Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 153: Tiểu Yêu Tinh
Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:31
Mới vừa rẽ vào đầu hẻm, Chu Nam và Diệp Bình An nhìn thấy trước cửa nhà mình có ba người đang đứng, Hỉ Thúy đang lớn tiếng nói:
“Này này này, các người làm gì thế? Cô bé người ta không ở nhà, bò thì kêu hai tiếng, lại không phải ngày nào cũng kêu, sao lại không chịu nổi?”
Một người phụ nữ trung niên cầm đầu mặc sườn xám, lông mày nhướng lên:
“Tôi nói bà Phòng này, phàm việc gì cũng phải giảng đạo lý chứ, chúng tôi cũng không phải tìm cô ta gây phiền toái, chính là nói cho cô ta biết, đây là khu người nhà quân nhân, không phải cái xó xỉnh nhà quê, nuôi bò phải chú ý nhiều lắm người ta mới làm chuyện đó chứ.”
Bên cạnh cũng là một người phụ nữ mặc sườn xám phụ họa:
“Bà cũng không biết đâu, sáng nay tôi nghe tiếng bò kêu, tôi còn tưởng mình đang nằm mơ đấy.”
“Thật là quá không chú ý rồi, trong nhà không có ai cũng không phải không có biện pháp xử lý chuyện này a.”
Hỉ Thúy xốc đứa bé trong lòng lên, mắt to trừng trừng, vẻ mặt như gặp quỷ.
“Các người ở đây nói cái gì lung tung rối loạn thế, đây là nhà người ta, sân người ta, đừng nói nuôi bò, chính là nuôi heo, đến lượt các người ở đây chỉ chỉ trỏ trỏ sao?”
Người phụ nữ mặc sườn xám hoa cầm đầu, trong mắt lờ mờ xẹt qua vẻ khinh thường.
“Bà Phương, bà cũng đừng quá tức giận, chúng tôi chính là lại đây nhìn xem, khuyên nhủ vị phu nhân này một chút, rốt cuộc chúng ta đều là người thể diện, không giống với đám người đầu đường xó chợ, càng không giống với đám chân đất ở nông thôn nha!”
Hỉ Thúy bị bà ta nói đến sửng sốt, mấy lời văn vẻ nghe mà mệt.
“Tôi quản bà người thể diện hay chân đất, người ta ở nhà mình cho dù là tạt phân các người cũng không quản được, hiểu không?”
Người phụ nữ mặc sườn xám kẻ ô, đầu tóc uốn xoăn, lông mày lá liễu mắt phượng rất có vài phần tư sắc.
“Chuyện này khẳng định phải xử lý, nếu xử lý không tốt, chúng tôi sẽ phản ánh lên trên để phạt, sân vườn mà, trồng hoa, trồng cỏ thì tốt nha!”
“Các người muốn xử lý thế nào?”
Diệp Bình An hai tay xách cái rổ lớn chất thành núi nhỏ, cứ lẳng lặng đứng đó, đôi mắt hẹp dài hơi nhướng lên liếc ba người này một cái.
Chu Nam cũng nghiêng đầu, tò mò nói: “Đúng rồi, các người muốn nhân lúc tôi không ở nhà trộm bò sao?”
Người phụ nữ mặc sườn xám hoa kia khóe miệng giật giật, ánh mắt dừng lại trên bộ quân phục của Diệp Bình An, ba người phụ nữ nhìn nhau, trong mắt sự khinh miệt chợt lóe qua.
“Vị đoàn trưởng này, là thế này, chúng tôi nơi này là khu sĩ quan, mấy người chúng tôi thành lập Ủy ban Quản lý, phụ trách các hạng mục sự vụ trong khu...”
Sâu trong mắt Diệp Bình An lộ ra một tia phiền chán, nghe bà ta nói xong, thái độ xa cách ngôn ngữ châm chọc mở miệng:
“Tổ chức này của các người là ai trao tặng, quân khu sao? Nếu là tự hành trao tặng, là phạm pháp vi phạm quy định, còn nữa chúng tôi không có phu nhân sĩ quan gì cả, chỉ có người nhà quân nhân, có chút tác phong ở chỗ chúng tôi không phải thứ gì đáng khoe khoang, trở về xin chỉ thị chồng sĩ quan của các người một chút rồi hãy nói năng bừa bãi?”
Chu Nam có chút ngơ ngác nhìn Diệp Bình An, hắn đứng trước mặt mình, bóng lưng đĩnh bạt rộng lớn, giọng điệu cường thế mang theo hàn ý thấm người.
Quen biết lâu như vậy, lần đầu tiên nàng thấy hắn nói nhiều như thế, thế mà lại là vì bảo vệ nàng, trong lòng Chu Nam ẩn ẩn có chút ngọt ngào.
Hỉ Thúy rốt cuộc tìm được tổ chức, vội vàng tiến lên cáo trạng:
“Nam Nha, em về rồi, chiều hôm qua các bà ấy đã tới một chuyến, hôm nay còn tới. Nói là nếu em còn không về, liền phá cửa, đem bò vứt đi.”
Hỉ Thúy giọng to, mấy quân nhân vừa đi tới đầu hẻm cũng đều nghe thấy.
Chồng cô là Chính ủy Phòng nhìn hai người bên cạnh một cái, nhấc chân đi trước.
Mấy người mặc sườn xám hoa bị khí tràng cường đại của Diệp Bình An chấn đến nhất thời không nói nên lời.
Người phụ nữ mặc sườn xám kẻ ô kia ngước mắt nhìn thấy phía sau Chính ủy Phòng, chồng mình đang đi tới, nháy mắt hốc mắt đỏ lên, cầm khăn tay gạt lệ.
“Em tự nhiên biết chúng em không được ưa thích, không làm phiền nhị vị luôn mãi nhắc nhở, chúng em cũng quá không quen cuộc sống như vậy...”
Tai Chu Nam và Diệp Bình An đều thính, biết phía sau có người.
Chu Nam bóp giọng thút tha thút thít nói:
“Vị phu nhân sĩ quan này, chị nói sao khóc là khóc thế, tôi có thể thỉnh giáo chị một chút, tự ý xông vào nhà dân ở bên chỗ các chị cũng là quy củ tốt sao?”
Thiếu phụ mặc sườn xám kẻ ô kia, hiển nhiên không ngờ cô nhóc nhìn thiên chân khả ái, thế mà cũng rất có thủ đoạn.
“Cô, cô không tuân thủ quy củ, tôi là tới dạy các người quy củ!”
Chu Nam học theo nàng mắt đào hoa nhướng lên, hờn dỗi nói: “Quy củ gì, gõ cửa trộm bò sao?”
“Hừ ~ anh cũng không thay người ta xuất đầu ~~~ đều bị người ta bắt nạt...”
Nàng cầm khăn nhẹ nhàng chấm chấm mí mắt dưới không có nước mắt, u oán nhìn phía sau Chu Nam.
Chu Nam c.ắ.n môi, đang cân nhắc cái này học thế nào, đối diện với ánh mắt cong môi cố tình ngược đãi uy h.i.ế.p của Diệp Bình An.
“Hồ nháo, không ở nhà ngoan ngoãn, chạy ra mất mặt xấu hổ!”
Giọng nói phía sau rất lớn, cơ hồ là không lưu tình chút nào quát lớn.
Thân thể thiếu phụ mặc sườn xám kẻ ô hơi chấn động, không hề có dáng vẻ đúng lý hợp tình vừa rồi.
Còn lại người phụ nữ mặc sườn xám hoa kia, nhìn ánh mắt không tán thành của chồng mình, cũng trầm mặc không nói.
Diệp Bình An xoay người, đặt rổ xuống, hành lễ với ba người.
Chính ủy Phòng nhìn Diệp Bình An cười nói: “Vẫn luôn nghe nói ở đối diện tôi chính là một đại công thần, đáng tiếc cậu và tôi công việc bận rộn, luôn bỏ lỡ, có cơ hội uống một chén.”
Diệp Bình An nghe vậy cười nói: “Vẫn luôn nghe nói Chính ủy Phòng hậu cần bộ t.ửu lượng cực tốt, chuyên gia Liên Xô cố ý khen vài lần.”
Chính ủy Phòng xua tay cười cười: “Chút tài mọn, không lên được mặt bàn.”
Nói đến một nửa, đột nhiên nhớ tới cái gì, nói với hai người phía sau:
“Vị này chính là nhân vật lừng lẫy nổi danh của quân ta, chỗ mấy vị lãnh đạo bên trên đều treo danh hiệu đấy.”
Hai người kia trên mặt treo nụ cười không quá rõ ràng: “Ngưỡng mộ đã lâu! Diệp huynh muốn ở Bắc Bình mấy ngày, chúng ta làm chủ cùng nhau tụ tập một chút.”
Sắc mặt Diệp Bình An bất biến: “Hôm nay phụng mệnh hộ tống người nhà, ngày khác nhất định.”
Hai sĩ quan mang ba phu nhân mặc sườn xám kia đi, Hỉ Thúy nhổ nước bọt vào bóng lưng bọn họ.
“Tiểu yêu tinh!”
Chính ủy Phòng bất đắc dĩ cười cười với Diệp Bình An và Chu Nam.
Kết quả liền thấy Chu Nam cũng hai tay chống nạnh, nhổ nước bọt vào mấy người đã đi khuất bóng.
“Tiểu yêu tinh!”
“Tiểu yêu tinh!” Con gái Hỉ Thúy giờ phút này đỉnh đầu có túm tóc ngốc, khóe mắt còn dỉ, tay nhỏ chống nạnh, học hai người lớn cũng phì một tiếng.
Cái này hay rồi, Diệp Bình An và Chính ủy Phòng đều nhịn không được cười.
Hỉ Thúy càng là tiến lên một tay ôm con, trong mắt cười ra nước mắt.
“Ái chà, em gái, chị quá thích em, nếu em là con gái chị thì tốt rồi.”
Hỉ Thúy vừa nói xong, không khí liền trở nên có chút xấu hổ.
Cô cũng biết mình lỡ lời, đỉnh ánh mắt Chính ủy Phòng vội vàng kéo con gái vào nhà.
Chu Nam cũng đỉnh ánh mắt cười như không cười của Diệp Bình An mở khóa vào cửa.
“Tiểu yêu tinh!”
Mới vừa đóng cửa lại, Diệp Bình An liền cố ý học ngữ điệu nói chuyện vừa rồi của Chu Nam, xem biểu cảm kinh ngạc của nàng, thấp giọng buồn cười.
Chu Nam xem hắn mặt mày nhẹ nhướng, trong mắt ý cười lười nhác, không biết vì sao cũng hì hì cười theo.
Hoàng Đại và Hoàng Nhị nhìn thấy tiểu chủ nhân xuất hiện, lại mu mu kêu to vài tiếng.
“Diệp Bình An, mau, chúng ta mua cà rốt và bí đỏ này.”
Diệp Bình An lấy bí đỏ non từ trong rổ đưa cho nàng, lại xoay người đi rửa cà rốt.
Chu Nam nhìn Hoàng Đại ăn thơm ngọt, có chút áy náy lầm bầm:
“Tao không ở nhà, chúng mày có thể ăn hoa cỏ trong sân mà, sao lại để đói bụng một ngày một đêm.”
Hoàng Nhị vẫn là một con nghé con, dường như nghe hiểu lời Chu Nam, đôi mắt ướt dầm dề nhìn nàng, đầu bò cọ cọ cánh tay Chu Nam.
Tim Chu Nam đều tan chảy, ngọt ngào bảo đảm:
“Ngoan như vậy, thế thì tao sẽ thích chúng mày nhiều hơn một chút!”
