Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 265: Khách Quý Đến Nhà & Kẻ Gây Rối
Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:52
Hôm sau, Diệp Bình An bị một người gọi đi.
Chu Nam cùng mấy chị em đi ra ngoài mua thức ăn, ngẫu nhiên ghé vào tiệm tạp hóa ở đầu ngõ cò kè mặc cả với tiểu thương.
Đại Vương tẩu luôn luôn tiết kiệm, nhưng hôm nay lại chơi lớn, mua một con gà, hai cân thịt heo bóng loáng, các loại đồ ăn khác cũng mua một ít.
Tô Mạn đều có chút kinh ngạc: "Chị đây là trong nhà sắp có khách?"
Tiểu Vương tẩu tặc lưỡi nói: "Ai u, chị không định sống qua ngày nữa à?"
Đại Vương tẩu cũng chỉ cười cười, không nói gì.
Tiểu Vương tẩu trợn trắng mắt, lôi kéo Chu Nam đi về phía chợ lộ thiên phía trước.
"Suốt ngày thần thần bí bí, không biết mân mê cái gì đâu."
Chu Nam không tiếp lời, cũng không biết tiếp lời thế nào, trong nhà cô đồ đạc đầy đủ hết, ra ngoài chỉ vì ham vui. Cô không muốn mình nói câu gì lại bị Tiểu Vương tẩu truyền cho cả khu đều biết. Ví dụ như chuyện lão nam nhân giặt quần lót cho cô.
"Này, Diệp đoàn trưởng nhà em xuống tay cũng đủ nặng a, Phó đoàn trưởng Tôn kia hiện tại còn đang nằm viện đâu."
Tiểu Vương tẩu thấy cô không tiếp lời, lập tức đổi đề tài.
Sự tình trải qua, Diệp Bình An đều kể với cô, lúc ấy cô rất nể tình thơm lên má hắn một cái, dính đầy nước miếng lên mặt người nào đó.
"Ai bị đ.á.n.h?" Chu Nam giả ngu, công phu này học từ Đổng đại nương, đối phó với Tiểu Vương tẩu là đủ dùng.
Nếu là ở Chu Gia Trang, đối mặt với Quế Hoa tẩu t.ử hoặc là Nhị đại nương, Chu Nam khẳng định vỗ tay tỏ ý vui mừng. Không chừng còn phải xắn tay áo lên, chạy tới bệnh viện đ.á.n.h thêm một trận nữa.
Tiểu Vương tẩu vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm Chu Nam, nhìn bộ dáng ngây thơ lại đơn thuần của cô, kín đáo thở dài, nói: "Người ngốc có phúc của người ngốc a."
Buổi tối Chu Nam cũng muốn làm một bàn đồ ăn, món chính là củ cải hầm thịt bò nạm. Củ cải là loại củ cải ngon do Từ Ngọc Anh trồng, thịt bò là thịt bò Wagyu Oa Quốc. Vân mỡ xinh đẹp, dầu mỡ no đủ, Diệp Bình An lần đầu tiên ăn cảm thấy kinh vi thiên nhân.
Sáng nay lúc đi, hắn cố ý dặn dò Chu Nam trưa nay phải làm hai món sở trường, có người muốn tới nhà ăn cơm.
Trên ban công bếp nhỏ rất đơn giản, hai cái bếp lò, thớt thái rau thon dài, rửa rau đều làm trong nhà vệ sinh.
Lúc Triệu Bằng Phi bọn họ vào, đã ngửi thấy mùi thịt bò nồng đậm.
"Diệp Bình An, thằng nhóc cậu cũng sống đời địa chủ quá nhỉ."
Trong phòng vì nấu cơm nên có chút hơi nóng, hắn cởi bỏ áo khoác quân phục bên ngoài, hít mạnh hai cái, hài lòng cực kỳ.
Diệp Bình An đặt hai đôi dép lê trước mặt Triệu Bằng Phi và vợ ông.
"Diệp Bình An, ông đây tới nhà cậu còn phải đổi giày à?"
Bên cạnh hắn có một người phụ nữ dung mạo tú mỹ, cũng mặc quân phục, trong lòng ôm một đứa bé hơn ba tuổi.
"Lão Triệu, trước khi ra cửa đã nói thế nào rồi." Người phụ nữ bất đắc dĩ nói.
Triệu Bằng Phi tức khắc không oán giận nữa, lập tức treo nụ cười trên mặt, duỗi tay đón lấy đứa nhỏ trong lòng vợ.
"Tôi nói Tiểu Lưu a, nhiều năm như vậy, Lão Triệu tôi chính là cái tính tình này, cô là tiểu thư khuê các tri thư đạt lý đều không thay đổi được tôi, thì nên chấp nhận tôi đi."
Hắn nói rất đắc ý.
Lưu Tuyết kéo khóe miệng, đổi dép lê, chỉ cảm thấy đôi chân lạnh băng ấm áp hơn vài phần.
"Đổi giày, đổi giày ~" Đứa nhỏ trong lòng Triệu Bằng Phi cũng muốn đổi giày.
Chu Nam nghe được động tĩnh từ ban công đi ra, đôi mắt tò mò nhìn người đang oán giận Diệp Bình An cầu kỳ.
Lưu Tuyết trên mặt mang theo nụ cười: "Đây là đồng chí Tiểu Chu phải không?"
Diệp Bình An đưa khăn lông nóng trong tay cho Triệu Bằng Phi, bước nhanh đến bên cạnh Chu Nam.
Triệu Bằng Phi nhìn cái khăn lông bị nhét vào tay một cách có lệ, bĩu môi.
"Nam Nha, đây là Thủ trưởng Triệu cùng vợ anh ấy."
Diệp Bình An đứng bên cạnh Chu Nam, giới thiệu người tới ăn cơm hôm nay.
Chu Nam từng nghe nói về Triệu Bằng Phi nhưng chưa gặp, đôi mắt trong veo mang theo sự chào đón.
Chờ đến khi đồ ăn lên bàn, Lưu Tuyết cùng Chu Nam đã quen thuộc tính cách của nhau. Đều không phải kiểu người làm bộ làm tịch, tự nhiên rất dễ chung sống.
Lưu Tuyết thích sự ngây thơ tự nhiên trên người Chu Nam, mà Chu Nam có thể cảm nhận được khí chất thư hương dòng dõi trong xương cốt Lưu Tuyết. Loại khí chất này những người Chu Nam từng tiếp xúc đều không có, Văn Minh Sương cũng có, nhưng bà ấy mang nhiều hơn sự gai góc đấu tranh với thế giới. Mà Lưu Tuyết là loại ngạo nghễ thấm nhuần trong xương cốt, nhìn như bình dị gần gũi, kỳ thật có vài phần khoảng cách.
Chỉ là người con gái phong sương ngạo tuyết như vậy, thế nhưng bị Triệu Bằng Phi miệng đầy thô tục cưới về tay, còn sinh hai đứa con. Đứa lớn đã học lớp một, đứa nhỏ mang theo lần này cũng hơn ba tuổi.
"Chị làm ở bệnh viện quân khu, ngày thường chỉ biết nấu mì." Lưu Tuyết nhìn Chu Nam tay chân lanh lẹ thái rau xào rau, quả thực cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Chu Nam rất hứng thú với nghề nghiệp của cô ấy: "Là bác sĩ ngoại khoa sao?"
Lưu Tuyết lắc đầu: "Khoa sản."
Hai người trò chuyện ngoài ban công, trong phòng Triệu Bằng Phi cũng đang trêu chọc Diệp Bình An.
"Tôi nói thằng nhóc cậu được đấy, cưới được cô vợ nhỏ kiều kiều nộn nộn, tay nghề nấu cơm còn ngon, chậc chậc ~ lúc trước cả đám người, ông đây liền nhìn ra cậu là thằng quỷ quyệt nhất."
Triệu Bằng Phi đưa một miếng bò khô nhỏ cho đứa con trai tham ăn, thấy nó gặm nước miếng dính đầy, cũng không chê, dùng khăn lông Diệp Bình An đưa lau qua loa.
Da trẻ con non nớt, sức lực hắn lại lớn, tức khắc thằng bé gào khóc lên.
Lưu Tuyết đang kể chuyện thú vị khi khám bệnh cho Chu Nam nghe, liền nghe thấy con trai khóc, bất đắc dĩ vào nhà.
"Lão Triệu!"
Triệu Bằng Phi vốn định răn dạy con trai, nghe thấy giọng vợ yêu, tức khắc biến quát lớn thành cười vang.
"Ai u con trai ơi, nam t.ử hán đại trượng phu bớt rơi lệ đi, có chuyện gì con đ.á.n.h báo cáo nói một tiếng không được sao?"
Hỉ đề một cái liếc mắt của Lưu Tuyết.
Tối hôm nay căn lầu nhỏ thập phần náo nhiệt, tầng một nhà Đại Vương tẩu cũng toàn mùi thịt. Hầm canh gà, thịt kho tàu, toàn bộ căn lầu nhỏ đều là mùi thức ăn.
Trẻ con trong nhà đều canh giữ ở bếp lò tầng một, trên mặt Đại Vương tẩu treo nụ cười ẩn ý.
Chồng cô ta trên mặt cũng mang theo nụ cười thỏa thuê đắc ý, dẫn theo một đám người vào phòng.
"Nhà hơi nhỏ, nhưng tay nghề chị dâu các cậu tuyệt đối ngon hơn tiệm ăn bên ngoài." Giọng hắn to lớn vang dội, chọc mọi người khen ngợi không thôi.
Hương vị xác thực rất thơm, câu hết sâu ham ăn của mọi người ra.
Tiểu Vương tẩu bưng đĩa khoai tây xào của nhà mình vào phòng, nhìn chồng mình đang xem báo, đặt đồ ăn xuống, tức giận nói: "Nhà bên cạnh mời khách, sao không mời anh a, đi xem cái tên Phó đoàn trưởng Tôn quấn vải trắng kia cũng tới kìa."
Chồng Tiểu Vương tẩu nghe cô lải nhải có chút phiền lòng: "Người ta một đám đều trông chờ leo lên cao, chúng ta những người này nào có phần."
"Vậy tin đồn là thật, Diệp đoàn trưởng thật sự phải bị xử phạt?" Tiểu Vương tẩu hỏi.
Chồng cô đập mạnh tờ báo xuống bàn, trách cứ: "Em là đàn bà con gái, suốt ngày quan tâm cái này làm gì."
Tiểu Vương tẩu không phục: "Các anh đều là đi theo Diệp đoàn trưởng từ Bắc Bình tới, anh ấy mà đi thật, các anh còn có thể có quả ngon để ăn sao."
Con gái Bình Bình của cô đột nhiên mở miệng nói: "Con nghe thấy Thanh Thanh nói, bố bạn ấy sắp làm phó đoàn trưởng."
Thanh Thanh chính là con gái Đại Vương tẩu.
Vợ chồng hai người nhìn nhau một cái, trầm mặc không nói.
