Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 617

Cập nhật lúc: 29/01/2026 17:13

“Là anh đây, Nghiên Nghiên có chuyện gì vậy?”

“Con gái cưng nhà anh có đối tượng rồi, ngày mai sẽ dẫn người ta về nhà.”

“Cái gì? Đối tượng nào?”

“Em hỏi rồi, cậu thanh niên đó năm ngoái mới từ nước ngoài về, hiện đang làm phiên dịch viên ở Bộ Ngoại giao.”

Tô Nghiên cũng cứ ngỡ con gái sẽ tìm một phi công, không ngờ cuối cùng lại tìm một nhà ngoại giao.

“Cậu ta làm sao mà quen biết con gái mình?”

“Ông nội cậu ta là Phó chủ tịch Quân khu - Quý lão.”

“Cháu trai nhà họ Quý, Quý lão có bốn con trai, bảy cháu trai bốn cháu gái, đối tượng của Nhu Nhu là cháu trai thứ mấy?”

“Con trai út của nhà bác cả, Quý Yến Thanh, cậu ta hơn Nhu Nhu năm tuổi, ngày 10 tháng 10 này tròn 25 tuổi.”

Da đầu Lục Đình tê rần, Nghiên Nghiên đến cả sinh nhật của cậu thanh niên kia cũng biết, xem ra lần này Nhu Nhu làm thật rồi.

Con trai lớn 26 tuổi rồi còn chưa có đối tượng, con gái mới 20 tuổi đã vội vàng muốn lấy chồng, bảo sao anh không sốt ruột cho được.

“Lát nữa anh gọi điện cho bố mẹ, có cần gọi cho bọn Lục Cẩn không?”

“Có chứ, anh gọi hết anh chị em nhà anh qua đây, để Tiểu Quý nhận diện người nhà luôn.”

Mười một giờ sáng ngày hôm sau, Tô Nghiên cùng Lục Đình đứng trước cổng lớn tứ hợp viện, chờ đợi con rể tương lai đến nhà.

Trong sân, Lục Dật An cùng chú út mỗi người cầm một cuộn pháo đại đỏ thắm, chờ đón “vị khách quý” của nhà mình.

Một chiếc xe sedan Hồng Kỳ dừng lại ở đầu ngõ, tài xế xuống xe mở cửa, Quý Yến Thanh và Lục Dật Nhu xuống xe, trên tay xách t.h.u.ố.c lá rượu trà danh giá, còn có bánh kẹo cao cấp cùng t.h.u.ố.c bổ.

Lục Đình đẩy đẩy Tô Nghiên: “Nghiên Nghiên, bọn trẻ đến rồi.”

Dáng người người đến cao ráo và thẳng tắp, chiếc sơ mi trắng tinh khôi mặc trên người cậu ta trông cực kỳ vừa vặn, bước đi nhẹ nhàng mà vững chãi, mỗi bước chân đều mang theo một loại khí chất thanh tao, làm người ta không nhịn được mà liên tưởng đến các công t.ử quý tộc thời xưa.

Dung mạo tuấn tú, khí chất cao nhã như cây tùng trong gió lạnh, đeo một cặp kính gọng vàng, qua lớp kính có thể thấy được đôi mắt đào hoa lóng lánh, lông mi dày và dài, khóe môi khẽ nhếch lên hiện ra một nụ cười nhàn nhạt…

Chẳng trách con gái lại nhắm trúng cậu ta, quả nhiên là thế gia công t.ử phong độ ngời ngời.

“Bố, mẹ, đây là bạn trai con Quý Yến Thanh, Yến Thanh, đây là bố mẹ em.”

Quý Yến Thanh nhẹ nhàng đặt quà cáp xuống đất, mỉm cười đưa tay bắt tay với Lục Đình và Tô Nghiên: “Chào chú, chào dì, cháu là Quý Yến Thanh, bạn trai của Nhu Nhu ạ.”

Con rể tương lai lần đầu đến cửa, cô tự nhiên phải tiếp đãi nồng hậu. Để đón chờ thời khắc quan trọng này, Tô Nghiên đã cẩn thận trang điểm một chút. Cô mặc một chiếc váy liền thanh lịch, trên gương mặt nở nụ cười dịu dàng, trông cực kỳ xinh đẹp động lòng người.

Cô mỉm cười chào Quý Yến Thanh: “Chào cháu, mau mời vào nhà đi!”

Đợi Lục Đình dẫn bọn trẻ vào trong, Lục Dật An nhanh ch.óng châm ngòi pháo, một tràng tiếng pháo nổ giòn giã tưng bừng. Anh biết em gái hôm nay dẫn đối tượng về nên còn đặc biệt xin nghỉ một ngày ở đơn vị.

Lục Phong Niên và Hoa Mẫn, Giang Linh Linh và Tô Thanh Sơn đều đã đến, các anh chị em của Lục Đình cũng đều có mặt, ngay cả Tô Trạch cũng dẫn vợ tới, tất cả đều tò mò nhìn Quý Yến Thanh, trong mắt tràn đầy ý cười.

Quý Yến Thanh rất lịch sự chào hỏi tất cả mọi người, Đường Bình và Tạ Hoa Sơn nhận lấy quà cáp từ tay họ, Lục Dật Nhu tùy ý đặt tay lên cánh tay cậu ta, mỉm cười giới thiệu người nhà cho cậu ta.

Sau đó Lục Đình mời mọi người ngồi xuống, Quý Yến Thanh vừa ngồi xuống, Lục Dật An đã bắt đầu “tra hỏi”: “Đồng chí Quý, năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi?”

“Cháu 25 tuổi ạ.”

“Ồ, hóa ra cậu kém anh cả tôi một tuổi à, anh cả tôi vẫn còn chưa có đối tượng đâu đấy?”

“Có lẽ thời điểm đến thì duyên phận sẽ đến thôi, anh cả ưu tú như vậy, anh hai không cần lo lắng cho anh ấy đâu.”

Tô Nghiên đá Lục Dật An một cái: “Được rồi An An, để Yến Thanh uống chén trà đã. Tiểu Bình, chị bảo nhà bếp lên món đi.”

Gia thế và nhân phẩm của Quý Yến Thanh cơ bản bọn họ đều đã nắm rõ, Nhu Nhu đã dẫn người về thì chắc chắn là hướng tới việc kết hôn, con rể tương lai lần đầu đến nhà cũng không cần thiết phải gây khó dễ.

Lục Phong Niên nói: “Tiểu Quý, ông nội cháu sức khỏe vẫn tốt chứ?”

“Thưa ông nội Lục, ông nội cháu sức khỏe vẫn còn khá tráng kiện ạ…”

Theo việc Lục Phong Niên mở đầu câu chuyện, mọi người nhà họ Lục mỗi người đều trò chuyện với Quý Yến Thanh vài câu, Tô Nghiên không ngờ cậu con rể tương lai này của mình lại có tài ăn nói tốt như vậy, làm phiên dịch viên quả nhiên khác biệt.

Tô Nghiên càng nhìn cậu con rể này càng thấy ưng ý, cô dặn Đường Bình bảo nhà bếp lên món.

Con rể tương lai đến nhà, cô tự nhiên phải chuẩn bị rượu ngon món tốt cho cậu ta, nào là Phật Nhảy Tường, súp vây cá hầm gà, cá đù vàng rừng áp chảo, tứ hỉ hoàn t.ử, vịt quay củi gỗ, hải sâm xào nấm tùng nhung, thịt kho tàu, ba ba hầm táo đỏ kỷ t.ử, thăn bò tiêu đen xào măng tây, tôm hổ muối tiêu, thịt mang xào dưa chuột…… cô chuẩn bị tổng cộng mười sáu món ăn.

Chỉ riêng rượu đã bày ra mấy loại: Remy Martin, Lafite, Ngũ Lương Dịch, Mao Đài, mọi người thích uống rượu gì thì khui loại đó.

Mọi người vây quanh bàn ăn, bắt đầu thưởng thức bữa trưa thịnh soạn, Lục Đình bận rộn tiếp đãi các bậc bề trên uống rượu, Quý Yến Thanh thì không quên bóc tôm cho Lục Dật Nhu.

Sự tương tác của hai đứa làm mọi người đều cảm nhận được tuổi trẻ thật tốt, mọi người vừa thưởng thức món ngon vừa trò chuyện rôm rả về những chuyện vụn vặt trong cuộc sống.

Chương 500 Đích thân thực hiện

Ăn cơm xong, Tô Nghiên bảo Lục Dật Nhu dìu Quý Yến Thanh về phòng nằm nghỉ một lát, cũng chẳng biết hai cha con Lục Đình và Lục Dật An có phải cố ý mượn rượu trút giận lên Quý Yến Thanh hay không.

“Nhu Nhu, cho Yến Thanh uống ly trà nóng giải rượu đã, bật quạt lên rồi đưa cậu ấy về phòng nằm nghỉ một chút.”

“Mẹ, anh hai với bố bị làm sao vậy, người nào người nấy uống rượu như không cần mạng ấy.”

“Họ đang buồn đấy, bảo bối nhà mẹ nói hai mươi tuổi tìm đối tượng là đúng hai mươi tuổi tìm thật, mẹ biết nói con thế nào bây giờ?”

“Mẹ, chính mẹ nói đến tuổi nào thì làm việc đó mà, con chẳng phải đang làm theo đúng yêu cầu của mẹ sao?”

“Được rồi, mau vào chăm sóc Yến Thanh đi.”

Lục Dật Nhu mỉm cười quay lại phòng khách, đi đến bên cạnh Quý Yến Thanh dịu dàng nói: “Yến Thanh, để em dìu anh về phòng nghỉ ngơi một chút nhé.”

“Không sao đâu, anh chỉ hơi choáng một chút thôi, để anh nghỉ một lát là được.”

Lục Dật An đi tới: “Đồng chí Quý, tôi thấy cậu cứ về phòng nghỉ một lát đi! Buổi tối chúng ta tiếp tục.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 617: Chương 617 | MonkeyD