Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 256: Một Rổ Bát Quái
Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:51
Chu Nam bận rộn liên tục cho đến khi trận tuyết lớn đầu tiên rơi xuống, người trong thôn bắt đầu chuẩn bị đi săn đông.
Toàn thôn trên dưới đều đặt tâm tư vào việc này, Hiệu trưởng trường học là Năm đại gia vung tay lên, cho giáo viên và học sinh cùng nghỉ.
Chu Thắng Lợi dắt một bé gái sáu bảy tuổi, chạy về phía Chu Nam.
“Chị, chị, chị mau ra đây đi.”
Chu Nam đang cùng Diệp Đồng Đồng làm sủi cảo trên giường đất ấm áp nghe thấy tiếng la tê tâm liệt phế này, sợ tới mức tay run lên một cái.
“Chị, chị mau xem, tay Hiểu Thiền bị nứt da rồi.”
Chu Nam vừa đi ra tới cửa, liền thấy Chu Thắng Lợi kéo tay cô bé đưa lên.
Một đôi tay đầy những nốt đỏ ửng, có vài chỗ da bị nứt nẻ.
“Cao trị nứt da không có tác dụng sao?”
Chu Nam muốn nắm tay Hà Hiểu Thiền, bị cô bé né tránh, đôi mắt nai con vô thố nhìn chằm chằm Chu Nam.
Hà Hiểu Thiền là cháu gái của Hà đại gia, sau khi trường học thành lập, Nhị đại gia đi giáo ủy chọn giáo viên, vừa nghe nói muốn tới nơi thâm sơn cùng cốc như này, không ai nguyện ý tới.
Lăn lộn nửa ngày, liền tới một ông lão ít lời hơn 50 tuổi.
Chu Thắng Lợi lại đề cử Hà đại gia cho Nhị đại gia và Năm đại gia.
Hai ông già đang tức giận mới nhớ tới Hà đại gia là ai.
Người từng đi du học nước ngoài dạy một đám trẻ con mới biết chữ, không cần quá dễ dàng.
Hà đại gia cũng coi như quả quyết, dọn dẹp gia sản, mang theo cháu gái liền tới.
Còn giúp Chu Gia Trang mang đến hai người bạn học khác của ông.
Cái này, lực lượng giáo viên của Chu Gia Trang nhanh ch.óng tăng lên.
Nhóm người từng đi du học năm đó, đâu có ai đơn giản.
Ngữ văn, toán học, ngoại ngữ, sinh vật, vật lý, âm nhạc, thể d.ụ.c, mỹ thuật.
Mấy ông già đem những gì mình biết toàn bộ đều sắp xếp vào.
Nhị đại gia tổ chức một cuộc khảo hạch trong thôn, lính xuất ngũ, con gái, trai tráng, vợ nhỏ có học vấn trong thôn đều có thể thi.
Tuyển được sáu bảy người, vào trường học đi theo các lão gia t.ử học tập giảng dạy.
Thuốc bán được giá, tiền tài trong tộc phong phú, đãi ngộ cho giáo viên cũng coi như tốt.
Cho nên tính tích cực đều đặc biệt cao.
“Cái cô An Bình kia cũng tham gia tuyển chọn, thành tích thi viết của cô ta đặc biệt tốt, nhưng Năm đại gia gạt cô ta xuống.”
Quế Hoa Tẩu T.ử mới từ quân khu đại viện ở Bắc Bình trở về, liền mang theo đồ đạc tới tìm Chu Nam.
Chu Nam nhìn bụng nhỏ hơi nhô lên của cô ấy, đôi mắt trợn to, tràn đầy hâm mộ.
Hai người ngồi cùng nhau, làm quần áo cho đứa bé trong bụng cô ấy, thuận tiện bát quái.
“Thế cô ta chẳng phải là muốn làm ầm ĩ lên sao?”
Quế Hoa Tẩu T.ử bĩu môi: “Cô ta làm ầm ĩ cái gì, Năm đại gia nói thẳng một câu, phụ nữ rắn rết, sao có thể giáo d.ụ.c trẻ thơ.”
Chu Nam biết Năm đại gia ghét bỏ chuyện lúc trước cô ta dùng thủ đoạn hãm hại Từ Ngọc Anh và Cẩu Đản.
Loại nhân phẩm này xác thật không thể làm thầy kẻ khác.
“Cô ta còn muốn làm ầm ĩ, Bảy đại gia trực tiếp nổi trận lôi đình, nói cho cô ta biết nếu còn làm ầm ĩ, liền trực tiếp đưa cô ta về nhà mẹ đẻ. Cô ta mới sợ hãi.”
Chu Nam khó hiểu: “Về nhà mẹ đẻ có gì mà sợ hãi, người nhà cô ta không phải đều được thả ra rồi sao?”
Quế Hoa Tẩu T.ử c.ắ.n đứt đầu chỉ: “Thả ra là thả ra, mười mấy miệng ăn ở trong một gian nhà nát, vệ sinh và toilet của ba con hẻm đều thuộc về nhà bọn họ dọn dẹp.”
Chu Nam ngạc nhiên, mười mấy người ở một gian nhà, kia chẳng phải gà bay ch.ó sủa.
“Em còn nhớ bà cô lúc trước đưa cô ta tới ép cưới An gia không?” Quế Hoa Tẩu T.ử thấp giọng nói.
Chu Nam tự nhiên là nhớ rõ, người phụ nữ kia nhìn chính là kẻ buôn người.
“Bà ta mang theo ba đứa con tới cậy nhờ An Bình, làm nhà Bảy đại gia gà ch.ó không yên, bà cô của cô ta còn thông đồng...”
Ba chữ “Bảy đại gia” Quế Hoa Tẩu T.ử hạ giọng cực thấp, làm Chu Nam kinh ngạc chọc vào ngón tay mình.
Đây là cốt truyện gì?
Nhìn vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt nhỏ của Chu Nam, Quế Hoa Tẩu T.ử cười thoải mái, đột nhiên “Ái da” một tiếng.
Chu Nam thấy cô ấy ôm bụng nhíu mày, lập tức quên mất tin tức kính bạo vừa rồi, khẩn trương nói:
“Làm sao vậy, để em bắt mạch cho chị?”
Trên mặt Quế Hoa Tẩu T.ử đều là vẻ từ ái, mắng: “Nghịch ngợm như vậy, sợ không chừng lại là một thằng cu.”
Chu Nam dùng tay sờ bụng cô ấy, cũng không phát hiện dị dạng, chuẩn bị thu tay lại thì cảm giác có cái gì đó đỉnh nhẹ vào lòng bàn tay mình.
“A, nó đang động.” Chu Nam kinh hỉ đến mức giọng nói đều thay đổi.
Đứa bé trong bụng tựa hồ nghe thấy cô nói chuyện, lại đá thêm hai cái.
Mừng đến mức Chu Nam cười lộ cả răng khểnh.
“Lúc em đi đã được bốn tháng rồi, chị vẫn luôn tưởng đồ ăn ở xưởng em tốt, ăn béo lên. Kết quả vẫn là lần này ngất xỉu ở đại viện đưa vào bệnh viện mới biết được đã hơn năm tháng.”
Quế Hoa Tẩu T.ử nói thập phần nhẹ nhàng.
Hai người hiếm lạ em bé trong bụng một lát, liền lại nói về chuyện của Bảy đại gia.
“Bảy đại gia tức giận đến mức giống như con ếch xanh lớn, khóc lóc đi tìm Năm đại gia làm chủ.”
Chu Nam tưởng tượng tình hình lúc ấy liền cảm thấy buồn cười.
“Cuối cùng vẫn là Nhị đại gia làm chủ đuổi các bà ấy ra khỏi thôn, cũng may An Bình cũng phiền bọn họ đến không chịu được. Em không biết đâu, bà cô của cô ta mang theo ba đứa con toàn bộ diễn xuất tiểu thư thiếu gia, ăn uống đều tranh giành với con trai An Bình, An Bình là người nào chứ, là người có thể dùng con trong bụng mình để thượng vị...”
Chính vì như thế, Chu Nam tổng cảm thấy chuyện bà cô buôn người của An Bình thông đồng với Bảy đại gia, rất có kỳ quặc a.
Chu Nam giao hộp cao trị nứt da trong tay cho Chu Thắng Lợi: “Để ở chỗ em, mỗi ngày em nhìn chằm chằm em ấy bôi sớm tối nhé.”
Chu Thắng Lợi không hiểu vì sao phải phiền toái như vậy, nhưng cậu bé luôn luôn nghe lời chị gái mình.
Nhìn hai đứa nhỏ ríu rít nói chuyện đi săn đông, dắt tay nhau chạy xa.
Trận tuyết này rơi không lớn, nhưng cũng bao phủ toàn bộ núi lớn thành màu trắng, cái lạnh rõ rệt.
“Chuyện gì có thể làm đồng chí Tiểu Chu thở ngắn than dài thế này.”
Chu Bác Văn mặt mày mang cười xuất hiện, phía sau còn đi theo đoàn buôn khổng lồ.
Cứ hai người một nhóm, hoặc khiêng hoặc gánh, các loại rương hòm và đồ đạc bày đầy toàn bộ sân.
“Đồng chí Chu, tuyết vừa rơi xong, đi đường núi nguy hiểm lắm.”
Chu Bác Văn đội mũ lông chồn, xoa xoa đôi tay, hà ra hơi trắng.
“Cũng tàm tạm, tôi thuê người đi rừng, chuyên môn quét tuyết mở đường ở phía trước.”
Chu Nam ngạc nhiên, thế này cũng quá tốn kém.
Diệp Đồng Đồng đi ra ngoài gọi người tới, theo lệ cũ làm súp cay Hà Nam đuổi hàn cho nhóm phu khuân vác, mỗi người trong bát được thêm hai cái sủi cảo.
Phu khuân vác có kinh nghiệm tiếp đón phu mới ăn xong lại múc thêm.
Ánh mắt Chu Nam dừng lại trên người một người đang ngồi xổm dưới mái hiên, trí nhớ của cô luôn rất tốt, sẽ không nhận sai người.
Người nọ đang nghiêm túc lại thành kính uống súp cay Hà Nam, sủi cảo trong bát thế nào cũng không nỡ ăn, tựa hồ muốn bỏ vào túi mang đi.
Là Hồ Dung.
Lúc đi săn đông năm ngoái, người Hồ Gia Trang cướp đoạt con mồi của Chu Gia Trang, cả đám người bị bắt giam.
Là Hồ Dung dẫn theo phụ nữ trong thôn quỳ gối trước cổng Chu Gia Trang, muốn dùng phụ nữ và trẻ em giành được sự thương hại của người Chu Gia Trang, từ đó buông tha cho người Hồ Gia Trang.
Khi đó cô ta đầy mặt kiên nghị, lưng thẳng tắp.
Giờ phút này cô ta đầy mặt phong sương, so với ngày đó già đi không chỉ mười tuổi, duy nhất bất biến chính là ánh sáng bất khuất trong mắt.
