Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 567
Cập nhật lúc: 29/01/2026 17:05
Ra khỏi thang máy, Tô Nghiên suýt nôn hết cả bữa sáng ra, bụng rỗng bắt xe ra sân bay.
Đến sân bay hai tiếng sau mới lên máy bay, lúc lên máy bay mới phát hiện người ngồi cạnh bà lại chính là Nghiêm Hy.
Mẹ nó đúng là gặp ma rồi, Cảng Thành thật sự nhỏ bé thế sao, đi máy bay mà cũng gặp được.
"Hi, cô Tô, lâu rồi không gặp nha!"
"Lâu rồi không gặp."
"Cô về Cảng Thành khi nào mà tôi không biết vậy. Cô sang Cảng Thành làm ăn gì thế, vẫn đang chơi chứng khoán à?"
"Không chơi mà!"
Nghiêm Hy bỗng nhiên ghé sát đầu lại, nhỏ giọng nói: "Lần trước có phải cô đã rút từ thị trường chứng khoán ra mấy trăm triệu không?"
Tô Nghiên rất bình tĩnh: "Anh nghe ai nói thế."
"Diệp đại thiếu gia dường như đã gặp cô ở sảnh giao dịch, vì bên cạnh cô có người khác nên anh ta không qua đó. Giám đốc Công ty Chứng khoán Thắng Lợi rất thân với anh ta, đợt sụt giá các nhà đầu tư nhỏ lẻ đều lỗ, cô lại kiếm được đầy bồn đầy bát, bên trong đồn ầm lên rồi. Cũng may cô đi về một mình, không đi lại với các công ty lớn hay công ty chứng khoán và chính phủ. Họ đều đồn cô là 'nữ thần chứng khoán', đều muốn học hỏi cô đấy."
Tô Nghiên cười khô khốc hai tiếng, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận mà đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác.
"Sao anh lại nghĩ đến chuyện về nước vậy?"
"Bà nội tôi đại thọ tám mươi tuổi, tôi đặc biệt tranh thủ về một chuyến."
"Ồ, vợ và con anh đâu?"
"Họ chê đại lục lạnh nên không chịu về."
Tô Nghiên trêu chọc: "Còn những hồng nhan tri kỷ của anh thì sao?"
"Đương nhiên là ai về nhà nấy tìm mẹ nấy rồi, tôi mà dắt họ về chẳng phải bị bố tôi đ.á.n.h c.h.ế.t sao."
Tô Nghiên thầm cười nhạo trong lòng, trăng hoa thế bị đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đáng đời, nếu Nghiêm Hy là con trai bà, bà sau này chắc chắn sẽ chẳng thèm quản anh ta.
Chưa kết hôn quen một hai người bạn gái thì còn được, kết hôn rồi còn làm loạn, đứa con trai như này để làm gì, rước thêm bực vào người à?
Nghiêm Hy cứ có chuyện không chuyện lại lảm nhảm với Tô Nghiên: "Cô Tô, cô ở Cảng Thành kiếm được nhiều tiền như vậy đã mua nhà chưa? Tôi thấy cô có thể đầu tư hai căn biệt thự lớn đấy."
"Biệt thự lớn thì tôi ở không nổi đâu."
"Chẳng phải cô kiếm được mấy trăm triệu sao?"
"Sao anh chắc chắn là tôi thật sự kiếm được mấy trăm triệu, nói không chừng là bọn họ đồn nhảm thôi."
Nghiêm Hy nhìn Tô Nghiên với vẻ mặt nghi ngờ, luôn cảm thấy người phụ nữ này thâm sâu khó lường, lời nói không thể tin được.
Anh ta cười nói: "Cô không đầu tư bất động sản thì có thể đầu tư đóng phim, công ty nhà Diệp đại thiếu gia sụt giảm mười mấy tỷ, bây giờ để kiếm tiền đang định lập một công ty điện ảnh, cô có hứng thú góp một tay không?"
Mở mồm ra là góp một tay, đầu tư đâu có đơn giản như vậy, Nghiêm Hy này chắc đoán trong tay bà có tiền nên muốn làm trung gian kéo bà đi đầu tư chứ gì?
Dù sao làm công ty bù nhìn chẳng phải đều thích kéo người đầu tư sao?
Tô Nghiên cũng không nói được mà cũng chẳng bảo không được, chỉ đáp lại anh ta: "Diệp đại thiếu gia giàu như vậy, đâu cần người ngoài đầu tư, dù có cần cộng sự thì anh ta chẳng phải còn rất nhiều bạn bè sao? Một con tôm nhỏ như tôi sao anh ta có thể để mắt đến được?"
"Cô Tô, cô nói đùa rồi, Diệp đại thiếu gia có ấn tượng rất tốt về cô, anh ta thật sự muốn hợp tác với cô đấy."
Tô Nghiên thấy Nghiêm Hy nói chân thành như vậy, trong lòng lại thấy không ổn, tên đó biết bà kiếm được nhiều tiền như vậy trên sàn chứng khoán, chẳng lẽ muốn mượn cơ hội hợp tác để tìm cách ra tay với bà sao?
Dù sao anh ta cũng cùng một giuộc với Nghiêm Hy, nói không chừng còn trăng hoa hơn, còn biết chơi bời hơn cả Nghiêm Hy.
Tiền bà muốn kiếm thật, nhưng bà không muốn đặt bản thân vào vòng nguy hiểm, dù bà có thuật thôi miên và không gian hỗ trợ, bà có giỏi đến đâu cũng chẳng thể đấu lại đám xã hội đen đó được.
Bà chẳng tin mấy tay làm ăn đó ai cũng hoàn toàn sạch sẽ đâu, nếu họ thật sự sạch sẽ thì việc làm ăn sớm đã bị cướp mất rồi. Nghĩ đến đây bà thấy vẫn nên sớm tìm vài vệ sĩ thì hơn.
"Nghiêm đại công t.ử, các anh nói tôi kiếm được nhiều tiền như vậy trên sàn chứng khoán, chẳng lẽ các anh không nghi ngờ số tiền đó cũng có thể là của ông chủ đứng sau tôi sao? Tôi chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, làm chút việc buôn bán nhỏ thôi mà."
Tô Nghiên tung chiêu "vô trung sinh hữu" (không có mà bảo có) rất thuần thục, bất kể Nghiêm Hy tin hay không tin bà cũng không quan tâm, miễn là anh ta đừng chằm chằm vào bà là được.
Trong lòng Nghiêm Hy nảy sinh nghi ngờ, cảm thấy lời bà nói có lẽ là thật, nếu không một người phụ nữ sao có thể có bản lĩnh lớn như vậy, bảo bán khống là bán khống, một lúc ném vào nhiều tiền thế.
Cũng có thể phía sau bà thật sự có đại lão đang thao túng, trước khi bà bán khống cổ phiếu chẳng phải đã sang Mỹ một chuyến sao? Xem ra phía sau bà còn có một "kim chủ" lớn, cũng không biết người đàn ông của bà có biết không nữa.
Tô Nghiên nhìn ánh mắt quái dị của Nghiêm Hy là biết đầu óc tên này có nước rồi, lại đang nghĩ bậy bạ gì đó. C.h.ế.t tiệt, anh ta chẳng lẽ tưởng phía sau bà còn có người đàn ông khác sao?
Bốn trăm năm mươi tám: Âm hồn bất tán
Tô Nghiên lười nhảm nhí với anh ta, dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần, đợi nhân viên hàng không đến phát suất ăn máy bay bà mới tỉnh, ăn no xong bà đi vệ sinh, về chỗ ngồi cố ý lấy từ trong túi ra một cuốn tiểu thuyết Kim Dung để đọc cho qua thời gian.
Tô Nghiên đúng là gặp ma rồi, bao nhiêu tiểu thuyết sao bà lại cầm đúng cuốn của Kim Dung nhỉ? Ngồi ngay bên cạnh lại đúng là một fan của Kim Dung, suốt dọc đường cứ tìm bà nói mãi không thôi.
Xuống máy bay, Tô Nghiên cảm thấy trong tai vẫn còn dư âm giọng nói của cái gã trăng hoa Nghiêm Hy kia.
Nghiêm Hy ra ngoài quen ngồi xe riêng rồi nên anh ta đã gọi điện báo cho người nhà ra đón, lấy hành lý xong anh ta còn bảo Tô Nghiên đi cùng anh ta.
Tô Nghiên đương nhiên là từ chối, bà có bị điên mới đi cùng anh ta, nếu không người nhà họ Nghiêm lại tưởng họ có quan hệ gì đó. Thế là bà lấy vali xong liền tùy tiện tìm cái cớ đi trước.
Vừa xuống máy bay là thấy lạnh thấu xương, bà kéo vali vào nhà vệ sinh trước, đóng cửa lại, cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài rồi lấy từ trong không gian ra một chiếc áo đại hành để mặc vào, trước khi ra ngoài còn chỉnh lại tóc tai.
Cũng may lúc sau đi ra không gặp lại Nghiêm Hy, nếu không bà thật sự đau đầu c.h.ế.t mất.
Về đến nhà đã hơn năm giờ chiều, một ngày cứ thế trôi qua, đặt vali xuống rửa mặt một cái, đợi trước khi bọn trẻ đi học về bà sang chỗ thu ngân xem quán ăn riêng làm ăn thế nào.
Kết quả lại gặp cả nhà Nghiêm Tuấn đang tổ chức tiệc tẩy trần cho Nghiêm Hy tại quán ăn riêng của nhà mình.
Đúng là âm hồn bất tán mà, sao bà lại liên tục tình cờ gặp Nghiêm Hy thế này, gã này lắm lời, bà phải mau ch.óng rời đi thôi.
