Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 180: Chọc Ổ Lợn Rừng
Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:37
Ăn uống no say xong, châm đuốc ở cửa động, nghe tiếng lửa nổ lép bép b.ắ.n ra tia lửa, mọi người yên tâm.
Đây là loại đuốc khác với đuốc nhựa thông, là đặc sắc của Chu Gia Trang, bên trong bỏ vài loại mùi vị mà mãnh thú chán ghét, nhưng đối với cơ thể người lại vô hại.
Sau khi đốt lên, mùi hương tràn ngập trong không khí, hình thành một loại rào chắn bảo vệ vô hình, rắn rết chuột kiến mãnh thú đều sẽ tránh xa.
Diệp Bình An tìm một chỗ dựa bên trong, bọc nha đầu nhỏ vào trong áo khoác quân phục của mình.
Chu Nam vốn đã mặc thành một quả cầu, áo khoác quân phục lại rộng, cũng bọc không hết, cuối cùng cô nghiêng nghiêng rúc vào hõm vai Diệp Bình An.
Nhị đại gia mấy người đều là người từng trải, hiểu được tâm tư người trẻ tuổi, trừ bỏ trêu ghẹo vài câu, không ai chú ý bọn họ.
Đoàn người trèo đèo lội suối nằm xuống liền ngáy o o.
Chu Nam tuy rằng hưng phấn, nhưng cũng biết ngày mai sẽ có trận đ.á.n.h ác liệt, cưỡng bách chính mình ngủ.
Chỉ có Diệp Bình An trong lòng có việc, bàn tay to giống vuốt mèo có một chút không một chút vuốt mái tóc nhu thuận của Chu Nam.
Hôm nay hắn đi ra ngoài xem xét một chút, nơi này địa thế bằng phẳng, nguồn nước sung túc, đại bộ phận động vật đều tới nơi này uống nước.
Cho nên gấu, hổ, bầy sói thường có lui tới.
Hắn quan sát dấu chân và phân, khu rừng bọn họ đi xuống kia hẳn là còn có một đàn lợn rừng lui tới.
Cho nên, rốt cuộc là ra tay với đàn hươu, lợn rừng, hay là đàn dê vàng đây?
Nếu có thể, để Nam Nha nhìn một cái con hoẵng ngốc, không biết cô có cảm giác quen thuộc hay không.
Diệp Bình An nghe Chu Nam nói mớ, nhắm mắt ngủ.
Ngày thứ hai, tuyết tạnh trời trong, núi xa ngân trang tố khỏa, đất bằng tuyết trắng một mảnh.
Không khí thanh lãnh sạch sẽ, thở ra hơi trắng đều mang theo nhè nhẹ mờ mịt tiên khí.
Lúc Chu Nam tỉnh dậy, trên người khoác áo khoác quân phục, Diệp Bình An không thấy bóng dáng.
Nhị đại gia bên đống lửa cười tủm tỉm đưa cho cô ống trúc đựng nước gừng: “Uống một ngụm to, xua hàn khí đi.”
Chu Nam nói lời cảm tạ sau đó bưng lấy, ngoan ngoãn uống một hơi cạn sạch.
“Nhị đại gia, anh Bình An bọn họ đâu rồi ạ?”
Trước mặt người khác, Chu Nam đa số đều gọi là anh Bình An.
Nhị đại gia rít một ngụm t.h.u.ố.c lá sợi, thoải mái phun ra vòng khói, híp mắt nói:
“Bọn họ đi ra ngoài tìm con mồi rồi, định ra xong chuẩn bị hốt trọn ổ...”
Hai người đang nói chuyện, liền nghe thấy nơi xa ồn ào, Chu Nam cầm áo khoác quân phục được hơ nóng hổi đứng ở cửa động nhìn ra xa.
Nhìn thấy đoàn người hoặc khiêng hoặc nâng đồ vật đi về phía này, Chu Nam quay đầu nói với Nhị đại gia:
“Nhị đại gia, bọn họ săn được con mồi rồi.”
Ông cụ nghe nói cũng ngồi không yên, đứng dậy đi đến cửa động, nheo mắt nhìn về phía con sông đằng xa.
Chu Nam mắt sắc, liếc mắt một cái nhìn ra bọn họ khiêng chính là lợn rừng.
Trên dưới một trăm khẩu người, khiêng mười mấy con lợn rừng, xem ra là chọc ổ lợn rừng rồi.
“Bình An đây là nảy sinh ác độc a.” Nhị đại gia cảm khái một câu.
Chu Nam tò mò nói: “Nhị đại gia, cái này có gì đặc biệt sao?”
Nhị đại gia cười nói: “Thương mũi tên lợn rừng mãnh như hổ, trúng đạn con báo lực như trâu. Chúng ta vây săn, giống nhau không động thủ với đàn lợn rừng, lợn rừng sau khi bị thương, hung tính bị kích phát, không yếu hơn hổ báo sài lang đâu.”
Chu Nam lo lắng nhìn chằm chằm người đàn ông đi tuốt đằng trước, anh mặc áo len cao cổ màu đỏ, bên ngoài chỉ khoác một chiếc áo mỏng, một bên má còn có vết m.á.u khô.
Trong tay kéo chính là một con lợn rừng cực lớn, răng nanh sắc nhọn còn dính vết m.á.u, một mũi tên từ đôi mắt trực tiếp xuyên qua đến cái gáy.
Chu Nam vài bước chạy ra cửa động, tuyết đọng đã bị dẫm rắn chắc, đưa chiếc áo khoác quân phục ấm áp trong tay cho Diệp Bình An.
Chung quanh thôn dân phát ra tiếng cười vang: “Ai u, vẫn là có vợ bé nhỏ tốt, mắt trông mong đứng ở cửa động chờ, chỉ để đưa một cái áo bông đâu ~~”
Kẻ thích ồn ào đã kéo giọng bắt đầu hát.
“Tiểu muội muội đưa tình lang, đưa đến đại môn đông ~~~”
Vốn là khúc hát uyển chuyển, bị một đám đàn ông rống lên giống như dòng nước lũ sắt thép.
Kỳ thật trong thôn đi săn rất ít mang theo phụ nữ, nhưng Nhị đại gia nói, nếu các anh ai có thể viết tên con trai vào gia phả, cho dù là cái thằng nhóc con muốn đi, già trẻ đàn ông cũng phải khiêng đi lên.
Đàn ông và các bà các thím trong thôn vốn dĩ thích Nam Nha, nói, nếu là Nam Nha đi không nổi, bọn họ khiêng kiệu mang theo cô đi mở mang kiến thức.
Bị các bà các thím mắng: “Có Bình An ở đó, đến lượt các người chắc.”
Diệp Bình An cởi chiếc áo khoác mỏng ướt đẫm ra, mặc vào áo khoác quân phục, tự nhiên cảm nhận được sự ấm áp.
“Tỉnh bao lâu rồi?” Giọng anh mát lạnh, khó nén ôn nhu.
Chu Nam không trả lời, một ly nước gừng nóng hầm hập để ở bên môi anh.
“Em thêm đường đấy.” Chu Nam lén lút mở miệng, trên mặt mang theo niềm vui sướng nho nhỏ giống như con hồ ly trộm được mỡ.
Mặt mày Diệp Bình An càng thêm nhu hòa, nương theo tay cô ngửa đầu uống sạch.
Cha Cục Đá và Chu Kiến Nguyên mới vừa để con mồi xuống, đi tới liền thấy một màn dính dính nhớp nhớp của hai người.
Cha Cục Đá tấm tắc nói: “Ai u, tôi nói Bình An này, vợ bé nhỏ quả nhiên nước có phải càng ngọt hay không a.”
Diệp Bình An nhướng mày, trong mắt che giấu không được vẻ đắc ý, đá con lợn rừng lớn bên cạnh về phía hai người.
“Làm phiền hai vị sư phụ mang đi giúp?”
Trong mắt Chu Kiến Nguyên mang cười, cùng cha Cục Đá một người một chân kéo con lợn rừng lớn vào trong cái động chuyên để chứa con mồi.
Chu Nam và Diệp Bình An liếc nhau, không cần nhiều lời.
Kỳ thật đường và rượu trong không gian của Chu Nam có rất nhiều, nhân số đông đảo, ba lô liền nhỏ như vậy, không cần tự tìm phiền toái.
Chu Nam cực kỳ thích loại cảm giác bí ẩn chỉ có hai người biết này, mà Diệp Bình An cũng yêu cực kỳ loại thiên vị trong tối ngoài sáng này.
Lúc Chu Kiến Nguyên bọn họ trở về, hai tay xách theo gà rừng và chim rồng bay đã thu thập tốt, giao cho Nam Nha nói:
“Nam Nha, buổi trưa chúng ta chờ cháu nấu canh đấy.” Lời nói của cha Cục Đá mang theo sự chờ mong.
Giống như người trong thôn đều nhớ thương rượu nhà bọn họ, mỗi người cũng đều nhớ thương tay nghề nấu cơm của Chu Nam.
Chu Nam nhận lấy gà rừng và rồng bay, mắt cong như trăng non nói:
“Được ạ, bảo đảm đem con ma đói trong phạm vi trăm dặm đều câu ra tới.”
Gà rừng nơi này không người đuổi bắt, con nào con nấy tròn xoe, rồng bay Chu Nam biết, tên khoa học là gà trĩ đuôi hoa, kích thước nhỏ hơn gà rừng không ít, nghe nói hương vị lại mỹ vị hơn gà rừng rất nhiều.
Đối với chuyện nấu ăn, Chu Nam không có yêu cầu về thời gian địa điểm hoàn cảnh.
Chỉ cần có nguyên liệu nấu ăn là được.
Nhị đại gia hỏi mấy người: “Sao lại ra tay nhanh như vậy?”
Chu Kiến Nguyên hơ tay trên đống lửa, nói:
“Bình An ngày hôm qua đã nhắm được điểm, buổi sáng đi thử thời vận. Thật đúng là liền thấy được đàn lợn rừng xuống kiếm ăn.”
Bọn họ hàng năm săn đông, đã sớm phối hợp ăn ý, ba mặt vây quanh, để lại một cái lối thoát.
Thủ thế ra hiệu, chuyên môn hướng tới lợn rừng trưởng thành mà xông tới.
Bất quá trong chớp mắt, mấy chục con lợn rừng chạy về phía lối thoát không có mũi tên quá nửa.
Chỉ còn lại mười mấy con, thủ thế của Chu Kiến Nguyên lại lần nữa hạ xuống, lối thoát khép kín, tập trung công kích.
Nhị đại gia tuổi cũng lớn, qua năm nay, ông phỏng chừng phải để cha Thu Ni mang người tới.
Nghe xong toàn bộ quá trình, trên mặt vui mừng, có mưu có tính, còn tốt.
“Được, con mồi đông lạnh cả đêm, ngày mai sáng sớm thả trôi theo dòng sông xuống. Cha Thu Ni mang người chờ ở vùng nước không đóng băng, khiêng về trong thôn là được.”
Chu Kiến Nguyên chà xát đôi tay nóng hổi, mới nói:
“Chúng tôi buổi chiều chuẩn bị đi lên thượng du một vòng, Bình An nói, nơi đó hẳn là có đàn trâu rừng.”
Nhị đại gia có chút kích động: “Là thật sự?”
Cha Cục Đá gật gật đầu.
