Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 647
Cập nhật lúc: 29/01/2026 17:19
Lúc đi Lục Dật Ninh lén nói với Tô Nghiên: "Mẹ ơi, mẹ sinh xong mấy anh em con, có giống chị dâu béo như vậy không ạ?"
Tô Nghiên có chút buồn cười, lúc ở cữ tuy cô cũng bồi bổ, nhưng nuôi ba đứa trẻ thì vất vả lắm, lấy đâu ra thời gian để béo?
"Mẹ sinh ba đứa các con, trong nhà làm gì có chuyện mời một lúc mấy bảo mẫu trông các con như thế, bà nội con cũng chỉ giúp chúng ta được nửa năm, bố và mẹ ban đêm hầu như chẳng được ngủ."
"Lúc đó điều kiện nhà mình cũng đâu có kém, tại sao không mời hai bảo mẫu ạ."
"Nếu lúc đó nhà chúng ta mời một lúc hai bảo mẫu, ước chừng hôm sau sẽ có người gán cho chúng ta cái mác đại tư bản ngay.
Thôi, chuyện quá khứ qua rồi, may mà các con đều đã lớn. Phụ nữ sinh con không dễ dàng gì, chị dâu con cũng phải làm phẫu thuật mới sinh được hai đứa cháu của con ra, con đừng có mà chê người ta béo."
"Con đâu có chê, cô ấy có phải vợ con đâu mà con chê làm gì, chỉ là nếu cô ấy còn béo nữa thì chắc mắt chẳng nhìn thấy gì luôn, vốn dĩ mắt đã không lớn lắm rồi, may mà hai đứa cháu không giống cô ấy."
"Hì hì, mẹ chờ xem sau này con tìm được cô em tiên nữ nào về làm vợ."
Lục Dật Ninh thầm nghĩ, ít nhất anh cũng phải tìm được người xinh đẹp gần bằng em gái mình chứ, nếu kém em gái xa quá thì anh chẳng thích đâu.
Dù không phải vì để bản thân mình đẹp mắt, thì vì thế hệ sau, thế nào anh cũng phải tìm người xinh đẹp, dù sao anh cũng không vội kết hôn, anh cứ từ từ mà tìm.
Chương 523 Đám cưới Lục Dật Nhu
Tô Nghiên quay về Kinh Thị, trước tiên đưa Lục Dật Ninh đi thăm hai đứa cháu nội, mấy ngày tiếp theo bận rộn trang trí địa điểm đám cưới của con gái.
Lục Dật Nhu thời gian này có nhiệm vụ bay, đêm trước ngày cưới mới về nhà, con dâu cả đang ở cữ, con trai cả và con trai thứ đang làm việc ở cơ quan, hiện tại người có thể giúp đỡ cô chỉ có cậu con út Lục Dật Ninh.
Dù đám cưới của bên nam tổ chức ở khách sạn, bên phía gả con gái cô vẫn phải trang trí địa điểm, con gái thích phong cách Trung Hoa, Tô Nghiên nhờ người mua mấy trăm chiếc l.ồ.ng đèn đỏ có chữ hỷ, trang trí tứ hợp viện vô cùng lộng lẫy.
Ngày hôm đó Tô Nghiên đưa Lục Dật Ninh đi dán chữ hỷ lên của hồi môn của em gái, Kỷ Yến Thanh xách t.h.u.ố.c lá rượu trà đến cửa, cùng Tô Nghiên bàn bạc chuyện đón dâu, bên nam bao nhiêu người đến đón dâu, thời gian nào chuẩn bị đến nơi đều phải bàn bạc trước với người nhà bên nữ.
Tính toán xong số người đón dâu, Tô Nghiên lần này định tổ chức bốn mươi tám bàn tiệc, vì đúng vào dịp nghỉ đông trẻ con đông nên mới chuẩn bị thêm vài bàn.
Bên phía nhà gái khai tiệc lúc mười giờ bốn mươi tám phút, bên phía nhà trai khai tiệc đúng mười hai giờ hai mươi hai phút, dù là người đón dâu hay người đưa dâu đều được ăn tiệc hỷ của cả hai bên.
Bên đưa dâu này có ba bàn, bên đón dâu kia cũng có ba bàn, phù dâu của Lục Dật Nhu có hai người là đồng nghiệp của cô, ngoài ra nhà họ Lục và nhà họ Tô mỗi nhà gọi hai cô gái chưa chồng đến làm phù dâu.
Lần này Tô Lãng không về, vì Tô Nghiên bảo anh năm nay về đây ăn Tết, anh cùng vợ con đã hai năm không về quê ăn Tết rồi.
Một ngày trước đám cưới, Tô Nghiên đặc biệt bảo Lục Dật Ninh, kẻ nhàn rỗi này, đến quân đội đón em gái.
Lục Đình vì đám cưới của con gái đã đặc biệt xin nghỉ ba ngày, ở nhà cùng vợ sắp xếp của hồi môn.
Ngày đám cưới, các mặt bàn của nhà gái đều được phủ khăn trải bàn màu đỏ hỷ khí, t.h.ả.m đỏ trải từ cổng lớn vào đến từng sân nhỏ, khách khứa tấp nập vô cùng náo nhiệt.
Hoàng T.ử Du thực ra đã gần hết tháng ở cữ rồi, đợi đến lúc khai tiệc mới thong thả đến muộn, Tô Nghiên nhìn thấy cũng không nói gì.
Vì cô biết con dâu đang mâu thuẫn với con trai mình, ba anh em Lục Nhất Minh, Lục Dật An và Lục Dật Ninh không biết tặng gì cho em gái làm của hồi môn, thế là bàn bạc mỗi người bỏ ra một triệu tệ.
Hoàng T.ử Du có chút không vui, nói nếu anh cho em gái một triệu tệ làm của hồi môn, vậy thì khi anh trai cô kết hôn Lục Nhất Minh cũng phải bỏ ra một triệu tệ cho anh vợ mình.
Lục Nhất Minh nghe xong có chút bực mình, anh dùng tiền từ tài khoản cá nhân ở nước ngoài, sau khi kết hôn mới làm một chiếc thẻ khác, bên trong có hơn hai triệu tệ anh hoàn toàn không động đến.
Nhưng nhìn vợ vì anh mà sinh hai đứa con, anh liền nhẫn nhịn, trực tiếp giao sổ tiết kiệm hơn hai triệu tệ đó cho vợ quản lý.
Tiền quà cáp người nhà họ Lục tặng cho hai đứa nhỏ, cộng với tiền của Tô Nghiên và Lục Đình tặng cho, loay hoay cũng được hơn ba mươi vạn tệ, số tiền này cùng với sính lễ Hoàng T.ử Du nhận được đều được gửi vào tài khoản riêng của cô.
Vì cô đang ở cữ nên Tô Nghiên không để cô đi đưa dâu, kết quả Hoàng T.ử Du cùng mẹ mình ăn xong tiệc hỷ thì chẳng chào hỏi câu nào đã đưa hai đứa trẻ về nhà.
Tô Nghiên và Lục Đình vì hạnh phúc của con gái nên cũng không tranh cãi với họ, còn giải thích với khách khứa là con dâu sinh mổ, chưa hết tháng ở cữ.
Vợ chồng Tô Nghiên không tính toán, nhưng La Quỳnh Phương lại cứ lải nhải bên tai Hoàng T.ử Du: "Cô em chồng con đính hôn, ba anh em Lục Nhất Minh tặng cho anh chàng họ Kỷ đó một chiếc xe con nhập khẩu trị giá mười mấy vạn tệ. Lần này kết hôn ba anh em chúng nó mỗi đứa bỏ ra một triệu tệ, anh trai con về nước làm ăn còn thiếu chút tiền, con cho anh mượn trước ba triệu tệ."
"Mẹ, hiện tại trong tay con cộng cả sổ tiết kiệm Lục Nhất Minh đưa cho cũng chỉ có 3,84 triệu tệ, nếu cho anh mượn ba triệu tệ thì con chỉ còn lại mấy chục vạn thôi."
Hoàng T.ử Du cũng biết cái gọi là "mượn" mà mẹ nói chắc chắn là có mượn không có trả, cô cũng không phải không muốn đưa tiền cho anh trai, chỉ là ba triệu tệ quá nhiều, cô tối đa chỉ có thể bỏ ra một triệu tệ.
"T.ử Du, bố mẹ lúc đó đưa hai anh em con ra nước ngoài, đã bán cả ngôi nhà tổ tiên để lại đấy, hiện tại con gả vào hào môn, con không thể không lo cho người nhà mẹ đẻ được.
Chẳng phải con nói lần này mẹ chồng con cho cô em chồng của hồi môn riêng tiền mặt đã có hàng chục triệu tệ sao? 3 triệu Hoa tệ, 2 triệu đô la Mỹ, 5 triệu đô la Hồng Kông và 33 thỏi vàng."
"Đâu chỉ có những thứ đó, nhà cửa cửa hàng vàng bạc châu báu và đồ cổ vẫn còn chưa tính vào đâu. Nghe Nhất Minh nói sau này mẹ chồng còn định chia một ít cổ phần công ty cho cô ấy nữa."
La Quỳnh Phương cảm thấy có chút xót xa, cứ như thể đang chia cổ phần của nhà mình vậy. "T.ử Du, chẳng phải con đã sinh được hai đứa con trai sao, cổ phần công ty phải chia cho hai đứa cháu nội đích tôn chứ."
"Con cũng muốn vậy, nhưng công ty hiện tại vẫn nằm trong tay mẹ chồng, bà không chia thì biết làm sao?"
"Dù thế nào đi nữa, hiện tại con đã sinh được hai đứa con trai, bọn họ đều chỉ có thể sinh một đứa, đến lúc đó vẫn là con của con được chia nhiều gia sản hơn.
Anh trai con ở nước ngoài cũng giúp đỡ con rất nhiều, nếu không có anh trai giới thiệu, con cũng không thể quen biết được con rể, con phải giúp đỡ anh trai con cho tốt."
