Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 551
Cập nhật lúc: 29/01/2026 16:21
Dứt khoát quan sát trước, đợi thị trường chứng khoán ổn định rồi hãy nói, kỳ nghỉ hè mặc dù không cần đi làm thêm, mẹ nói đúng, tranh thủ lúc mình còn thời gian thì đi thi lấy bằng lái xe trước đã.
Mẹ nói đợi căn nhà ở Hong Kong sửa sang xong sẽ lắp điện thoại, đến lúc đó cậu có thể liên lạc với mẹ bất cứ lúc nào.
Còn về trong nước, mẹ nói cuối năm ngoái đã xin lắp điện thoại rồi, có lẽ lần này bà về chắc là lắp xong rồi nhỉ.
Trước đây cậu gọi điện về nước phải chuyển qua hai lượt mới chuyển đến văn phòng của bố cậu được, vả lại gọi điện thoại lại đắt, mẹ lại không nghe được điện thoại cậu cũng không nỡ tiêu số tiền đó, một học kỳ gọi được một hai lần điện thoại liên lạc với họ là tốt lắm rồi.
Tô Nghiên quay về Hong Kong, nghỉ ngơi một đêm trước, ngày hôm sau liền đi nhận nhà, căn nhà hôm qua đã dọn đi rồi, bà đến chỗ trung gian lấy chìa khóa.
Cầm chìa khóa đến nhà mới, phát hiện bên trong nhà là một mớ hỗn độn, những thứ chủ nhà cũ không cần đều để lại trong nhà, Tô Nghiên lại chạy đi tìm công ty trung gian thuê hai nhân viên vệ sinh đến dọn dẹp, đồ nội thất hỏng trong nhà một món cũng không giữ lại.
Nhìn căn nhà trống rỗng Tô Nghiên cuối cùng cũng thấy thoải mái rồi, nếu bà vì tiết kiệm tiền phòng thì có thể trực tiếp mua một chiếc giường mang vào ở.
Nhưng đây là căn nhà đầu tiên bà mua ở Hong Kong, đương nhiên không thể cứ thế mà dọn vào ở một cách tùy tiện như vậy được, bà còn muốn tìm công ty trang trí để cải tạo lại căn nhà một chút.
Buổi chiều bà lại đi tìm công ty trang trí, tìm mấy công ty để so sánh, cuối cùng chọn công ty trang trí thứ hai, trước khi ký hợp đồng bà dẫn nhân viên của công ty trang trí đi xem nhà một chút.
Sau đó để kiến trúc sư của công ty họ thiết kế ra mấy phương án, Tô Nghiên lại chọn một bộ phong cách trang trí mà mình yêu thích, bàn bạc xong giá cả, ký xong hợp đồng liền trả trước mười vạn tiền đặt cọc.
Vì trang trí lại nên tốn khá nhiều thời gian, trang trí xong chắc phải mất ba bốn tháng, số tiền trang trí vào khoảng năm mươi vạn.
Tứ hợp viện là phong cách Trung Hoa thuần túy, trang trí ở Hong Kong đương nhiên phải chọn phong cách Tây Âu, vả lại vật giá ở Hong Kong đắt đỏ, giá trang trí đương nhiên cũng đắt.
Sau khi giao nhà cho công ty trang trí, Tô Nghiên cầm hai chai rượu vang đi đến sàn giao dịch tìm A K, "Đây là quà tôi mang từ nước ngoài về cho cậu."
"Cảm ơn chị Nghiên."
"Thời gian này tình hình thị trường chứng khoán thế nào?"
"Chị Nghiên, chỉ số Hang Seng đỏ rực, mấy con cổ phiếu chị mua trước đây lại tăng mạnh rồi, chị xem bán đi là được rồi, nếu chị không đi nước ngoài nói không chừng lại kiếm thêm được mấy triệu nữa đấy."
Tô Nghiên cảm thấy không có gì đáng tiếc cả, chịu ảnh hưởng của chứng khoán Mỹ, chứng khoán Hong Kong sắp bước vào thị trường gấu rồi.
"Tiền là kiếm không hết mà, lúc cần thanh lý thì vẫn phải thanh lý. Đúng rồi, tư cách bán khống tôi xin đã được thông qua rồi chứ?"
"Thông qua rồi, chị không biết đâu lão Kim có một khách hàng lớn, mấy tháng nay thao tác liên tục tài sản từ ba nghìn vạn biến thành hai ức mà vẫn chưa dừng lại. Không ít nhà đầu tư nhỏ lẻ đi theo ông ta cũng kiếm được không ít tiền, chị nói thị trường gấu có thể sắp đến rồi, nhưng ông ta lại nói năm nay đều là thị trường bò tót."
"Mỗi người một suy nghĩ, tôi chỉ là kẻ nghiệp dư thôi."
Tô Nghiên biết mấy con cổ phiếu đã bán đi vẫn đang tăng, bà cũng không vội, quay về bà liền chuyển tiền từ thẻ ngân hàng vào tài khoản chứng khoán, một con cổ phiếu ngắn hạn cũng không mua, mỗi ngày có thời gian là đến sàn giao dịch xem bảng điện t.ử, trò chuyện với những nhà đầu tư nhỏ lẻ đó.
Sáng sớm ngày 19 tháng 7 hôm đó bà đã dậy từ sáu giờ, tùy tiện làm chút bữa sáng trong không gian, ăn xong liền bắt xe đến sàn giao dịch.
Hôm qua bà đã nói trước với A K bảo cậu hôm nay giúp đỡ thao tác, bà muốn đi theo những đại lão đó cùng nhau bán khống. Bà không đi kiếm số tiền này thì số tiền này cũng sẽ bị người khác kiếm mất.
Để có khởi đầu thuận lợi mã đáo thành công, Tô Nghiên hôm nay còn đặc biệt mặc một bộ sườn xám, sau khi mở phiên không lâu chỉ số đại bàn liên tục giảm xuống, rất nhiều cổ phiếu đỏ rực một đường (giảm giá).
Rất nhiều người đã cảm thấy tình hình không ổn, chưa đến mười giờ, rất nhiều cổ phiếu đã chạm sàn, đến buổi chiều có cổ phiếu thậm chí giảm đến hai mươi phần trăm, Tô Nghiên bảo A K liên tục bán khống, A K cảm thấy da đầu tê dại.
Mấy khách hàng của cậu hôm nay ai nấy đều lỗ t.h.ả.m hại, chỉ có một mình Tô Nghiên bán khống một ngày đã kiếm được mấy nghìn vạn tài sản bỗng chốc đã vượt qua con số hàng ức rồi.
Bản thân tài khoản cá nhân của A K cũng lỗ theo, vì cậu căn bản không tin tình hình thị trường chứng khoán đang tốt như vậy mà thị trường gấu lại đến nhanh như vậy. Thanh lý còn không kịp, một ngày đã giảm hai phiên chạm sàn.
Tô Nghiên không biết A K cũng có tài khoản cá nhân riêng, hôm nay liên tục bán khống bỗng chốc kiếm được mấy nghìn vạn, bà không những đưa cho A K khoản hoa hồng xứng đáng, còn đưa thêm cho cậu một bao lì xì một vạn sáu nghìn tám trăm đồng.
A K cũng không biết nên khóc hay nên cười, số tiền cậu kiếm được những năm qua đều đổ hết vào thị trường chứng khoán rồi, bây giờ bị kẹt rồi cũng không dám cắt lỗ.
Ngày hôm sau Tô Nghiên vẫn tiếp tục bán khống cổ phiếu, cổ phiếu A K mua có chút khởi sắc trở lại, nhưng buổi chiều vẫn tiếp tục giảm hai phiên chạm sàn.
Có người lỗ rồi thì cắt lỗ để giảm bớt thiệt hại, có người vội vàng đi vay tiền để vào bắt đáy, còn có người cảm thấy hôm nay chính là điểm thấp nhất ngày mai cổ phiếu chắc chắn sẽ khởi sắc trở lại.
Ngay cả bản thân A K cũng tin rằng cổ phiếu vài ngày nữa sẽ tăng trở lại, muốn đi vay tiền để bắt đáy.
"Chị Nghiên, em nói thật với chị, thực ra em cũng đang chơi cổ phiếu, hai ngày nay đã lỗ sạch số tiền kiếm được trong hai năm qua rồi, hai ngày lỗ mất mấy triệu."
"Hả? Công ty các cậu cho phép tự mình chơi cổ phiếu sao?"
"Em dùng danh nghĩa người thân để mở tài khoản, bà ấy không cùng họ với em, không ai biết đâu."
Không ngờ một người gọi là khách hàng của A K thực ra chính là bản thân cậu, tài khoản là của người khác nhưng tiền thực chất là của cậu.
Nếu đã không ai biết thì nói với bà làm gì, không lẽ cậu ta muốn hỏi mượn tiền bà sao? Cho dù bà có kiếm được nhiều hơn nữa, bà cũng không thể đem tiền cho nhân viên thao tác mượn được!
Tô Nghiên biết chỉ số Hang Seng từ tháng 7 bắt đầu giảm từ 1810 điểm xuống còn 676 điểm vào tháng 12 năm 82, mức giảm lũy kế lên tới 62,6% sau đó mới thực sự chạm đáy, sau đó cho đến giữa năm 84 thị trường chứng khoán mới dần hồi phục, chỉ số chứng khoán tăng trở lại mức cao nhất, kết thúc ba năm thị trường gấu.
Bà phải tranh thủ thời gian cổ phiếu giảm mạnh này vội vàng nhặt nhạnh kiếm thêm chút tiền, còn việc mượn tiền thì bà chắc chắn là không cho mượn, bất kể là ai đến hỏi mượn tiền bà cũng không cho.
A K đột nhiên nói: "Chị Nghiên, chị thấy em có nên tiếp tục mua thêm để trung bình giá không?"
Không biết A K có phải cố ý dò xét muốn hỏi mượn tiền bà hay không, Tô Nghiên cố tình thuận theo lời cậu ta nói: "Cậu thực sự muốn nghe ý kiến của tôi, tôi thấy cậu tốt nhất là nên cắt lỗ, tôi cảm thấy đại bàn còn tiếp tục giảm sâu nữa đấy."
"Chị Nghiên, chị đừng dọa em."
