Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 542
Cập nhật lúc: 29/01/2026 16:19
Rất nhiều người biết Tô Nghiên có một trang trại trồng hoa dưới quê nên đều tìm đến cô mua hoa, có người muốn đầu cơ hoa lan kiếm lời, có người thuần túy là vì sở thích cá nhân.
Mua nhiều hay ít Tô Nghiên cũng không quản, tóm lại giá sỉ và lẻ chắc chắn là khác nhau.
Hoa lan bán rất chạy, tháng tư tháng năm hoa mẫu đơn cũng bán rất tốt, cây hoa hồng thì không dễ bán như vậy vì họ cảm thấy chỉ cần cắt mấy cành hoa về cắm là sống, không đáng bao nhiêu tiền.
Tô Nghiên muốn hộc m.á.u, cô trồng phần lớn là hồng nhập khẩu, những người này đúng là không biết nhìn hàng.
Cô quyết định tìm người sửa sang lại cái sân nhỏ ở thôn Thượng Hà một chút, trước sân sau vườn trồng thêm nhiều hoa. Ngay cổng chính làm một cái cổng vòm hoa hồng leo, bốn phía tường rào trồng đầy hoa cẩm tú cầu, dưới chân tường bao phía ngoài trồng uất kim hương, sân sau trồng mẫu đơn và hoa dành dành.
Dù sao hoa cũng có sẵn, chỉ cần tìm người bứng sang là xong, cái cổng vòm hoa hồng leo đã định hình sẵn cô cũng có trong không gian.
Tô Nghiên dùng ba ngày thời gian, cái sân nhỏ của cô đã hoàn toàn đổi mới, trồng nhiều hoa như vậy, khi có gió thổi qua cả phòng đều tỏa hương thơm, nên cô còn treo một cái bảng tên trước cửa gọi là "Vi phong tiểu trúc" (Nhà nhỏ trong gió nhẹ).
Du khách đến tham quan trang trại hoa đều được mời đến Vi phong tiểu trúc tham quan, nhờ thế hoa của cô càng dễ bán hơn, mười mấy cây giống cũng có người mua, họ mua về để trồng trong sân nhà mình.
Rất nhanh đã đến mùng 1 tháng 6, bọn trẻ đều lớn rồi nên sớm đã không còn đón Tết Thiếu nhi nữa, Tô Nghiên tự nhiên cũng không cần dành thời gian đưa chúng đi chơi.
Cô chuẩn bị giữa tháng sẽ đi Cảng Thành, thời gian này cô phải bàn giao kỹ mọi việc ở hai trang trại và các cửa hàng cho cấp dưới. Tiệm lẩu vẫn đang trang trí, không biết lúc cô về đã xong chưa. Tóm lại cô hy vọng trước Quốc khánh, cửa hàng của cô có thể chính thức khai trương.
Lúc đến cửa hàng quần áo kiểm tra sổ sách, cô phát hiện doanh thu có chút bất thường. Vì trước đó cô mang rất nhiều hàng Cảng Thành về bán, mỗi lần mang bao nhiêu hàng, mỗi chiếc áo giá bao nhiêu, cô đều có ghi chép trong máy tính trong không gian.
Không biết có phải do cô thường xuyên vắng mặt hay không, hay là đám người này gan đã lớn rồi, theo doanh thu bình thường của số quần áo đã bán thì tháng này lại thiếu mất hai nghìn tệ.
Chương 436 Chỉnh đốn
Tô Nghiên kéo ba nhân viên bán hàng ra thôi miên riêng biệt, kết quả phát hiện có hai người đã bắt đầu giở trò từ năm ngoái, người thứ ba năm nay phát hiện chuyện xấu của họ định đi báo cáo thì bị hai người kia đe dọa và định vu khống.
Thế là cả ba người cùng cấu kết với nhau, mỗi tháng tham ô vài trăm tệ rồi chia nhau, sau đó Tô Nghiên mang quần áo nhập khẩu về bán theo giá niêm yết, nhân viên có thể mua với giá chiết khấu 20%. Khách hàng mua trên năm trăm tệ có thể làm thẻ giảm giá 20%.
Cô tổng cộng chỉ làm một trăm chiếc thẻ giảm giá 20%, cũng mới chỉ phát ra hơn hai mươi chiếc, kết quả đám nhân viên này bắt đầu không thành thật.
Họ đem hóa đơn của những khách hàng mua quần áo theo giá gốc ghi hết vào tên của những hội viên đó.
Một tháng bớt xén hơn một nghìn tệ doanh thu mà không bị phát hiện, tháng này thậm chí còn thiếu tận hơn hai nghìn.
Tô Nghiên kiểm tra sổ sách kỹ lưỡng mới thấy bất thường, thế là lập tức thôi miên họ, sau đó bắt họ viết lại quá trình sự việc, ký tên và điểm chỉ, đồng thời cho cửa hàng tạm nghỉ để chỉnh đốn, rồi đưa tất cả bọn họ lên đồn cảnh sát.
Ba nhân viên bán hàng bị đưa vào đồn vẫn còn ngơ ngác, ai cũng nghi ngờ đối phương đã phản bội mình.
Tô Nghiên cũng chẳng quan tâm công an xử phạt thế nào, tóm lại họ lừa của cô bao nhiêu tiền thì phải nhả ra hết bấy nhiêu cô mới viết đơn bãi nại.
Tất nhiên cô cũng không thể nào tuyển dụng lại đám người này, Tô Nghiên dự định tự mình trực ở đây vài ngày rồi tuyển thêm hai người mới, đợi đến lúc cô đi thì sẽ nhờ mẹ cô đến trông tiệm giúp. Cũng không cần bà phải chào mời khách khứa, bà chỉ cần thu tiền là được.
Giang Linh Linh biết chuyện này cũng không khỏi cảm thán, nhà hàng tư nhân không ai dám giở trò, tiệm trái cây ngoài một lượng nhỏ hư hao ra thì giá cả đều đã được định sẵn.
Những nhân viên được tuyển đều đã ký hợp đồng, nhà ở đâu, gia đình có những ai Tô Nghiên đều nắm rõ mồn một.
Cửa hàng thuê ở chợ hoa chim đã có anh hai cô trông nom giúp, mỗi loại hoa cô đều định giá sẵn, anh cô nếu có bán được giá cao hơn thì đó là bản lĩnh của anh ấy.
Tô Nghiên đích thân ngồi trấn thủ ở tiệm quần áo, lại tuyển thêm hai cô gái nhỏ khoảng mười sáu mười bảy tuổi để tự tay đào tạo, dạy dỗ hòm hòm rồi mới để mẹ cô là Giang Linh Linh qua tiếp quản công việc của cô.
Đừng nhìn Giang Linh Linh đã hơn sáu mươi tuổi, vì cuộc sống của các con ngày càng tốt nên tâm thái bà cũng ngày càng trẻ trung, người cũng ngày càng sành điệu, để bà đến tiệm quần áo làm thu ngân thì không còn gì bằng.
Tô Nghiên yêu cầu tất cả hội viên mỗi lần dùng thẻ ưu đãi mua quần áo đều phải ký tên thật của mình, nhân viên thu ngân sẽ đóng con dấu tên mình lên đó.
Sau khi thu xếp xong xuôi mọi việc ở tiệm quần áo thì đã qua giữa tháng sáu, Tô Nghiên chuẩn bị về quê để răn đe một lượt ông cậu ở thôn Lê Hoa và chú họ ở thôn Thượng Hà.
Đều là người nhà, những người đó lại nhận được sự quan tâm đặc biệt từ Tô Nghiên nên tự nhiên sẽ không làm loạn, còn chuyện ngày thường chiếm chút lợi lộc nhỏ thì Tô Nghiên cũng sẽ không nói gì.
Tiệm lẩu đang trang trí, trước khi đi cô giao việc này cho Lục Đình: “Lục Đình, tiệm lẩu vẫn chưa trang trí xong, phiền anh cử người trông coi giúp em nhé.”
“Được, anh sẽ nhờ người để mắt tới. Nhà hàng tư nhân anh sẽ tự mình trông nom, tan làm ngày nào anh cũng về, tối đến sẽ đối soát sổ sách với cửa hàng trưởng.”
“Vất vả cho anh rồi.”
“Nghiên Nghiên, lần này em sang Cảng Thành định ở đó bao lâu?”
“Em cũng chưa biết nữa, ít nhất là một tháng, nếu thuận lợi thì có khi ở lại hai tháng cũng nên, em muốn mua một căn nhà ở Cảng Thành.”
“Mua nhà bên đó làm gì?”
“Qua đó ở khách sạn cũng đắt, mua lấy một căn để mình ở, sau này cũng có thể bán lại.”
“Nhà bên đó đắt không em?”
“Đắt chứ anh, một căn nhà một trăm mét vuông cũng phải ít nhất một triệu đô, còn mấy căn biệt thự lớn ở lưng chừng núi thì ít nhất cũng phải mấy chục triệu.”
Lục Đình nghe xong mà thấy tê cả da đầu: “Một căn biệt thự mấy chục triệu, cái này là hạng người nào ở vậy?”
“Tài sản ít nhất phải có mấy trăm triệu thì mới mua biệt thự.”
“Nghiên Nghiên thích biệt thự à, sau này chúng ta có thể mua đất tự xây biệt thự.”
“Ý kiến này của anh hay đấy.”
Tô Nghiên cảm thấy quyết định này của Lục Đình rất tốt, đợi cô có tiền rồi, cô không chỉ đấu thầu đất để xây tòa nhà cao tầng mà còn xây cả khu biệt thự nữa.
Mặc dù cô vẫn luôn ở tứ hợp viện nhưng thực tế cô thích biệt thự lớn hơn, thích kết cấu của biệt thự lớn hơn.
“Nghiên Nghiên, em đi lâu như vậy, anh thật sự không nỡ để em đi.”
“Em có phải đi luôn không về đâu, vì tương lai cả nhà mình có thể ở biệt thự lớn, giờ em phải sang Cảng Thành dốc sức một phen.”
