Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 559
Cập nhật lúc: 29/01/2026 17:03
Trần Tĩnh đẩy đẩy Nghiêm Tuấn, "Lời này cậu đừng có nói bừa, nếu không truyền ra ngoài chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của Tô lão bản với chồng cô ấy, người không biết chuyện còn tưởng Tô lão bản ở Hồng Kông b.a.o n.u.ô.i đại gia đấy."
Tần Phái Nhiên lạnh giọng nói: "Điều kiện này của cô ấy cần phải đi b.a.o n.u.ô.i đại gia sao? Nghiêm Tuấn, chẳng phải trước đây cậu nói cô ấy ở Hồng Kông bán lan quân t.ử và đồ cổ một lần kiếm được mấy triệu sao?"
Anh em bình thường đều gọi anh là Tiểu Tuấn Tuấn bây giờ gọi thẳng tên húy, người anh em này đang rất không vui rồi đây.
Nghiêm Tuấn vội vàng giải thích, "Tôi đâu có nói cô ấy có quan hệ với Diệp đại thiếu, Tô lão bản ngay cả một Việt kiều về nước như cậu còn chẳng thèm nhìn trúng..."
Trần Tĩnh lườm Nghiêm Tuấn một cái, "Tiểu Tuấn Tuấn, cậu là uống say rồi nói sảng cái gì thế, người ta Tô lão bản trong lòng chỉ có gia đình, một lòng kiếm tiền làm gì có tâm tư hoa lá gì chứ. Cậu đừng có trêu chọc anh Tần nữa, thôi được rồi, chúng ta lại bàn sang một vụ làm ăn khác đi."
Trần Tĩnh đ.á.n.h trống lảng nhưng Tần Phái Nhiên vẫn im hơi lặng tiếng, anh đang cân nhắc có nên tiếp tục đầu tư cho họ hay không.
Nghiêm Tuấn hỏi Trần Tĩnh, "Cậu lại định đầu tư vào việc kinh doanh gì?"
"Kinh doanh trà các cậu có làm không, tôi có một ông chú họ mở một xưởng sản xuất trà ở An Khê."
"Cho nên cậu muốn mở một tiệm trà ở Kinh thị sao?"
"Ừm, trà và t.h.u.ố.c lá rượu đều có thể làm được, các cậu đừng thấy chỉ là mở một hai gian cửa hàng, thực ra lợi nhuận lớn lắm đấy."
Nghiêm Tuấn giơ ngón tay cái về phía Trần Tĩnh, "Lĩnh vực cậu nhúng tay vào thật là rộng."
"Đều là để kiếm miếng cơm thôi, ngành nào có tiền là tôi làm, tôi lại không giống anh cả tôi đi làm chính trị, tôi là muốn làm gì thì làm đó."
"Anh cả nhà cậu rất khá, đối xử với vợ cũng tốt, anh cả tôi thì chẳng buồn nói nữa."
Tô Nghiên trêu chọc: "Anh cả anh là bởi vì có tiền, phụ nữ liền tự động vây quanh thôi."
Nghiêm Tuấn cũng nghĩ như vậy, gật đầu nói: "Đều là do tiền bạc gây họa cả."
Trần Tĩnh phì cười cắt ngang, "Cậu không phải cũng có tiền sao? Sao chẳng thấy cậu làm loạn, một lòng một dạ đợi người cũ về nước, em trai cậu kết hôn có con rồi mà cũng chẳng thấy cậu tìm thêm người nào khác."
"Cậu tưởng tìm đối tượng mà dễ à? Chẳng phải cậu cũng để người nhà sắp xếp xem mắt đó sao?"
"Tôi là lười tìm, cho dù tôi tìm rồi người nhà tôi chưa chắc đã hài lòng, thôi thì cứ để mặc họ xoay xở."
Tô Nghiên không ngờ Nghiêm Tuấn lại si tình đến thế, so với anh trai anh ta đúng là một trời một vực, người cũ của anh ta rốt cuộc xinh đẹp ưu tú đến mức nào nhỉ.
Cái gã Trần Tĩnh này thì đúng là chui vào mắt tiền rồi, chỉ biết nghiên cứu cách kiếm tiền, đối đãi với hôn nhân lại tùy tiện như vậy.
Không biết mười năm sau, khi cuộc đời anh ta bước sang một giai đoạn khác, anh ta có hối hận vì hiện tại mình đã không t.ử tế yêu đương một lần, đại phú đại quý rồi bắt đầu ra ngoài tìm kiếm sự kích thích hay không.
Đám con cháu nhà giàu ở giới Kinh thành này đúng là quái thai, cũng không biết mấy người tính cách khác biệt như vậy làm thế nào mà lại đi cùng nhau trở thành bạn tốt được, chẳng lẽ là vì lợi ích chung?
Nghiêm Tuấn đột nhiên thở dài nói: "Gia đình tôi hối thúc dữ quá, tôi đều phải c.ắ.n răng chống đỡ đấy, tôi nói nếu mọi người không muốn tôi trở thành bộ dạng như anh cả thì mọi người cứ tiếp tục can thiệp vào hôn nhân của tôi đi.
Mọi người không biết đâu, chị dâu tôi vì bất mãn với anh cả tôi, ba bốn năm nay đều không quay về rồi."
Trần Tĩnh hỏi Nghiêm Tuấn, "Anh cả cậu rốt cuộc đào hoa đến mức nào, mà khiến chị dâu cậu đến cả nội địa cũng chẳng buồn về thăm lấy một lần vậy."
Nghiêm Tuấn liếc nhìn Tô Nghiên một cái, ngượng ngùng nói: "Anh ấy là người tiếp xúc với nhiều ông chủ, tự nhiên tiếp xúc với nhiều phụ nữ hơn, có lẽ bạn gái đối với anh ấy cũng là biểu tượng của thân phận và địa vị chăng."
Tô Nghiên cười lạnh, đem sự háo sắc nói thành ra thanh cao thoát tục như vậy, Nghiêm Tuấn cũng là một nhân vật đấy.
"Phụ nữ cũng không phải là vật phụ thuộc, sao lại trở thành biểu tượng địa vị của đàn ông được. Anh trai anh và những người đó tìm bạn gái, chẳng phải là để bản thân mình vui vẻ sao?"
Nghiêm Tuấn ngượng ngùng xoa xoa trán, Trần Tĩnh cười nói: "Đàn ông háo sắc là thiên tính sai khiến, cũng giống như phụ nữ lòng trắc ẩn dâng trào cũng là cùng một đạo lý thôi."
