Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 191: Núi Lớn Sinh Con

Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:39

Đảo mắt liền đến ngày mồng tám tháng Chạp, trong thôn bởi vì đông săn được mùa, từng nhà được chia không ít thịt, cho nên không mổ heo ăn Tết nhiều như mọi năm.

Nhưng mỡ bò và mỡ heo của lần đi săn này đều bị Chu Nam bỏ tiền thu mua về.

Vào đông trừ bỏ ăn ăn uống uống, phần lớn thời gian đều là nhàn rỗi không có việc gì.

Chu Nam nhớ tới xưởng của mình, mang theo Quế Hoa tẩu t.ử cùng Từ Ngọc Anh còn có Cục Đá nãi nãi cùng nhau ở nhà làm xà bông thơm thủ công.

Trong căn phòng sáng sủa sạch sẽ ấm áp hòa hợp, bởi vì chênh lệch nhiệt độ trong ngày, hoa băng kết trên cửa kính phá lệ xinh đẹp.

Trên khung tre dài bên cửa sổ, rau chân vịt xanh mướt cùng hành lá tản mát ra mùi hương độc hữu của rau dưa.

Gian phòng rộng rãi này bị Chu Nam bố trí thành gian làm việc, trên bàn điều khiển làm bằng gỗ thuần mộc bày đầy các loại đồ vật.

Mấy người chị dâu cùng các bác gái vừa làm việc vừa nói chuyện phiếm, trong cái rổ bên cạnh để dưa leo xanh biếc ướt át, bên trên còn vương bọt nước.

Làm xong việc, Đổng đại nương vươn vai kinh ngạc cảm thán nói:

“Nam Nha, nền nhà cháu ấm áp thật đấy, vào cửa liền cảm thấy hơi nóng từ dưới chân bốc lên.”

Mấy thím khác cũng tinh tế cảm nhận, thật đúng là vậy.

Gương mặt Chu Nam mượt mà, ngọt ngào nói: “Hôm nào băng tan, các thím tìm Bát đại gia đến làm cho nhà mình một cái, cũng giống như giường sưởi (giường đất), nối với bếp lò, nhóm lửa liền có hơi nóng.”

Bát đại gia cả nhà quả nhiên là Lỗ Ban tái thế, xây nhà cao lớn rắn chắc.

Chu Nam chỉ đề cập qua “sưởi sàn”, Bát đại gia liền ngầm hiểu, làm ra hệ thống sưởi sàn rắn chắc lại thực dụng. (Chú 1)

Một đám phụ nữ tụ ở bên nhau, đề tài hay thay đổi.

“Ông nội Thất đại gia hôm nay Lạp Bát tiết còn làm ầm ĩ một trận, cô vợ nhỏ nhà tư bản kia đòi về Bắc Bình thăm nhà mẹ đẻ, Võ Cùng ở bộ đội, mỗi ngày quản cô ta, cô ta liền nháo đến gia trạch không yên.”

Cục Đá nãi nãi là đội trưởng đội bát quái trong thôn, cái loa lớn trung chuyển trạm tin tức.

Trong thôn hơn hai trăm hộ, không có chuyện bát quái nào bà không biết.

Từ Ngọc Anh thấy mấy người đều nhìn về phía mình, lanh lẹ cười nói: “Nam Nha, dưa trong nhà kính của em có phải sắp chín rồi không?”

Cả đám người tức khắc liền dời đi đề tài, ríu rít khen ngợi nhà kính của Chu Nam, khí thế ngất trời.

Chế tác xà bông thơm đối với Chu Nam tới nói chính là trò trẻ con, chỉ là việc điều hòa các loại màu sắc tự nhiên cùng chiết xuất tinh hoa làm chậm trễ cô một ít công phu.

Ba gian phòng, giống như sắp xếp trong không gian, gian này làm phòng thí nghiệm cùng gian thao tác của cô.

Gian giữa đối diện cây đào, có lối vào mật đạo làm thư phòng.

Gian ngoài cùng là nhà kính bằng kính, hiện tại dưa Chu Nam trồng bên trong đã có thể thu hoạch.

Dưa Hami vân lưới tản mát ra hơi thở thơm ngọt, chọc đến Hùng Đại Hùng Nhị canh chuẩn thời gian liền lảng vảng ở cửa.

Dưa hấu tròn vo cũng cỡ quả bóng rổ, tuy không có hương vị phát ra, nhưng mười mấy quả dưa hấu ngày nào nó cũng phải sờ một cái, ngó một chút.

Dưa gang màu vàng treo trên dây đằng, tuy rằng chỉ trồng ba cây, nhưng liếc mắt nhìn lại thật lớn một mảnh.

Quan trọng nhất là trên giá gỗ dựa cửa sổ, Chu Nam trồng dâu tây.

Liếc mắt nhìn lại, từ trên xuống dưới treo dâu tây màu đỏ cái đầu lại to lại đẹp, nhìn khả quan không nói, khí vị mê người thơm ngọt.

Dâu tây chín sớm nhất, Chu Nam hái một lần, biếu mấy vị đại gia mỗi người một phần.

Không nhiều lắm, chỉ có mấy quả.

Còn lại cả nhà dùng làm trái cây tráng miệng, hai ông cụ chỉ ăn một quả liền nói không thích ăn, muốn để cho bọn nhỏ ăn.

Chu Nam còn chưa nói gì, Diệp Đồng Đồng cùng Chu Thắng Lợi liền không chịu, nhất quyết đút cho các ông cụ ăn.

Mặt sau trừ bỏ dưa leo ngẫu nhiên ăn một hai lần, mặt khác mọi người đều không đụng tới.

Chu Thắng Lợi cứ việc thèm đến không chịu được, nhưng nghe chị Nam Nha nói là để dành Tết ăn cùng nhau, cậu bé luôn có thể nhịn xuống.

Chu Nam nghe các chị dâu bát quái đủ chuyện, tinh tế đổ dung dịch xà phòng vào khuôn đúc mà cô và Diệp Đồng Đồng dùng củ cải điêu khắc.

Bởi vì không có khuôn silicon, cho nên khuôn đúc dùng một lần liền hỏng một lần, không có bánh xà bông nào hoàn toàn giống nhau.

Từ mười hai con giáp, phát triển đến các loại hình dạng hoa cỏ.

“Nam Nha, lẩu mỡ bò thơm như vậy, làm thành xà bông thơm cùng xà phòng thế nhưng có thể tẩy sạch vết bẩn?”

Người nói chuyện là Cục Đá nãi nãi, bà từng ăn nước cốt lẩu mỡ bò Chu Nam xào chế.

Vào đông ăn thập phần cay tê tươi ngon, xứng với rau dưa Từ Ngọc Anh trồng, quả thực chính là cuộc sống thần tiên.

Dùng lời Cục Đá nãi nãi nói, “Lão Phật Gia sống cũng bất quá như vậy thoải mái.”

Nhị đại nương cười bà, “Lão Phật Gia khẳng định chưa từng dùng qua đồ tốt như vậy, ngày xưa mùa đông mặt già của tôi lại khô lại nứt, hiện tại thế nhưng láng mịn.”

Lời này của bà làm mấy người phụ nữ trong phòng đều cười không ngừng.

Mặt khác mấy người phụ nữ cũng đều vuốt tay và mặt mình vui mừng cười, nào có phụ nữ không yêu cái đẹp.

Đây cũng là phúc lợi khi làm công ở chỗ Nam Nha, mỗi tháng đều có một bánh xà bông thơm, không tinh mỹ như loại mang đi bán, chỉ là một khối vuông vức nhỏ.

Ngay từ đầu các bà cảm thấy không có gì, rốt cuộc xà bông thơm cho dù lại tinh mỹ hoa lệ, các bà cũng có tham gia chế tác.

Xem nhiều, liền có chút c.h.ế.t lặng. Đẹp như vậy cũng còn không phải để rửa tay rửa mặt, tro bếp cùng bồ kết cũng rửa sạch được vậy.

Nhưng khi Chu Bác Văn nhắc tới hàng hóa, các bà mới biết được, chỉ một bánh xà bông thơm nho nhỏ này giá cạnh tranh so với hoàng kim.

Đau lòng đến mức Đổng đại nương chỉ vỗ mặt mình, “Làm bậy a, cái mặt này của tôi thế nhưng còn tinh quý hơn vàng.”

Ngay cả Nhị đại nương luôn luôn thỏa đáng cũng thay đổi sắc mặt, c.ắ.n răng phun ra một câu, “Lão già c.h.ế.t tiệt, trách không được nói dùng cái này rửa chân xong, không bị nứt nẻ...”

Chỉ có Từ Ngọc Anh ánh mắt sáng ngời trầm mặc không nói, không biết đang nghĩ gì.

Bên này chính hòa thuận vui vẻ, cửa viện bị đẩy ra, Núi Lớn độc nhãn lộ con mắt bên ngoài tràn đầy ánh sáng, khóe miệng toét ra tất cả đều là vui mừng.

Chu Thắng Lợi đang chơi đùa cùng đám cục nắm nhỏ dưới mái hiên ra vẻ ông cụ non nói:

“Anh Núi Lớn, anh cao hứng như vậy, là cháu trai em sinh ra rồi sao?”

Núi Lớn vừa nghe càng kích động, từ trong rổ trên tay lấy ra ba quả trứng gà đỏ, nói năng lộn xộn:

“Ừ ừ, là cháu trai!”

Người trong phòng đều nghe được tiếng, Núi Lớn nhìn thấy mấy người kích động đến nói cũng không nên lời.

“Đại nương, chị dâu, tôi sinh!”

Đổng đại nương luôn luôn thích trêu chọc người, “Ui chao, Núi Lớn, cậu sinh sao không ở cữ, trời băng đất tuyết thế này...”

Cục Đá nãi nãi cũng chống nạnh cười nói:

“Cũng không phải sao, cậu chạy lung tung thế này, cẩn thận mắc bệnh hậu sản... Về sau vợ cậu có tội mà chịu đấy.”

Núi Lớn cũng biết mình nói sai, tức khắc mặt đỏ bừng, vội vàng nói:

“Đại nương chị dâu tha cho tôi đi, vợ tôi sinh, là một thằng cu béo tốt, sáu cân sáu lạng, Tam đại gia nói trước nay chưa từng thấy đứa bé nào chắc nịch như vậy.”

Nhị đại nương vừa nghe, vui mừng nói: “Vậy thì tốt quá, cha mẹ cậu cao hứng hỏng rồi đi.”

Núi Lớn gật đầu thật mạnh, đem trứng gà đỏ trong tay phát cho từng người một quả, trong tiếng trêu chọc chúc mừng của đám phụ nữ đã có chồng, toét miệng đi sang nhà tiếp theo.

Chú 1: Sưởi sàn (địa ấm) đời Minh ở Cố Cung liền xuất hiện, chỉ là cách gọi không giống nhau, gọi là giường đất (hỏa kháng).

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.