Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 577
Cập nhật lúc: 29/01/2026 17:07
"Bao nhiêu tiền?"
"Mấy trăm triệu đấy..."
Nghiêm Tuấn kinh ngạc hỏi: "Anh cả, anh chẳng phải bảo cô ấy có người đứng sau, số tiền đó là do người khác kiếm được sao?"
"Cô ấy chưa bao giờ thừa nhận mình kiếm được mấy trăm triệu, còn ám chỉ với anh rằng cô ấy không có tiền, người vét sạch thị trường chứng khoán mấy trăm triệu đó không phải cô ấy. Nhưng người đứng sau đó rốt cuộc là ai chứ?"
Nghiêm Thế Vinh nhíu mày, nhàn nhạt lên tiếng: "Cháu nói cô ta kiếm được mấy trăm triệu ở thị trường chứng khoán sao? Nhìn thế nào cũng không giống, nếu cô ta kiếm được nhiều như vậy, tại sao không dẫn cả gia đình di cư hết đi?"
"Chú ba, gia đình cô ấy đều ở Bắc Kinh, chồng cô ấy là Phó Sư trưởng quân khu, gia đình cô ấy di cư thế nào được? Hồi đó cô ấy làm được thẻ xanh cũng là do cháu giúp một tay, nếu là một nhân viên làm thuê bình thường thì phải làm việc ở cảng Thành bảy tám năm mới lấy được thẻ xanh."
"Cô ta có thẻ xanh cảng Thành, không lẽ cô ta đã mua nhà ở cảng Thành rồi?"
Nghiêm Thế Vinh thuận miệng hỏi như vậy, Nghiêm Hi cẩn thận nhớ lại một chút, chẳng lẽ cô thực sự đã mua nhà ở cảng Thành, nếu không sao gã lại bắt gặp cô mấy lần ở đó được.
"Cái này cháu thật sự không biết, có lẽ là mua rồi! Còn việc chú nói cô ấy có thể đã rút tiền mặt mấy trăm triệu từ thị trường chứng khoán, mặc dù cháu cũng nghi ngờ, nhưng cậu cả Diệp lại nói có lẽ là cô ấy.
Cái người phụ nữ này có chút thâm tàng bất lộ, sao cô ấy lại biết chắc chắn cổ phiếu sẽ giảm chứ? Lại còn bao nhiêu là đá thô mà cô ấy cứ nhắm trúng một viên tăng giá mạnh."
Nghiêm Hi thực sự nghĩ mãi không ra, cũng không biết Tô Nghiên này thực sự là vận may tốt hay là có năng lực dự báo nữa.
Nghiêm Thế Vinh trầm tư một lát, cũng gật đầu: "Cái người phụ nữ này đúng là có chút kỳ lạ, không chỉ khí vận hanh thông mà còn giống như có thiên nhãn thông nhìn thấu vạn vật vậy."
Nghiêm Hi trêu đùa: "Chẳng lẽ cô ấy là Như Lai Phật Tổ sao? Chú ba, những năm nay chú bôn ba bên ngoài không lẽ lại tin vào phong thủy và thần thánh sao."
Nghiêm Thế Vinh hừ lạnh một tiếng: "Thằng nhóc cháu đừng có không tin, chú ba cháu đi nam về bắc bao nhiêu năm nay, chuyện kỳ quái gì mà chưa từng gặp. Cháu quên mất cụ cố cố cố của chúng ta làm nghề gì rồi à?"
Nghiêm Tuấn không hiểu: "Chú ba, tổ tiên chúng ta rốt cuộc phất lên nhờ cái gì ạ?"
"Hơn một trăm năm mươi năm trước, nhà họ Nghiêm chúng ta thực ra phất lên nhờ nghề đổ đấu (trộm mộ), sau đó đến đời cụ cố thì bắt đầu rửa tay gác kiếm làm ăn buôn bán ở bến tàu, rồi việc làm ăn ngày càng lớn mạnh mới có chúng ta ngày hôm nay."
Nghiêm Tuấn chưa bao giờ nghe nói tổ tông nhà mình ngay từ đầu lại phất lên nhờ nghề trộm mộ, không ngờ cuối cùng lại trở thành thế gia, đúng là quá khó tin.
Chẳng trách nhà họ trong những lúc gian nan nhất cũng có thể tìm cách chuyển tài sản ra cảng Thành.
Nghiêm Hi thấy đứa em thứ hai có vẻ ngơ ngác, cũng chẳng biết nó lớn lên kiểu gì nữa, hèn gì ông già không dám để nó độc lập xông pha.
"Cháu chẳng phải đang cùng bà chủ Tô hợp tác làm ăn sao? Hãy cẩn thận một chút đừng để bị người ta lừa."
"Anh cả, bà chủ Tô không phải hạng người như vậy đâu."
"Dù có phải hay không cũng phải đề phòng, anh ước tính cái dự án đó của các chú chắc chắn thiếu tiền, hãy bảo mấy người đối tác của chú góp thêm tiền vào đi, chú đừng có ngốc nghếch một mình đi vay ngân hàng."
"Anh cả, anh và bố có thể cho em vay chút tiền không?"
"Hừ, công ty của anh còn đang muốn mở rộng, đang muốn tìm ông chủ lớn để huy động vốn đây này, đào đâu ra tiền đầu tư vào dự án đó của chú."
Nghiêm Tuấn cũng không tiếp tục tranh cãi với anh cả nữa, thực ra trong tay gã vẫn còn hơn một triệu tài sản riêng, những thứ này tự nhiên gã sẽ không nói cho anh gã biết.
Ông nội gã từ những năm bốn mươi năm mươi đã chuyển tài sản gia đình ra nước ngoài, lúc diễn ra đại vận động, bố gã lại tìm cách vận chuyển số đồ cổ thu mua được trong nước sang cảng Thành.
Phần lớn tiền vốn của gia đình họ gửi ở ngân hàng nước ngoài, để lại một phần vốn cho anh cả làm vốn khởi nghiệp, vì gã hành sự không táo bạo như anh cả nên cuối cùng bị giữ lại trong nước.
Những năm nay anh cả kiếm được không ít tiền, gã ở cảng Thành ăn thịt miếng lớn, còn Nghiêm Tuấn thì ở lại đại lục dựa vào sự che chở của gia tộc mà đi theo sau húp nước thịt.
Bởi vì đại lục chưa phát triển bằng nước ngoài, gã có dốc hết sức mình cũng không kiếm được nhiều như anh cả. Lần này chú ba và ông chủ của chú ấy mở xưởng gia công ngọc thạch ở Bắc Kinh.
Muốn gã giúp quản lý, gã đã đồng ý. Anh cả cũng muốn đi theo sau ông chủ của chú ba để kiếm chác, lần này bà nội thọ tám mươi gã cũng chủ động quay về.
Gã sở dĩ quay về cũng là vì thấy việc gia công ngọc thạch có "tiền đồ vô lượng", muốn đến góp một chân. Miếng bánh lớn ai mà không muốn cắt một miếng?
Cái cô Tô Nghiên đó đúng là vận may tốt thật, chú ba mang từ Miến Điện về một xe đá thô, đấu giá hai ba mươi viên mà kết quả chỉ có cô là vận may tốt nhất.
Cả khối Hồng Phỉ cực phẩm cũng bị cô mở ra được, cô đúng là được ông trời đuổi theo dâng cơm tận miệng, vận may tốt đến cực điểm, tùy tiện làm cái gì cũng thành công.
Gã đang suy nghĩ xem dự án khu vui chơi giải trí kia có nên nhường thêm chút cổ phần ra không, để gã được hưởng chút vận may của cô.
Ba chú cháu nhà họ Nghiêm quay lại xưởng gia công, Nghiêm Thế Vinh quay lại văn phòng tán gẫu với ông chủ của mình.
Nghiêm Tuấn cùng Nghiêm Hi đi xem đá thô ở kho, Nghiêm Hi nói: "Số đá thô này là chú ba mua ở Miến Điện với giá tám mươi đồng một cân, nếu chúng ta muốn mua giá một trăm một cân thì có thể lấy hai viên.
Em trai à, chẳng phải em đang thiếu tiền sao, có muốn mua hai viên để đ.á.n.h cược thử không?"
Nghiêm Tuấn nhướng mày: "Anh cả muốn đ.á.n.h cược đá sao?"
"Anh cần gì phải cược, ông chủ của chú ba tùy ý để anh chọn hai viên coi như thù lao cho lần này."
Khóe môi Nghiêm Tuấn giật giật, cái trình độ này của anh gã cũng chỉ đủ để đi lừa phỉnh người bình thường ở đại lục thôi, nếu ở cảng Thành mà đi làm người đấu giá thì ai thèm đếm xỉa đến gã.
Nếu không phải gia tộc dọn đường cho gã, thì cứ dựa vào gã mà đòi kiếm tiền lớn sao. Rõ ràng là một gã công t.ử bột chỉ biết ăn uống chơi bời hưởng lạc thôi mà?
Nếu ông già để lại cái công ty đó cho Nghiêm Tuấn, biết đâu sớm đã bước lên một tầm cao mới rồi. Tô Nghiên tay không đến cảng Thành dựa vào tiền bán lan hồ điệp làm vốn mà kết quả rút được mấy trăm triệu ở thị trường chứng khoán.
Anh cả gã rõ ràng có vốn liếng, vậy mà không nắm bắt lấy cơ hội lần đó để theo bà chủ Tô cùng kiếm tiền lớn. Cả ngày chỉ biết chơi bời phụ nữ, cùng đám bạn bè xấu xa chơi bời phụ nữ.
Thật giống hệt như cụ cố nhà họ – người đã cưới tám phòng vợ lẽ, ngoài việc biết kiếm chút tiền ra thì chỉ biết chơi bời phụ nữ.
May mà ông nội gã chỉ cưới hai người, đến đời bố gã thì chỉ cưới một người.
Nghiêm Hi cười hì hì chọn hai viên đá thô trong kho, Nghiêm Tuấn vì vốn liếng trong tay eo hẹp nên không chọn.
Nghiêm Hi bảo thợ giải thạch cho gã, Nghiêm Tuấn gọi cả chú ba và ông chủ của chú ba qua để chứng kiến kỳ tích, kết quả tốn một tiếng đồng hồ, viên đá thô thứ nhất cắt rồi lại cắt, cuối cùng mở ra toàn là phế liệu.
