Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 553
Cập nhật lúc: 29/01/2026 16:21
Đợi Trương Vĩnh Phương đi khỏi, Tô Nghiên đẩy hai chiếc vali về phòng, vào không gian bắt đầu sắp xếp số vật tư bà đã mua ở Mỹ.
Bà cất hết rượu vang và rượu tây đã mua vào hầm rượu dưới tầng hầm, ban đầu bà định đem số rượu này đến cửa hàng của mình bán, nhưng bây giờ nghĩ lại thì cứ giữ lại thì hơn, sau này dùng để tiếp khách hay để dành chờ tăng giá đều rất tốt.
Nghĩ đến việc sưu tầm rượu, Tô Nghiên bỗng nhớ đến chai Lafite 82 huyền thoại uống mãi không hết, năm đó tổng cộng chỉ sản xuất được 24 vạn chai Lafite, kết quả là ở trong nước đã bán ra tới ba triệu chai, là đủ biết loại rượu này bị đẩy giá kinh khủng đến mức nào.
Kiếp trước bà chưa từng được uống Lafite 82 thật, kiếp này bà muốn mua một ít về nếm thử, tốt nhất là mùa thu năm sau đi du lịch Pháp, tìm nhà buôn rượu mua vài chục thùng Lafite bản 82, không biết có thể mua thành công không.
Tô Nghiên mất hơn một tiếng đồng hồ để sắp xếp hầm rượu, sắp xếp xong hầm rượu, nhìn thời gian thấy gần năm giờ rồi, thế là bà lấy hai chai XO và hai chai rượu vang từ trong không gian ra đặt lên trên tủ năm ngăn.
Chẳng còn cách nào khác vì trong nhà không có tủ rượu, nếu để vào tủ bát mà lỡ bị ai làm đổ thì sao?
Vả lại căn nhà này vốn dĩ không lớn, làm một cái tủ rượu nhỏ chắc cũng chẳng có chỗ mà bày, may mà nhà mới ở Hong Kong đủ rộng, bây giờ vẫn đang trang trí, bà đã bảo kiến trúc sư thiết kế một mảng tường tủ rượu kiểu Tây ở trong phòng ăn.
Vì thời gian không còn kịp nữa nên Tô Nghiên cũng không vào không gian tiếp tục sắp xếp nữa, Lục Đình sắp tan làm rồi, bà phải đến văn phòng của anh một chuyến để xem có thể gọi điện thoại cho con trai không.
Lục Đình hôm nay không có cuộc họp, định thu dọn bàn làm việc một chút để về thành phố sớm, giờ cơm tối anh phải về trông coi cho tốt, vợ không có nhà nên nhiều thứ anh phải đứng ra tiếp quản.
"Cốc cốc cốc~!"
"Mời vào!"
Tô Nghiên vừa mở cửa ra đã bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của Lục Đình: "Nghiên Nghiên, sao em lại về đây? Em về từ lúc nào vậy?"
"Hôm nay em mới về, chưa kịp về thành phố đã về đại quân khu trước rồi."
Lục Đình nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, đứng dậy khóa trái cửa văn phòng, một tay ôm lấy eo Tô Nghiên: "Vợ ơi, có phải em nhớ anh quá nên mới đặc biệt qua đây đợi anh cùng về nhà không."
Bà đến đại quân khu phần vì lâu rồi không về, phần vì muốn nói với Lục Đình một chút về chuyện của bà ở Mỹ.
"Lục Đình, thời gian trước em đã sang Mỹ thăm con trai."
"Hả, sao em lại sang Mỹ thế, Nhất Minh bên đó sống thế nào?"
"Con trai sống cũng tạm ổn, chắc phải ở bên đó thêm vài năm nữa mới về được. Trước khi đi em đã đưa cho con một ít tiền, bảo con thi lấy bằng lái xe trước rồi sau này mua một chiếc xe cũ để đi. Con với các bạn cùng phòng thuê nhà ở ngoại ô, cách trường ít nhất cũng hai ba mươi dặm, có xe đi học cho tiện."
"Xe ở Mỹ có rẻ không?"
"Xe mấy vạn, mấy chục vạn, mấy triệu đều có cả, em bảo Nhất Minh mua một chiếc xe cũ giá khoảng một hai vạn thôi."
Hỏng rồi, nghĩ đến chuyện con trai thi bằng lái, bà vậy mà lại quên mất việc thi bằng lái ở Hong Kong rồi, thôi thì cứ thi lấy bằng lái ở trong nước trước đã rồi mới sang Hong Kong thi sau.
"Em đưa cho Nhất Minh nhiều tiền như vậy không lẽ thằng bé sẽ làm bậy chứ?"
"Lục Đình, con trai anh là người thế nào mà anh không biết sao? Những năm qua hễ có thời gian là con lại cùng các bạn sinh viên du học thuê chung nhà đi làm thêm, làm phục vụ ở bên ngoài đấy."
"Con trai thiếu tiền lắm sao? Sao nó cũng đi làm thêm vậy."
Tô Nghiên nghĩ các bạn học đều đi làm thêm thì nó chẳng có lý do gì để ở nhà ăn không ngồi rồi cả, huống hồ ở Mỹ làm thêm đều tính theo lương giờ, làm một ngày ở bên đó có khi bằng làm một tháng ở trong nước.
"Lương ở Mỹ cao hơn ở Hong Kong, nhưng chi tiêu cũng cao..."
Lục Đình cũng biết Mỹ rất phát triển, đừng nói là Mỹ mà ngay cả Liên Xô cũng phát triển hơn trong nước.
Trước đây anh từng sang Liên Xô làm nhiệm vụ, lúc đó trong nước thiếu lương thực, rất nhiều người không có cơm ăn. Người dân Liên Xô ngày nào cũng ăn ngon mặc đẹp, sáng uống sữa, trưa uống rượu, chẳng bao giờ thiếu cái ăn cả.
"Sang năm Dật An cũng phải thi đại học rồi, hay là cứ cho thằng bé đi du học luôn đi."
"Trước đây thằng bé muốn học Đại học Nhân dân, nếu nó muốn đi du học thì chúng ta đương nhiên phải ủng hộ thôi, cho dù là tự túc cũng không sao."
Mỗi người có một con đường riêng để đi, con trai không muốn đi lính thì anh cũng sẽ không nói gì. Bản thân anh lúc đó con đường tốt nhất chính là đi lính, thế nên mới chưa từng được học đại học.
"Các bạn học cùng đi du học với Nhất Minh đều đã về nước rồi, nhà nước đã sắp xếp công việc cho họ cả, không biết con trai mình ở lại nước ngoài tiếp tục học tập thì sau khi về nước có được sắp xếp công việc không."
Tô Nghiên lắc đầu, bây giờ bà cũng không chắc chắn con trai có muốn về nước không, nếu về nước thì chắc chắn rất nhiều đơn vị sẽ đến tranh giành người thôi, làm sao mà không có việc làm được.
"Lâu rồi em chưa gọi điện cho Nhất Minh nhỉ, chúng ta có thể đến khoa điện báo gọi một cuộc điện thoại cho con không."
"Nghiên Nghiên, em quên là có chênh lệch múi giờ rồi sao, tầm này chắc Nhất Minh vẫn còn đang ngủ đấy."
Tô Nghiên nghĩ lại thì đúng là tầm này đang ngủ thật, thôi bỏ đi, gọi một cuộc điện thoại đường dài trong nước còn phải qua đài chuyển tiếp, gọi ra nước ngoài còn phiền phức hơn, đợi thời gian nữa sang Hong Kong rồi gọi sau vậy.
Trong thời gian ở Hong Kong bà lại không dám tùy tiện gọi điện ra nước ngoài, tránh việc họ lại tưởng bà đang đ.á.n.h cắp thông tin gì đó ở nước ngoài để ác ý bán khống cổ phiếu.
Thôi bỏ đi, đợi lần sau rồi tìm cách gọi điện cho con vậy.
"Nghiên Nghiên, nếu em đã về rồi thì tối nay chúng ta ở lại đây đi!"
"Chúng ta vẫn nên về thôi, cả em và anh đều không có nhà thì chẳng ai trông nom lũ trẻ cả. Đúng rồi Lục Đình, quán lẩu chắc là sắp trang trí xong rồi nhỉ?"
"Sắp xong rồi."
Lục Đình thấy Tô Nghiên muốn về cũng không phản đối, xin nghỉ sớm, bảo tài xế năm giờ rưỡi đợi ở dưới lầu nhà họ.
Anh dọn dẹp bàn làm việc xong, dắt Tô Nghiên vội vàng về nhà, Tô Nghiên còn tưởng anh có việc đại sự gì muốn bàn bạc với bà khi về nhà, ối trời đất ơi, gã đàn ông khát khao này vậy mà lại dắt bà về nhà để lăn giường.
Tô Nghiên vừa thẹn vừa giận: "Trời vẫn chưa tối mà."
"Nghiên Nghiên đừng vội, trời tối rồi chúng ta lại tiếp tục."
Tô Nghiên câm nín nhìn lên trần nhà, thôi được rồi, nếu đã muốn phát điên thì mọi người cùng phát điên vậy.
Tài xế đợi ở dưới lầu bốn mươi phút mà vẫn chưa thấy Lữ đoàn trưởng Lục xuống, anh ta còn định lên lầu gõ cửa phòng họ nữa, xuống xe hút điếu t.h.u.ố.c thì thấy Lữ đoàn trưởng Lục xách hai chiếc vali lớn đi tới, phía sau còn có phu nhân của anh.
