Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 151: Học Phú Ngũ Xa

Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:31

Hệ thống thấy ký chủ bận rộn rốt cuộc có rảnh để ý tới mình, một lát không chậm trễ hưởng ứng.

“Leng keng, kích hoạt nhiệm vụ ẩn, làm một người qua đường Giáp yêu nước!”

Chu Nam nhíu mày: “Ta không phải pháo hôi sao?”

Hệ thống ý vị thâm trường nói: “Thời cơ tới rồi.”

Chu Nam khó hiểu: “Thời cơ nào a, là thời cơ g.i.ế.c Chung Lập Phu, hay là thời cơ gặp được người nhà họ Hồ?”

Hệ thống hơi khựng lại, nó không thể nói a.

Nó không thể nói cả nhà Hồ An Bang là nam nữ chính của vị diện này a.

Nó không thể nói, vị kia ở Thân Thị...

Chu Nam thấy nó ấp a ấp úng, cũng không rối rắm, dù sao thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Chu Nam tỉ mỉ tìm kiếm trên màn hình lớn trong không gian, phần thưởng buổi chiều.

“G.i.ế.c c.h.ế.t nhân viên đào tẩu, cứu lại tính mạng một xe người, khen thưởng mười cây ăn quả đã tu luyện ở Tiên giới.”

Chu Nam nhìn trên ngọn núi nhỏ trong thảo nguyên, mười cây non không biết tên phân bố thưa thớt.

Cũng lười hỏi cái này là chủng loại gì.

Hỏi chính là, hệ thống xuất phẩm tất thuộc tinh phẩm.

Đều đã đi Tiên giới tu luyện qua, tất nhiên là ngon không giống người thường.

Lúc Chu Nam đang trầm tư, Diệp Bình An xách hai cái phích nước nóng đi vào.

Trong tay còn cầm một cái chậu tráng men, bận rộn một hồi, hắn vắt khăn ướt đưa cho Chu Nam.

Dáng vẻ cô nhóc ngửa khuôn mặt nhỏ chờ người hầu hạ, làm cho trong lòng hắn ngứa ngáy.

Chu Nam nhìn người đàn ông bên cạnh đang nghiêm túc giúp mình lau tay, không biết vì sao, cười hì hì.

Diệp Bình An trùm khăn lên mặt nàng, cười mắng: “Dáng vẻ ngốc nghếch.”

Chu Nam cứ để cái khăn như vậy, rúc vào đầu vai hắn, cũng không nói lời nào.

Đêm thu lạnh lẽo, khăn ấm rất nhanh liền lạnh, Diệp Bình An sợ nàng lạnh, liền cầm khăn đi, lộ ra khuôn mặt kiều tiếu của thiếu nữ.

Chu Nam hờn dỗi: “Em tưởng anh không lấy đi chứ?”

“Tiểu nha đầu quả nhiên vô tâm không phổi, hầu hạ xong em liền ném một bên oán trách.” Diệp Bình An bắt chước dáng vẻ oán trách của nàng.

Không đợi Chu Nam cười ngây ngô, duỗi tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ phấn nộn của nàng, nhẹ giọng nói:

“Sáng mai phòng chính trị còn có một lần hỏi ý, sau khi kết thúc, tôi đưa em về Bắc Bình.”

Chu Nam ngoan ngoãn gật đầu, đối diện với ánh mắt sâu kín của Diệp Bình An, có chút chột dạ.

Nàng giật lấy cái khăn trong tay hắn, đứng dậy muốn đi về phía cái giá để chậu tráng men, khom lưng giặt khăn.

Diệp Bình An hơi dựa vào khung giường, hai cúc áo trên cùng của bộ quân phục đã được cởi bỏ.

Hắn ánh mắt thâm u nhìn bóng dáng có chút chột dạ của cô nhóc, bên ngoài gió thu nức nở, bóng đèn dây tóc mờ nhạt trên trần nhà lắc lư nhẹ nhàng.

Chân dài của Diệp Bình An hơi co lại, cánh tay chống lên chiếc chăn gấp vuông vức như miếng đậu phụ, cơ bắp căng c.h.ặ.t làm hắn nhìn qua có chút mê người.

Hắn theo thói quen nhìn chằm chằm Chu Nam, áo bông hoa nhí đã cởi, chiếc áo len cổ lọ màu đỏ phác họa lên người nàng.

Làm hắn không khỏi nhớ tới loạt động tác buổi chiều của nàng, vừa thuần thục lại dã tính, một chút không giống con hoẵng ngốc trong trí nhớ của hắn, ngược lại cực kỳ giống một con linh miêu xali hắn từng bắt được.

Đều là một đôi mắt to linh hoạt, lúc nhìn người, khi thì ngây thơ, khi thì giảo hoạt.

Đôi tai dựng đứng nhanh nhạy lại bướng bỉnh, không lý do mà cho người ta một móng vuốt. Làm người bực bội, nhưng đối diện với đôi mắt đồng t.ử giống như lưu ly kia, hỏa khí gì cũng có thể tiêu ba phần.

Áo len màu đỏ bó sát người nàng, vòng eo mảnh khảnh, hắn một tay là có thể nắm trọn hơn phân nửa.

Chu Nam quay đầu, nhận thấy Diệp Bình An thất thần, không biết vì sao nàng càng thêm chột dạ.

Vài bước tiến lên, khoác tay Diệp Bình An, cả người đều rúc vào trong lòng n.g.ự.c hắn.

Trên người Diệp Bình An rất ấm, làm Chu Nam vốn đang buồn ngủ có chút mơ màng sắp ngủ.

“Nam Nha, công phu g.i.ế.c người của em...”

Chu Nam ngửa đầu, chỉ có thể nhìn thấy cằm Diệp Bình An có chút râu ria lởm chởm, kiên nghị mà thô ráp, nhìn đến mức lòng Chu Nam có chút ngứa.

Chỉ cần hơi ngửa đầu là có thể hôn đến, Chu Nam như là bị mê hoặc, hơi ngửa đầu.

Thân thể Diệp Bình An cứng đờ, chỉ cảm thấy cằm có hơi thở ướt nóng, giống như bị lông chim quét qua.

Hắn vô thức nuốt nước miếng, yết hầu đau đớn, mèo hoang nhỏ lộ ra nanh vuốt.

Diệp Bình An ngẩng đầu lên, cần cổ thon dài toàn bộ đều lộ ra.

Chu Nam ác từ gan biên sinh, hai tay vòng lấy cổ hắn, c.ắ.n mấy cái.

Cảm giác đau đớn làm Diệp Bình An rên rỉ ra tiếng, âm thanh của hắn như là cổ vũ, Chu Nam càng thêm hăng say.

Diệp Bình An lại đè người xuống, nhướng mày nói: “Có thù tất báo!”

Nói xong, hắn xách Chu Nam lên đứng trước mặt hắn, hai chân kẹp lấy người đang muốn chạy.

Giọng hắn khàn khàn, khẽ cười nói: “Vốn là muốn thả em ngủ một giấc ngon lành, nhưng em cứ không an phận.”

Nói xong, Chu Nam chỉ cảm thấy bên hông chợt lạnh, râu ria đ.â.m vào làn da vừa ngứa vừa đau.

Nàng giật giật, hoàn toàn không thoát ra được, bàn tay bên hông giống như bàn ủi, vừa nóng vừa nhiệt.

“Anh, anh buông tha em đi.”

Chu Nam lấy lòng, nàng có dự cảm, đêm nay làm không tốt, nói thật cùng chân thân chỉ có thể giữ được một cái.

Trả lời nàng là hơi nóng không ngừng đi xuống.

Chân nàng bị người kẹp lấy, giống cái cọc gỗ bị Diệp Bình An cố định trong căn phòng ánh đèn lờ mờ.

Lúc nàng nhịn không được cong eo, Diệp Bình An đột nhiên ngửa đầu, hơi thở đ.á.n.h vào n.g.ự.c, chế trụ cổ nàng.

“Kỳ thật, bánh bao sữa lớn nhỏ đều tốt, là tôi cố chấp, không nhất định cứ phải chờ đến lúc đó lại...”

Chữ kia lộ liễu, mang theo vài phần tà khí, làm người ta không thể lảng tránh.

........

Diệp Bình An nhìn người đang khóc đến mũi đỏ lên, thở dài nói: “Tôi dừng.”

Chu Nam căn bản không muốn để ý đến hắn, người này t.r.a t.ấ.n nàng xong, nói những lời hạ lưu đó.

Gợi lên tâm tư nàng, lại làm nàng lặp đi lặp lại tên hắn.

Cuối cùng thật sự rất đau.

Mặt Diệp Bình An hơi khựng lại, bẻ vai nàng lại lần nữa nhấn mạnh:

“Tôi dừng!”

Chu Nam lầm bầm nói: “Dừng lại với không dừng lại có gì khác nhau.”

Lần này đổi Diệp Bình An chột dạ, hắn vớt người lên trong lòng n.g.ự.c, thỏa mãn nói:

“Đương nhiên là có khác nhau, là tôi dễ chịu, em không dễ chịu mà thôi.”

Chu Nam không có kinh nghiệm, nhưng nàng học phú ngũ xa, tự nhận là có thể hơn một chút, nhưng nàng chưa bao giờ biết, như vậy như vậy thế mà lại là cái dạng này.

Thực tế thao tác lên vẫn là rất khó khăn, còn chưa bắt đầu liền đau suýt chút nữa c.ắ.n răng mình.

Bên tai nghe những lời hạ lưu làm người mặt đỏ tim đập, càng là t.r.a t.ấ.n.

Diệp Bình An gắt gao ôm cục cưng hay dỗi, rõ ràng là nàng bắt đầu trước, về sau hắn cũng là hù dọa nàng.

Lại hoặc là, lúc ấy hắn đỏ cổ nỉ non mỗi câu nói, đều là hắn muốn làm như vậy.

Đàn ông đối mặt với người mình tâm tâm niệm niệm, luôn sẽ bị chi phối một vài phần.

Cũng may tiếng kinh hô và nước mắt của cô nhóc, làm nó tỉnh táo vài phần.

Nếu bằng không...

Chờ đến khi cảm xúc Chu Nam hòa hoãn chút, Diệp Bình An nói khẽ:

“Tôi đi chỗ Quế Bình, nếu còn không đi, hắn sẽ tới cửa nhắc đến người...”

Chu Nam không để ý tới hắn, trùm chăn hỗn độn giả vờ ngủ.

Phát hiện trong chăn tất cả đều là hơi thở của hắn, giận dỗi hất chăn sang một bên.

Diệp Bình An nhìn vệt đỏ nơi eo thon của nàng, tiến lên đắp chăn lại cho nàng.

Lại đợi một lát, thấy lông mi nàng còn vương nước mắt, hô hấp nhẹ nhàng, mới xoay người rời đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.