Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 173: Bánh Nướng Lò Đánh Kho
Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:36
Buổi tối ăn cơm xong, Chu Nam dẫn Văn Minh Sương và Hàn Hiểu Yến về nhà mình.
Nhị đại gia sắp xếp hai nữ đồng chí cho Chu Nam.
Chu Nam tự nhiên sẽ không từ chối, sự thuần phác của người Chu Gia Trang Chu Nam đã học được toàn bộ.
Năm đại gia thường giảng, có bạn từ phương xa tới vui sướng biết bao, nhất định phải chiêu đãi thật tốt.
“Buổi tối các chị ngủ ở đây, chăn đệm đều là mới, chiều nay đã phơi cả buổi, đều là mùi nắng.” Chu Nam dẫn hai người vào phòng cho khách rộng rãi.
Trên chiếc giường đất đã được đốt nóng hổi trải chăn đệm sạch sẽ ngăn nắp.
Văn Minh Sương và Hàn Hiểu Yến mang lại cho Chu Nam cảm giác rất tốt, bọn họ sở hữu sự kiên cường và thiện lương của phụ nữ thời đại này.
Hàn Hiểu Yến nắm lấy tay nhỏ của Chu Nam nói: “Chị có thể gọi em là Nam Nha không?”
Chu Nam gật đầu, tự nhiên là có thể.
Hàn Hiểu Yến rất vui vẻ, khóe miệng nhếch lên nói:
“Bản báo cáo kia của em chị cũng xem rồi, viết thập phần toàn diện, Tổ trưởng Từ và Đinh Khắc Phác bọn họ là dân kỹ thuật, dễ bị nghiêm túc thái quá, chờ chị về Bắc Bình, sẽ hung hăng cáo trạng bọn họ một trận.”
Chu Nam đã sớm quên chuyện ban ngày, nhưng nghe Hàn Hiểu Yến nói vậy, cô cũng gật đầu thật mạnh.
“Tự cho mình là đúng rất không tốt!” Khuôn mặt nhỏ của Chu Nam banh đến nghiêm túc, giọng nói mềm mại giòn tan, làm người ta trong lòng vui mừng.
Văn Minh Sương cất gọn đồ dùng cá nhân, quay đầu nhìn bộ dáng hai người, chế nhạo nói:
“Hai người các cô thân thiết như vậy, trông cứ như chị em ruột ấy.”
Hàn Hiểu Yến nghe xong nhướng mày nhìn cô ấy: “Cô ghen tị à?”
Văn Minh Sương thế nhưng không màng hình tượng mà trợn trắng mắt, âm dương quái khí nói:
“Phải, tôi vốn là không nên ở chỗ này, mắt trông mong nhìn hai người các cô tốt đẹp, các cô tốt đẹp, tội gì ở trước mặt tôi khoe khoang...”
Chu Nam và Hàn Hiểu Yến đều là người có học, vừa nghe liền biết cô ấy đang học giọng điệu của Lâm muội muội.
Mấu chốt là Văn Minh Sương vốn dĩ lớn lên tú khí, mang theo một cỗ hương vị tài nữ, lúc dỗi người thế nhưng còn có vài phần cảm giác của Đại Ngọc.
Ba người tức khắc cười làm một đoàn.
Rửa mặt xong xuôi, Chu Nam để lại cho bọn họ một cái đèn pin, thổi tắt đèn dầu, mới trở về ngủ.
Ngày hôm sau sáng sớm, Hàn Hiểu Yến và Văn Minh Sương bị một mùi hương nồng đậm làm cho thèm tỉnh.
Loại mùi thơm ngọt này các cô cũng không xa lạ, trong phủ Bắc Bình có mấy nhà tiệm cơm Tây, đi ngang qua cửa, luôn có thể ngửi thấy.
Còn có cửa hàng bánh ngọt kiểu Âu Tây, mỗi buổi chiều đóng cửa, luôn có bán giảm giá các loại điểm tâm nhỏ, khiến trẻ con người già dừng chân không muốn đi.
Hai người liếc nhau, rời giường liền đi tới chỗ rửa mặt, bên trong một mảnh ấm áp.
“Ngay cả nhà ở phủ Bắc Bình cũng không có phòng rửa mặt chuyên dụng thế này.” Hàn Hiểu Yến cảm thán.
Hai cô không phải người làm ra vẻ, lên núi xuống làng sớm đã quen ngồi xổm bên giếng đ.á.n.h răng, hoặc rửa chân bên dòng suối.
Lần đầu tiên ở nông thôn, có phòng rửa mặt chuyên dụng.
Mấu chốt còn có tường sưởi, phòng này thông với phòng bếp, chỉ cần phòng bếp nhóm lửa, nơi này tất nhiên sẽ ấm áp.
Chu Nam dậy từ sớm, đun nước nóng, lại làm bữa sáng đơn giản.
Lò nướng bánh mì phơi khô xong, cô nhớ tới hôm qua đã hứa với Chu Thắng Lợi làm pizza tiệm cơm Tây cho cậu bé.
Pizza rất dễ làm, bột mì, bơ, đường, muối, men nở nhào thành khối rồi ủ.
Ủ nở gấp đôi xong cán thành đế bánh, gấp mép bánh thành hình cái đĩa.
Chu Nam đang dùng bàn chải tre mới chọc lỗ thoát khí trên đế bánh.
“Chị, Tiểu Tam chăn bò tới rồi ~”
Gió lạnh, giọng nói của thằng nhóc lảnh lót, thế nhưng lại gọi ở cửa hậu viện.
Chu Nam mở cửa hậu viện, nhìn thằng nhóc tóc còn dựng đứng, hỏi:
“Bây giờ trời mới sáng, em dậy sớm như vậy làm cái gì?”
Chu Thắng Lợi nỗ lực giấu tay nhỏ ra sau lưng, nhưng vì áo bông quá dày, cậu bé chỉ có thể miễn cưỡng chạm vào ngón tay mình.
“Chị, không phải chị nói dậy sớm có sâu cho chim ăn sao? Trong nhà có khách, em nghĩ tất nhiên có đồ ngon, hắc hắc ~”
Trong mắt thằng nhóc hiện lên vẻ giảo hoạt, ánh mắt dừng lại trên đế bánh trong tay Chu Nam.
“Chị, làm cái gì đấy?”
Chu Nam vốn định nói là pizza, đột nhiên nhớ tới sư phụ nói, mắt đào hoa hơi cong: “Bánh nướng lò đ.á.n.h kho a.”
Quả nhiên Chu Thắng Lợi tò mò nói: “Chị, em biết mì thịt kho, cái bánh nướng lò đ.á.n.h kho này có gì đặc biệt sao?”
Chu Nam tay chân lanh lẹ đặt đế bánh pizza vào lò nướng, cắt nhỏ phô mai đã mua, còn có thịt xông khói, thịt gà, đều nhất nhất chuẩn bị tốt.
Một thời gian hoa cả mắt thao tác qua đi, Chu Thắng Lợi liền ăn được món “bánh nướng lò đ.á.n.h kho” mà chị Nam Nha nói.
“Chị, ăn quá ngon, phủ Bắc Bình vì cái gì lại bán mấy thứ hiếm lạ cổ quái này chứ.”
Chu Thắng Lợi kéo sợi phô mai dài ngoằng, hiển nhiên cảm thấy đây là món ăn vừa ngon vừa đẹp.
“Em phải cảm ơn Đại Hoàng, sữa của Đại Hoàng mới là đại công thần. Có sữa bò, chúng ta liền tương đương với có một cái tiệm bánh ngọt kiểu Âu Tây rồi.”
Chu Thắng Lợi nghe chị Nam Nha kể về tiệm bánh ngọt kiểu Âu Tây, cậu bé cũng từng ăn sô cô la đắng nghét chị Nam Nha cho.
Cậu bé cảm thấy đồ ở đó khẳng định không ngon bằng chị Nam Nha làm.
Rửa mặt xong, Hàn Hiểu Yến và Văn Minh Sương nhìn đồ ăn trên bàn cơm, ngước mắt nhìn về phía Chu Nam.
“Em làm?” Hai người trăm miệng một lời.
Chu Thắng Lợi xách cái giỏ đựng pizza định đi sang nhà Nhị đại gia, dừng bước chân, đắc ý nói:
“Đương nhiên là chị em làm rồi.”
Nói xong dắt dây thừng của Hoàng Đại và Hoàng Nhị, trong miệng ngân nga tiếng hát lảnh lót đi xa.
“Vương Nhị Tiểu mười ba tuổi của chúng ta, anh dũng hy sinh trong núi...”
Ánh mặt trời mới lên, chân trời rạng rỡ, mênh m.ô.n.g vô bờ, cây cổ thụ dây leo già hòa lẫn tiếng hát trẻ thơ và tiếng bò rống dịu ngoan, thật là một buổi sáng yên tĩnh lại tốt đẹp.
Văn Minh Sương uống một ngụm cháo, ánh mắt đều sáng lên, môi răng lưu hương, lẳng lặng dư vị càng thêm ngọt lành.
Hàn Hiểu Yến đã sớm thèm đến không chịu được, cầm lấy pizza c.ắ.n một ngụm, đầy miệng đều là mùi thơm nồng đậm của phô mai.
“Còn ngon hơn pizza chị ăn ở tiệm cơm Tây khu Chợ Cửa.”
Gia cảnh Hàn Hiểu Yến không tồi, đi học trường đại học nữ sinh, đồ mới lạ ở phủ Bắc Bình cô đều đã kiến thức qua.
Ba người ăn xong bữa sáng, đang chuẩn bị ra cửa, liền thấy trẻ con đầu thôn tốp năm tốp ba chạy về phía bên này.
“Chị Nam Nha, cái người học tiếng sói hú lần trước tới rồi.”
Chu Nam ngước mắt nhìn lại, chỉ thấy một đám người đông đúc, hai người một nhóm vai khiêng đòn gỗ thô, khiêng đồ vật đi về phía này.
Chu Nam gọi Cục Đá lại: “Em dẫn hai chị đi tới nhà trưởng thôn.”
Cục Đá gật đầu thật mạnh, thuận tiện ra điều kiện: “Chị Nam Nha, lát nữa em muốn chơi với Cẩu Đại Cẩu Nhị một lúc.”
Chu Nam gật đầu, Cục Đá nhỏ hoan hô một tiếng, vui vẻ dẫn Văn Minh Sương và Hàn Hiểu Yến đi.
Chu Bác Văn mặc áo gió dạ dày màu đen, cổ quàng khăn, nhìn thấy Chu Nam, đôi mắt không tự giác sáng lên.
“Chu tiểu thư, chúng ta lại gặp mặt.”
Bổ sung lại ~~~~~~ ha ha ha
