Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 638
Cập nhật lúc: 29/01/2026 17:17
Quý Yến Thanh đi đến bên giá nướng, lấy một nắm xiên thịt cừu tươi có cả nạc lẫn mỡ từ trong rổ trên giá.
Sư phụ Điền lập tức đưa tay định đón lấy: "Tiểu cô gia, để tôi nướng giúp cậu."
"Sư phụ Điền, bác cứ nướng cho mọi người đi, mấy xiên này để cháu tự làm."
Hiếm khi có dịp làm đồ ăn cho vợ, anh làm sao nỡ mượn tay người khác. Nướng được mười phút, Quý Yến Thanh cầm nắm xiên thịt cừu đã nướng chín trên tay, chia cho Mạnh Kha hai xiên, còn lại đưa hết cho Lục Dật Nhu.
"Nhu Nhu, đây là thịt cừu anh nướng cho em, em xem có ngon không."
Lục Dật Nhu rút một xiên từ tay Quý Yến Thanh: "Ừm, ngon lắm, anh cũng ăn đi chứ!"
"Lát nữa anh ăn sau, chỗ này cho em hết."
"Cảm ơn anh."
Lục Dật Nhu cầm nắm xiên thịt nướng đó đi chia cho mỗi người bạn của cô một xiên: "Chồng tớ nướng đấy, mọi người nếm thử đi."
Vương Lệ Lệ nhận lấy xiên thịt, nháy mắt ra hiệu với Lục Dật Nhu, thì thầm: "Thịt cừu nóng thế này, hi hi, tối nay hai người định động phòng hoa chúc à?"
Lục Dật Nhu lườm Vương Lệ Lệ một cái: "Động phòng cái gì chứ, tụi tớ còn chưa tổ chức đám cưới, phòng tân hôn cũng chưa chuẩn bị xong."
Vương Lệ Lệ cười gượng: "Cậu đúng là cổ hủ thật, Hà Miêu với đối tượng vừa xem mắt xong tối đó đã ngủ với nhau rồi."
Lục Dật Nhu cũng biết giới trẻ bây giờ ngày càng cởi mở, yêu đương là gọi nhau chồng chồng vợ vợ, cục cưng bé yêu nghe mà nổi da gà, hở ra là trốn đi hôn hít, chân tay táy máy. Không ít người vừa xem mắt tối đó đã lên giường, yêu được một thời gian đến lúc sắp đăng ký thì đột nhiên thấy không hợp lại chia tay ngay, đối đãi với tình cảm chẳng nghiêm túc chút nào.
Chương 516 Nhạc mẫu tuyệt vời nhất trần đời
Mỗi lần ba anh em sinh ba đón sinh nhật, Tô Nghiên đều thói quen làm cho mỗi đứa một chiếc bánh kem, lần này cũng không ngoại lệ, cô làm cho các con những loại bánh mà chúng thích nhất.
Có bánh kem gỗ mà Lục Dật An thích, bánh mousse dâu tây của Lục Dật Ninh, còn Lục Dật Nhu thì thích bánh kem phô mai xoài.
Bưng món tôm hùm đất lên được một lúc thì Lục Đình về, Tô Nghiên bảo nhân viên bưng ba chiếc bánh kem làm lúc chiều ra. Đợi các con hát xong bài chúc mừng sinh nhật và thổi nến, cô liền kéo Lục Đình về phòng.
"Lục Đình, hôm nay là ngày con gái và con rể đăng ký kết hôn, anh xem chúng ta có nên để con rể ở lại đây ngủ không?"
"Chuyện này là việc riêng của chúng nó, cứ để chúng nó tự sắp xếp đi!"
"Thực ra em đã sửa sang xong căn hộ ở vườn Thiên Kiêu rồi, đồ đạc điện máy cũng bày biện đủ cả. Em cũng trang trí một phòng tân hôn cho tụi nó, anh xem có nên bảo chúng nó qua đó ngủ không?"
Không phải Tô Nghiên muốn quản chuyện của con gái, mà là con gái cô phản ứng hơi chậm chạp trong chuyện tình cảm, lại thích làm việc theo quy tắc, lần này con bé cũng xin nghỉ phép hai ngày. Đợi đến Quốc khánh Nhất Minh kết hôn, không biết con bé có xin nghỉ được không, còn đợi đến lúc nó và Yến Thanh tổ chức đám cưới thì phải đến cuối năm rồi.
Tô Nghiên đột nhiên thấy hơi thương con rể. Mặc dù lái xe đến căn cứ không gian lúc không tắc đường chỉ mất một tiếng, nhưng con gái cô nhiều nhiệm vụ, lúc bận thì gặp một mặt cũng khó, chẳng biết chúng nó yêu đương kiểu gì, cứ như Ngưu Lang Chức Nữ vậy. Cô thường xuyên chạy đôn chạy đáo bên ngoài, mấy năm nay thời gian ở bên Lục Đình cũng ít, nhưng cô là phụ nữ trung niên, còn con gái cô mới bao nhiêu tuổi chứ. Biết thế này hồi trước nên nhắc nó tìm một người ở trong quân đội, như vậy ngày nào cũng được gặp nhau.
Tô Nghiên thong thả lấy từ không gian ra mấy bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm, có cả mẫu nam và nữ, trong đó có một bộ đồ ngủ nam màu đỏ và váy hai dây nữ cực kỳ gây chú ý.
Lục Đình hỏi Tô Nghiên: "Em định để chúng nó tối nay ở chung với nhau à? Thế em định sắp xếp cho chúng nó ở đâu? Con gái con rể mới cưới chẳng lẽ lại ở trong nhà mình sao?"
Căn tứ hợp viện tặng cho con gái, họ chưa sửa sang cũng chưa cho thuê, cứ để không đó, vài tháng lại thuê người tới dọn dẹp một lần. Còn hai căn hộ chung cư tặng con gái, một căn trong đó là căn hộ cao cấp trang trí tinh xảo, cách bố trí bên trong giống hệt căn ở Cảng Thành, chỉ có điều căn ở Cảng Thành rộng hơn bốn mươi mét vuông.
Tô Nghiên vặn lại: "Chúng nó là vợ chồng hợp pháp, vốn dĩ thời gian ở bên nhau đã ít, chẳng lẽ không nên ở cùng nhau để bồi đắp tình cảm sao? Anh không biết con gái anh tính tình hơi cứng nhắc à, cứ như bàn tính ấy, phải gẩy một cái mới chịu động một cái."
Lời phàn nàn của Tô Nghiên khiến Lục Đình bật cười. Đây là lần đầu tiên ông gặp một bà nhạc mẫu vì nghĩ cho con rể mà tìm cách "hố" con gái mình như vậy.
"Làm gì có bà mẹ vợ nào chủ động đưa con gái lên giường con rể chứ, Nhu Nhu mới hai mươi tuổi..."
Tô Nghiên hờn dỗi nói: "Hồi em mười tám tuổi đã kết hôn với anh rồi đấy thôi, đăng ký xong cũng chưa tổ chức tiệc rượu, chẳng phải đã trực tiếp dọn đến căn nhà phân cho anh ở một mình sao? Anh vứt người vợ mới cưới ở nhà gần một tháng để đi làm nhiệm vụ..."
Lục Đình cũng không ngờ vợ lại lái sang chuyện cũ nhanh như vậy, thấy vợ oán trách, ông vội vàng xin lỗi:
"Nghiên Nghiên, anh xin lỗi, là anh đã để em phải chịu thiệt thòi. Lát nữa em đưa chìa khóa vườn Thiên Kiêu cho chúng nó, để chúng nó tự chọn đi, thích ở đâu thì ở, về nhà họ Quý ở cũng tốt."
Tô Nghiên cũng nghĩ như vậy: "Vâng, lúc Quý lão gia t.ử vẫn còn ở đó, chắc Yến Thanh họ sẽ không dọn ra ngoài ở ngay đâu, tối nay cứ để họ về nhà họ Quý ở đi, kẻo lại thất lễ."
Tô Nghiên định gọi Lục Dật Nhu vào nói chuyện, nhưng vừa ra đại sảnh đã thấy đám thanh niên đang hò reo: "Hôn đi! Hôn đi!", thế là cô lập tức lùi lại, cứ để chúng chơi trước đã.
Lục Đình hỏi: "Sao thế?"
"Đang chơi trò chơi ấy mà, tụi mình đừng ra làm phiền chúng nó nữa."
Khoảng chín rưỡi tối, Mạnh Quân Hạc và Quý Yến Như bế Mạnh Kha qua chào tạm biệt, nói là trẻ con phải đi ngủ rồi.
Tô Nghiên vội bảo Tạ Hoa Sơn lái xe đưa tiễn, Quý Yến Thanh đứng dậy: "Mẹ, để con đưa họ về cho."
Quý Yến Như cười nói: "Không cần đưa đâu, tụi em đi nhờ xe Cận Tư Thành về là được rồi, anh ở lại với chị dâu đi."
"Vậy cũng được."
Bạn bè và đồng nghiệp của đám trẻ lục đục ra về, các cháu của Lục Đình cũng về rồi. Tô Nghiên gọi Quý Yến Thanh và Lục Dật Nhu vào đại sảnh, cười hỏi: "Hai đứa tối nay định ngủ ở đâu?"
Lục Dật Nhu nhanh miệng đáp: "Con ngủ ở nhà, Yến Thanh về nhà anh ấy ngủ."
Con gái chỉ số EQ thấp thế này, chẳng hiểu Quý Yến Thanh nhìn trúng con bé ở điểm nào, chẳng lẽ vì gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo kia sao?
