Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 544
Cập nhật lúc: 29/01/2026 16:19
Lục Nhất Minh đột nhiên hét lên thất thanh: “Mẹ, là mẹ phải không? Sao mẹ lại đột ngột gọi điện cho con thế này?”
“Nhất Minh, mẹ đến nước Mỹ rồi, hiện tại đang ở khách sạn tại Boston, không xa trường của con đâu.”
“Mẹ, sao mẹ lại sang nước Mỹ ạ, sao mẹ không báo trước một tiếng?”
“Muốn tạo bất ngờ cho con mà, mai con nghỉ thì bắt xe qua khách sạn mẹ đợi con.”
“Vâng ạ, mẹ ở khách sạn nào, số phòng bao nhiêu?”
Tô Nghiên báo địa chỉ khách sạn và số phòng của mình, hai mẹ con lại trò chuyện thêm vài câu rồi mới cúp máy.
Chẳng biết là do lệch múi giờ hay là do sắp được gặp con trai cưng mà tối đó Tô Nghiên đặc biệt hưng phấn, đến tận hai giờ sáng vẫn không sao chợp mắt nổi.
Dù nhắm mắt đếm cừu cô vẫn không ngủ được, cô đành vào không gian để hái hoa quả, mùa này anh đào (loại chín vừa) đã có thể thu hoạch hết rồi.
Tô Nghiên nghĩ con trai thích ăn nên cô vào nhà màng hái mười cân mang ra, tạm thời chưa tiện mang ra ngoài thì có thể để hai ngày nữa mang đến chỗ cậu ở.
Đồ bồi bổ cơ thể như bào ngư khô, vây cá, tổ yến, đông trùng hạ thảo... mấy thứ đồ khô này cô cũng chọn mỗi loại hai cân mang ra, bỏ vào cái vali siêu lớn cùng với quần áo mua cho cậu, ngoài ra cô còn chuẩn bị thêm một vali toàn đồ ăn vặt Cảng Thành cho cậu nữa.
Kiếm tiền chính là để cho người nhà dùng, tiêu chút tiền cho con trai thì có đáng gì?
Sắp xếp xong vali, Tô Nghiên vào thẳng thư phòng xem sổ sách, nhập hết số liệu trong tất cả sổ sách vào máy tính để lưu trữ, dự án nào mỗi tháng kiếm được bao nhiêu, mỗi tháng chi tiêu bao nhiêu đều hiện ra rõ ràng mồn một.
Ngồi trước máy tính một tiếng đồng hồ thấy hơi mỏi mắt, thế là cô chạy xuống bếp ép một ly nước anh đào tươi.
Cứ thế cô hết làm việc này đến việc kia, đến mười hai giờ vẫn không ngủ được, thế là cô trải t.h.ả.m yoga ra tập luyện.
Tập yoga xong lại đi tắm rửa, cứ thế đến tận hai giờ sáng cô mới chìm vào giấc ngủ, sáng hôm sau tám giờ rưỡi điện thoại phòng khách sạn đột ngột vang lên mới đ.á.n.h thức cô dậy.
Tô Nghiên bấy giờ mới biết con trai cô đã đang đứng đợi cô ở sảnh khách sạn rồi, thế là cô vội vàng thay quần áo, vệ sinh cá nhân thật nhanh rồi xuống lầu.
Cậu con trai gần hai năm không gặp đột nhiên đứng trước mặt cô, cứ như là cách cả một thế hệ, con trai lớn của cô dường như lại cao thêm rồi.
Chiều cao của Lục Nhất Minh nhìn qua cũng phải một mét chín, đứng bên cạnh cậu là hai người bạn học trông cứ như là gà con vậy.
“Mẹ, đây là hai người bạn học của con, cũng là bạn cùng phòng thuê nhà, Hạ Châu đến từ Thượng Hải, Tiêu Hâm đến từ Bắc Kinh.”
“Chào dì ạ.” Hạ Châu và Tiêu Hâm đồng thanh nói.
“Chào hai cháu, Nhất Minh, các con đã ăn sáng chưa?”
“Ăn rồi ạ.”
Lục Nhất Minh hỏi Tô Nghiên: “Mẹ, mẹ ăn sáng chưa?”
Tô Nghiên chưa ăn sáng nhưng để không làm con trai lo lắng, cô vẫn nói dối: “Mẹ ăn rồi.”
Dù sao thiếu một bữa cũng chẳng c.h.ế.t đói được, giờ con trai đã dắt cả bạn bè ra đây rồi, cô chẳng có lý do gì để một mình đi ăn sáng mà bỏ mặc họ cả.
“Nhất Minh, các con sắp được nghỉ hè rồi phải không?”
“Trường c.o.n c.uối tháng sáu là nghỉ hè rồi ạ, vốn dĩ con định đi làm bồi bàn (waiter) ở nhà hàng để kiếm chút tiền trả tiền thuê nhà, giờ mẹ đã sang đây rồi thì con tạm thời không đi làm thêm nữa, mấy ngày này sẽ đi dạo cùng mẹ.”
“Hay là mẹ đặt cho các con hai phòng khách, hôm nay các con đừng về nữa.”
“Mẹ, khách sạn này đắt lắm.”
Tô Nghiên cười nói: “Mẹ đã sang đây rồi mà con còn lo mẹ không có tiền trả phòng cho các con sao, con coi thường mẹ quá rồi đấy.”
Hạ Châu và Tiêu Hâm có chút ngại ngùng: “Dì ơi, để dì tốn kém quá ạ.”
“Không tốn kém gì đâu, thấy các cháu vui là dì vui rồi, các cháu ra ngoài có mang theo giấy tờ không?”
“Có mang ạ.”
Tô Nghiên rút năm trăm đô la từ trong túi đưa cho Lục Nhất Minh bảo cậu đi đặt hai phòng.
Sau khi họ đặt phòng xong, để Hạ Châu và Tiêu Hâm ở lại phòng họ trước, Tô Nghiên kéo con trai về phòng mình để nói chuyện.
Không có người ngoài, Lục Nhất Minh bấy giờ mới càng thêm kích động: “Mẹ, làm sao mẹ sang được nước Mỹ ạ? Visa du lịch tự túc sang đây chẳng phải khó xin lắm sao?”
Chương 438 Gặp mặt
Tô Nghiên nhướng mày: “Mẹ con có thẻ xanh Cảng Thành, làm visa sang nước Mỹ không khó như con tưởng đâu.”
“Hả? Mẹ, sao mẹ lại có thẻ xanh Cảng Thành ạ?”
“Chuyện dài lắm, năm ngoái mẹ hợp tác làm ăn với người Cảng Thành, kiếm được một khoản tiền rồi lại mở tài khoản bên đó bắt đầu chơi chứng khoán, thắng được một mẻ lớn nên mua một căn nhà bên đó luôn. Nhân lúc dạo này rảnh rỗi nên mẹ đặc biệt bay sang đây thăm con, mọi người đều nhớ con lắm. Con trai à, ở nước Mỹ con vẫn ổn chứ, năm ngoái con tốt nghiệp đại học rồi, giờ có phải đang học thạc sĩ không?”
“Con đăng ký học thẳng thạc sĩ lên tiến sĩ luôn ạ, chắc còn phải ở bên này thêm bốn năm năm nữa, sau này nếu em trai em gái muốn thi vào các trường đại học quốc tế thì có thể nộp đơn xin trước.”
“Cái này mẹ phải hỏi lại bọn nó đã, em gái con học ballet, vì chiều cao tăng nhanh quá nên tháng trước thầy giáo khuyên con bé bỏ đi cho rồi, em con không đồng ý, mẹ cũng chẳng biết cuối cùng con bé sẽ chọn con đường nào nữa.”
Phái nữ cao quá một mét bảy mươi mấy là có thể bị buộc thôi học, Tô Nghiên đang thấy tiếc cho con gái mình, nhưng cô bé đã học múa bao nhiêu năm như vậy rồi, chiều cao cứ tăng mãi thì chắc chắn không phù hợp để nhảy ballet tiếp.
Vì bận rộn làm ăn nên thời gian qua cô cũng chưa có lúc nào khuyên nhủ con gái, sau này đi theo con đường nào thì lần sau về cô phải bàn bạc kỹ với con bé mới được.
“Em gái giờ cao bao nhiêu rồi mẹ?”
“Cao hơn mẹ hai ba centimet rồi, con giờ cao bao nhiêu?”
“Một mét tám mươi chín ạ, chắc không vượt qua nổi một mét chín đâu. Hai đứa em giờ cao bao nhiêu rồi ạ?”
“Con gái dậy thì sớm hơn, hai đứa nó chưa cao nhanh bằng em gái con đâu, An An không biết đã được một mét tám chưa, còn Ninh Ninh thì chắc chắn có một mét tám rồi.”
Tô Nghiên trò chuyện phiếm với Lục Nhất Minh một lát rồi lấy hết hai vali quà ra cho cậu.
“Một vali đựng đồ tẩm bổ và quần áo, còn vali kia đựng đồ ăn vặt. Lát nữa con xách về phòng chia sẻ với các bạn học nhé. Con trai, con còn phải học ở đây thêm bốn năm năm nữa, hay là mẹ mua cho con một căn nhà ở đây nhé?”
“Mẹ, cái nhà chúng con đang thuê bây giờ trị giá ít nhất sáu triệu đô la đấy, mẹ chắc chắn muốn mua nhà cho con ở đây sao?”
