Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 361: Chúng Ta Cùng Nhau, Mang Theo Bọn Trẻ

Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:07

Hôm sau là kỳ thi cuối kỳ của học sinh, Tứ thúc công và Lão Diệp suốt ngày nhìn chằm chằm vào ngôi nhà đang xây, Lăng Tiêu và Diệp Đồng Đồng thì dính lấy nhau mọi lúc mọi nơi.

Diệp Bình An liền dẫn Chu Nam đi trại chăn nuôi.

“Cha của Thu Ni nói, hiện tại đồ vật không thể bán riêng lẻ, phải đưa đến trại chăn nuôi.”

Chu Nam hiểu một chút về cái gọi là kinh tế kế hoạch, chính là phân phối tài nguyên, sản xuất cái gì, sản xuất bao nhiêu, đều do tổ chức quy định sẵn.

Bao gồm mỗi người ăn bao nhiêu cơm, ăn bao nhiêu thịt, mặc bao nhiêu vải vóc toàn bộ đều định lượng.

“Vậy vấn đề nông trường này?” Diệp Bình An bứt một cọng cỏ đuôi ch.ó ngậm trong miệng.

Trong mắt Chu Nam tất cả đều là vẻ giảo hoạt: “Đây là lý do vì sao trại chăn nuôi vẫn luôn treo biển thuộc về thôn.”

Nói xong cô có chút buồn bã: “Xưởng phỏng chừng phải đình công, trong thôn tuy rằng đoàn kết, nhưng không thể làm Thúc công cùng Nhị đại gia khó xử.”

Kỳ thật quan trọng nhất là, Chu Nam cảm giác được mùi vị mưa gió sắp tới, Chu Gia Trang đã đủ gây chú ý rồi.

Chu Gia Trang có được bảng hiệu cùng huy hiệu, có thể trấn trụ những kẻ đầu trâu mặt ngựa như cán bộ Trung, nhưng những kẻ nhớ thương cái xưởng của cô hiển nhiên chính là phiền toái, mà cô ghét nhất phiền toái.

“Muốn anh nói chuyện với chủ nhiệm Phòng không?” Diệp Bình An hỏi.

Chu Nam xua tay, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Không nói, lần trước chuyện này đã kéo Nghiêm Hoa vào, thân phận chủ nhiệm Phòng càng nhạy cảm, chắc bọn họ có thể hiểu được.”

Hai người một trước một sau xuyên qua ruộng cao lương, đứng trên sườn núi, có thể nhìn thấy toàn cảnh trại chăn nuôi.

Mấy năm nay, trại chăn nuôi trừ bỏ hơn hai mươi mẫu ruộng mới khai hoang, cây ăn quả cùng động vật nuôi dưỡng không có gì biến hóa.

Đàn hươu, đàn hươu xạ, đàn heo đen nhỏ, còn có vịt ngỗng, đều tự do sinh sống vui vẻ trên địa bàn của mình.

Ngay cả chim đa đa trong rừng nhỏ bên cạnh hàn đàm, dưới sự uy h.i.ế.p của Ưng Đại, cũng đúng giờ về tổ.

Trên vách đá bên kia hàn đàm treo rất nhiều tổ ong, đây chính là mật ong vách đá mà đám nhóc tì Chu Thắng Lợi tâm tâm niệm niệm, cũng chính là đàn ong Chu Nam dùng mật ong không gian nuôi ra.

Từ trên cao nhìn xuống, trại chăn nuôi giờ phút này đang lúc giao mùa, dây leo ba gia vào mùa thu có màu vàng lóa mắt, sẽ tản mát ra mùi vị mà động vật chán ghét.

Đến khi thời tiết lạnh, nó sẽ biến thành màu đỏ, giống như ngọn lửa, nhắc nhở mãnh thú rằng nơi này nguy hiểm, xin đừng tới gần.

Hàn đàm màu xanh lam u tối, xung quanh là các màu xanh, vàng, đỏ đan xen, cực kỳ giống một bức tranh sơn dầu.

“Diệp Bình An, nơi này thật đẹp.” Chu Nam dang hai tay cảm thán, gió thu thổi bay tóc mái bên tai cô, cũng thổi bay cỏ dại dưới chân.

Diệp Bình An quay đầu nhìn Chu Nam, ánh nắng ngày thu chiếu lên mặt cô, đôi mắt hoa đào sáng ngời an hòa. Đủ loại chuyện quá khứ thoáng hiện trong mắt anh, anh đột nhiên cảm thấy đồng chí Tiểu Chu của mình thật sự đã thay đổi, trở nên tốt đẹp hơn, kiên cường hơn, càng thêm hòa nhập với thế giới này.

Trước đống lửa nướng mấy con cá, còn có một con thỏ đang xèo xèo mỡ.

Chu Nam giật lấy cọng cỏ đuôi ch.ó đang quấy rối mình trong tay Diệp Bình An: “Đa tạ đồng chí Diệp Bình An, một bó tuổi rồi còn có thể xuống nước bắt cá, lên núi đuổi thỏ.”

Diệp Bình An nhìn bộ dạng hớn hở của cô, vốn định xoa đầu cô, phát hiện tay mình cũng không sạch sẽ, chỉ có thể nâng khuỷu tay cọ cọ đỉnh đầu cô.

“Đồ ch.ó con, lúc đẩy anh xuống nước thì dứt khoát thật đấy.”

Chu Nam lấy lòng nói: “Những ngày anh không ở nhà, em đã lâu không được ăn món cá nướng hương quả này rồi.”

Biết rõ cô đang nói dối, Diệp Bình An vẫn đau lòng: “Vậy mấy ngày nay ngày nào anh cũng nướng cho em?”

Chu Nam hai tay chống má, nhìn chằm chằm cá nướng xuất thần, thở dài nói:

“Thi cuối kỳ kết thúc xong, sáu đứa nhóc tì kia có thể lật trời.”

Diệp Bình An nghĩ đến cảnh ngày thường cuối tuần, sáu đứa trẻ sạch sẽ ra khỏi cửa, quần áo rách rưới về nhà, cũng cảm thấy tâm mệt.

“Thắng Lợi còn một năm nữa là lên cấp ba, có tính toán gì không?” Diệp Bình An hỏi.

“Em đã tìm hiểu trình độ bên ngoài, lứa Thắng Lợi này, cho dù đi ra ngoài học cấp ba cũng là những đứa ưu tú nhất.” Đây cũng là vấn đề Chu Nam đang suy nghĩ.

Diệp Bình An lật mặt cá nướng, có thể ngửi thấy mùi thịt cá tản mát ra hương trái cây thoang thoảng.

Anh từ nhỏ sinh hoạt ở Chu Gia Trang, cái hàn đàm này càng là nơi anh kiếm ăn, nhưng anh chưa bao giờ được ăn loại cá như vậy.

Nhìn người vợ đang nhíu mày suy tư, anh đưa một con cá đã nướng xong đến trước mặt cô.

Chu Nam bị mùi thơm cắt ngang suy nghĩ, hoan hô một tiếng: “Ăn được chưa?”

“Loại cá này thịt non, ăn sống cũng được, nướng chín lại là một hương vị khác.”

Chu Nam phù phù thổi khí vào con cá nướng, muốn cho nó nhanh nguội để ăn cho đã thèm.

Diệp Bình An nhìn cô thay đổi sắc mặt cực nhanh, nhịn không được cười ra tiếng.

Chu Nam che chở con cá của mình, cảnh giác nói: “Anh không được cướp của em.”

Diệp Bình An rốt cuộc nhịn không được, cười ha ha lên.

Chờ đến khi hai người ăn no, vào nhà, ngồi bên cửa sổ, nhìn phong cảnh trước mắt phơi nắng, thích ý vô cùng.

Diệp Bình An tiếp lời câu chuyện lúc trước: “Vậy muốn xin học cấp ba ở trong thôn sao?”

Chu Nam rúc vào lòng anh lắc đầu: “Nơi này có thể học được nhiều kiến thức đến đâu cũng không thể ếch ngồi đáy giếng. Đám nhóc 17-18 tuổi rồi, cũng nên đi đối mặt một chút với xã hội hiểm ác.”

Diệp Bình An nghĩ đến Đổng Đại Long, cậu ta học một năm ở phủ Bắc Bình, đối nhân xử thế liền khéo léo hơn đám trẻ trong thôn một chút.

Trẻ con trong thôn sống trong hoàn cảnh đơn thuần, đứa nào trên mặt cũng mang theo một vẻ ngu xuẩn thanh triệt.

Chẳng sợ loại nhìn khôn khéo vạn phần như Chu Thắng Lợi, một đôi mắt cũng tất cả đều là không rành thế sự.

Bọn chúng không biết hoàn cảnh bên ngoài và phương hướng lớn, tương lai đi ra ngoài là sẽ chịu thiệt.

Nghĩ thông suốt những điều này, tâm trạng Chu Nam tốt hơn vài phần, che miệng ngáp một cái, giật giật thân mình, chuẩn bị tìm một tư thế thoải mái để ngủ bù.

“Nam Nha, lệnh điều động của anh xuống rồi.”

Giọng nói trầm thấp của Diệp Bình An truyền đến từ đỉnh đầu Chu Nam, cơn buồn ngủ của cô tức khắc tan biến.

Gần hai tháng vui sướng bình thản này làm cô quên mất Diệp Bình An là một quân nhân.

“Khi nào đi?” Cô bình tĩnh hỏi.

Diệp Bình An cảm thấy không ổn, cưỡng bách nâng cằm cô lên thì thấy vành mắt đồng chí Tiểu Chu đã đỏ.

“Một tuần sau.” Anh hôn lên ch.óp mũi cô: “Chúng ta cùng nhau đi, mang theo cả bọn trẻ.”

Chu Nam rầu rĩ nói: “Đồng cô cô mang thai, em không thể đi cùng anh.”

Diệp Bình An lại nói: “Bên Thân Thị anh đều sắp xếp xong rồi. Thúc công, ông nội, còn có Đồng cô cô, tất cả mọi người đều đi.”

Chu Nam bỗng nhiên đứng dậy, không thể tin tưởng nói: “Vậy trong nhà làm sao bây giờ?”

Diệp Bình An vỗ vỗ lưng cô, nghiêm túc mở miệng: “Đám nhóc tì vừa vặn nghỉ đông, Đồng cô cô cũng qua ba tháng rồi, Thắng Lợi cùng A Hỉ A Nhạc cũng nên đi ra ngoài nhìn xem. Trong thôn mùa bận rộn đều qua rồi, Thúc công cùng ông nội cũng không có việc gì, chi bằng cùng đi, cả nhà còn được ở bên nhau.”

Chu Nam bị anh ấn vào n.g.ự.c, trong đầu bay nhanh chuyển động, suy nghĩ một vòng, phát hiện thế mà lại khả thi.

“Vậy ở đâu a!” Chu Nam ưu sầu, có chút hối hận không mua nhà ở Thân Thị trước.

Diệp Bình An nhéo má cô: “Đến lúc đó em sẽ biết.”

Nghe Diệp Bình An nói như vậy, Chu Nam liền an tâm, ngoan ngoãn ghé vào n.g.ự.c anh đi ngủ.

Diệp Bình An nghe tiếng thở đều đều của cô, mặt mày nhu hòa, trong cổ họng tràn ra một tiếng cười.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.