không đau nữa nhưng lại bắt đầu ho. Chẳng còn cách nào khác, mùng một Tết không tiện đi bệnh viện nên cô đành tiếp tục tự tìm t.h.u.ố.c uống. Bị bệnh nên cô cũng chẳng có tâm trí đâu mà ngồi buôn chuyện với mấy chị em dâu, trên bàn cơm nói vài câu là xong bữa cô lại về phòng nằm.
Trần Ngọc Hòa vốn định tìm Tô Nghiên để học hỏi kinh nghiệm làm ăn, kết quả chính sự còn chưa kịp bàn thì Tô Nghiên đã về phòng mất rồi. Hai người chị em dâu khác cũng muốn lấy lòng Tô Nghiên mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Mùng hai Tết, Lục Đình đưa cô và ba đứa trẻ về thôn Thượng Hà chúc Tết Tô Thanh Sơn và Giang Linh Linh. Vừa mới ngồi một lát, Tô Thanh Sơn đã bảo hai anh em Tô Lang và Tô Trạch bưng một bát thịt khâu nhục, một đĩa cá hấp và một con gà luộc chín, cùng một chai rượu, một bát cơm, cùng với nến, tiền giấy, nhang và pháo, dẫn theo mọi người nhà họ Tô lên núi.
Vì trước đó đã nói rõ, biệt viện nhà họ Tô là do Tô Nghiên xây dựng, nên việc tế tổ năm mới nhất định phải kéo theo cả nhà cô. Lục Đình, người con rể này, tay trái xách một giỏ trái cây và bánh kẹo, vai phải vác một cái cuốc, dẫn theo vợ con đi theo sau họ.
Mấy anh em, chú bác của Tô Thanh Sơn dù trong lòng có ý kiến cũng không dám nói gì, dù sao nhà họ Tô này còn phải dựa vào Tô Nghiên giúp đỡ. Hơn nữa Tô Nghiên còn thuê bao nhiêu đất ở thôn này, lại còn thuê họ làm việc, dẫn dắt dân làng cùng làm giàu, họ còn có thể nói gì được đây? Cho dù là truyền thống "con gái lấy chồng không được về nhà mẹ đẻ tế tổ", họ cũng đành phải phá bỏ cái truyền thống đó thôi.
Tô Nghiên thực ra đối với những chuyện này thấy sao cũng được, đây là do ba cô sắp xếp. Ông nói năm nay nhất định phải để cô về tế tổ, nói là muốn báo cho ông bà nội dưới suối vàng biết những việc tốt cô đã làm cho dân làng, cô cũng chỉ có thể mang cái thân đang bệnh lên núi tế tổ.
Chẳng biết có phải Tô Nghiên bị gió lạnh trên núi thổi trúng không, hay là bị nhiễm âm khí mà sau khi về bệnh tình lại nặng thêm. Đêm đó cô lên cơn sốt cao, bắt đầu nói lảm nhảm, nửa đêm được người nhà đưa vào bệnh viện. Đến bệnh viện đo nhiệt độ thì đã lên tới 40 độ C, tiêm một mũi hạ sốt thì một tiếng sau hạ xuống 38 độ. Cứ ngỡ sẽ hạ dần, ai ngờ đến nửa đêm lại tăng vọt lên 39,5 độ.
Tô Nghiên sốt đến đỏ bừng mặt, đầu óc cũng mơ màng, trong lúc hoang mang cô như thấy ông bà nội đang đứng cạnh mình, miệng mấp máy không biết đang nói gì.
"Ông ơi, bà ơi, hai người đến rồi ạ?"
Lục Đình nhíu mày, vợ anh sao lại nói lảm nhảm thế này, không lẽ là bị trúng tà rồi?
"Nghiên Nghiên, em đang nói chuyện với ai thế?" Lục Đình không nhịn được hỏi thành tiếng.
Đôi mắt Tô Nghiên khẽ nheo lại, giọng hơi khàn: "Ông bà nội chẳng phải đang ở đây sao?"
