Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 302: Cái Gì Là Luyến Ái Não?
Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:58
Lăng Tiêu ăn cơm chiều rất vui vẻ, thuận tiện hứa hẹn vé xe lửa của Lão Diệp và việc đưa ra nhà ga đều do hắn phụ trách.
Diệp Bình An ném cho hắn một điếu t.h.u.ố.c, tức giận nói: "Tôi không biết tự mình đưa à?"
Lăng Tiêu nói: "Đây là lão gia t.ử tự mình thắng được, liên quan gì đến cậu."
Ông cụ đem phần thức ăn đã đóng gói sẵn đưa cho Lăng Tiêu: "Đúng đấy, hôm nay ông đ.á.n.h cờ tướng, thắng Tiểu Lăng vé xe lửa."
Diệp Đồng Đồng gật đầu: "Đúng vậy, cha bằng bản lĩnh thắng được."
Lăng Tiêu tức khắc lộ ra nụ cười đắc ý với Diệp Bình An, quay đầu đi về.
Ban đêm, Diệp Bình An gom mái tóc đen nhánh suôn mượt của nàng trong tay, sắc mặt mang theo sự ẩn nhẫn.
Môi đỏ của Chu Nam tựa anh đào, khóe mắt liếc nhìn nơi nào đó: "Nhịn vất vả lắm sao?"
Diệp Bình An một tay nắm tóc dài của nàng, một tay vuốt ve cái gáy mảnh khảnh, nghe nàng hỏi chuyện, híp mắt nói: "Em nói xem?"
Chu Nam nghiêng đầu, hơi thở phả vào cơ bụng rắn chắc của hắn: "Vậy anh tắt đèn đi."
Trước khi ngủ Diệp Bình An đã tắm rửa sạch sẽ, từ trong ra ngoài đều dùng loại xà phòng thơm hương thanh tùng mà Chu Nam thích nhất.
Khó khăn lắm mới dỗ được nàng nhả ra, tự nhiên sẽ không cứng rắn chuyện tắt đèn.
Hắn vỗ vỗ lưng Chu Nam, ra hiệu cho nàng đứng dậy.
Chu Nam lại xoay người xuống giường, tự mình đi kéo dây đèn, trong phòng tức khắc chìm vào bóng tối.
Nàng bị vớt lên giường, rơi vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, hơi thở quen thuộc giữa môi răng tràn vào.
Khó khăn lắm mới thở phào nhẹ nhõm, cánh tay Diệp Bình An giương lên, ấn người xuống.
Tiếng nức nở bất mãn của Chu Nam bị chặn lại, theo thói quen trừng hắn, mới phát hiện là trong bóng đêm, cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ có các giác quan đang vô hạn mở rộng.
"Tiểu Nam Nha của ông đây, cũng biết ăn chuối..."
Chu Nam vừa tức vừa bực, duỗi tay nhéo một cái vào thịt mềm bên hông hắn.
Diệp Bình An nhẹ nhàng "hít" một tiếng: "Ông đây còn rất nhiều nợ chưa tính với em đâu."
Lời tuy nói như thế, tay Diệp Bình An vẫn ôn nhu vuốt ve gương mặt nàng, cảm nhận được sự thay đổi lồi lõm, trong lòng mềm mại.
Chu Nam nguyện ý như thế, một là bắt nguồn từ kho tàng kiến thức phong phú của nàng, hai là cảm thấy hai người đã là vợ chồng, chuyện hắn làm vì nàng, nàng cũng có thể làm.
Đêm nay bầu trời không có ánh trăng, trong ngoài phòng đều là một mảnh đen nhánh.
Chỉ có tiếng thì thầm và dụ dỗ thường thường thốt ra của Diệp Bình An.
Diệp Bình An bưng cho Chu Nam một ly nước, trong mắt mang theo ý cười: "Anh nói này, em sắp làm mẹ rồi mà còn có thù tất báo thế."
Ánh mắt Chu Nam dừng ở vệt ướt trên bụng hắn, đôi mắt mơ màng.
"Không có lần sau." Nàng hừ lạnh nói.
Diệp Bình An ôm người vào lòng, tay nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng, nói:
"Tiểu tể t.ử, con vừa đến, cha con ta sống liền vất vả như vậy, tốt nhất là một cô con gái thơm tho mềm mại, bằng không, đ.á.n.h m.ô.n.g con thành hai nửa..."
Quai hàm Chu Nam chua xót, không muốn nói chuyện, chỉ dùng đôi mắt trừng trừng kháng nghị.
Diệp Bình An cúi đầu hôn lên miệng nàng một cái: "Thật ngọt!"
Chu Nam buồn ngủ, không muốn cãi nhau với hắn, nhưng xác thật nhìn thấy cái đuôi của hắn muốn vểnh lên tận trời.
"Em muốn một lần sinh ba đứa, tất cả đều là con gái nhỏ, mỗi ngày đều ôm chân anh, mè nheo làm nũng..."
Khóe miệng Diệp Bình An nháy mắt nhếch lên, giọng nói lại cố ý trầm trọng:
"Vậy thì nhà họ Diệp chúng ta có thể muốn thịnh vượng phát đạt rồi."
Nói xong hắn xoay người lên giường, lại ôm người vào lòng, ho khan hai tiếng, giả vờ đứng đắn nói:
"Kỳ thật một đứa con gái cũng là được rồi."
Chu Nam vòng lấy cánh tay hắn, ồm ồm nói: "Không được, cần thiết phải sinh vài đứa, em có kế hoạch."
Biểu tình Diệp Bình An cứng lại, bình tâm mà xét, hắn một đứa cũng không muốn nàng sinh.
Nhưng sinh con là chuyện của hai người, d.ụ.c vọng muốn làm mẹ của Nam Nha rất mãnh liệt, hắn không đành lòng...
Diệp Bình An xua đi những hình ảnh không tốt trong đầu, ghé vào tai Chu Nam nói: "Cả nhà chúng ta sẽ thật tốt."
Chu Nam ngủ rất nhanh, lời Diệp Bình An vừa dứt, cũng đã nghe được tiếng hít thở đều đều của nàng.
Hôm sau, Diệp Bình An đi báo danh, Lăng Tiêu đúng giờ tới, đưa ông cụ và Diệp Đồng Đồng đi.
"Đồng chí Tiểu Chu, chị cứ ở nhà đi, tôi đều an bài xong rồi, trực tiếp đưa lão gia t.ử lên giường nằm mềm, quay đầu lại liền đưa Đồng Đồng về."
Chu Nam nhìn sự nhảy nhót nơi đáy mắt hắn, bỗng nhiên nghĩ đến mấy ngày trước nàng hỏi Diệp Bình An: "Lăng Tiêu là luyến ái não sao?"
Diệp Bình An hỏi lại nàng: "Cái gì là luyến ái não?"
Chu Nam liền giải thích đại khái ý nghĩa từ "luyến ái não" mà sư phụ hay dùng cho Diệp Bình An nghe.
Diệp Bình An nghe xong trầm tư hồi lâu: "Anh cảm thấy em đang nội hàm ông đây."
Chu Nam cạn lời, nghiêm mặt nói:
"Lăng Tiêu rõ ràng muốn vươn bàn tay ác ma về phía cô cô, anh có ý kiến gì không?"
Diệp Bình An liếc nàng một cái, buồn bã nói:
"Em đối với tình cảm của người khác không phải rất nhạy bén sao, vì cái gì lúc trước đối với ông đây lại trì độn như vậy?"
Chu Nam tức khí tiến lên nhéo hắn, nhưng người toàn thân cứng ngắc, không chỗ nào có thể xuống tay.
"Lăng Tiêu người này bướng bỉnh, một cây gân, nhận định chuyện gì thì rất ít khi thay đổi." Diệp Bình An nói.
Chu Nam nhịn không được trợn trắng mắt: "Em thảo luận với anh cái này sao? Em hỏi tình huống gia đình hắn."
Diệp Bình An sửng sốt một chút: "Nhà cậu ta là thư hương thế gia ở tỉnh Quảng Đông, xuất thân từ dòng dõi Tây học, nhân phẩm không thành vấn đề, năng lực cũng được."
Chu Nam cau mày nói:
"Hắn là do Vương tướng quân đề cử, có thiên ti vạn lũ liên hệ với Dân quốc..."
Diệp Bình An biết Chu Nam chưa nói hết lời, hiện tại loạn tượng, đấu tranh không ngừng.
Quân quyền, chính trị, nhìn là ổn định, nhưng sóng ngầm mãnh liệt.
Dựa theo kinh nghiệm khai quốc của các triều đại trong sử sách, không có mười mấy hai mươi năm, hết thảy đều sẽ không thái bình.
Thắng thua trong cuộc tranh đấu của những nhân vật lớn, đều thể hiện trên người những nhân vật nhỏ bé.
Chu Nam nhìn xe của Lăng Tiêu bọn họ chạy xa, về đến nhà, gọi điện thoại cho Chu Bác Văn hẹn gặp mặt.
Hai người gặp nhau ở một trà lâu cách chỗ ở của Chu Nam không xa.
Chu Bác Văn vẫn là cái đầu chải mỡ lợn bóng loáng, âu phục giày da, trang điểm kiểu phú quý công t.ử.
Chu Nam chờ hắn ngồi xuống, nhìn sắc mặt hắn tiều tụy đi rất nhiều, cười nói: "Mùa thu là mùa thu hoạch, đồng chí Chu đều mệt gầy đi rồi."
Chu Bác Văn nâng chung trà lên uống một ngụm trà nóng, cười khổ nói: "Thân Thị không yên ổn a."
Hắn nói mịt mờ, nhưng Chu Nam lại nghe ra được, đầu tiên là chuyện t.h.u.ố.c giả và vật tư hiến tặng bị đầu cơ trục lợi.
Trương Khuynh và Tô Hoành dùng thủ đoạn sấm sét chải chuốt lại thương nhân Thân Thị một lần, tra ra các loại đồ vật kinh tâm động phách.
Điều này khiến cho hoàn cảnh kinh doanh vốn dĩ tương đối rộng rãi, đột nhiên trở nên khẩn trương.
Sau lại trải qua cuộc không kích thình lình xảy ra, làm cho nhân tâm hoảng sợ, đại bộ phận nhà xưởng đều đình công.
Nếu không phải Trương Khuynh hơn một năm nay vẫn luôn không ngừng mở nhà máy tuyển công nhân, Thân Thị không chừng thật sự muốn loạn lên.
"Đơn đặt hàng mùa thu và mùa đông có một số thứ phải đình trệ một ít." Chu Nam có chút xin lỗi.
Chu Bác Văn sau vụ oanh tạc vẫn luôn thử liên hệ Chu Nam, nhưng đều không có kết quả.
Mãi đến khi đi tới tiểu dương lâu ngày xưa, hỏi người ta, mới hàm hồ biết chuyện Diệp Bình An bị thương.
Khi đó hắn liền biết, hàng hóa khẳng định là sẽ chịu ảnh hưởng.
