Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 366: Niềm Vui Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:08

Diệp Bình An tay mắt lanh lẹ, cầm lấy cái chậu trên giá cửa đặt trước mặt Chu Nam.

“Muốn nôn?”

Chu Nam mới vừa lắc đầu xong liền nôn vào chậu, cháo kê vừa uống, trứng gà ăn vào tất cả đều nôn ra, đến cuối cùng chỉ còn lại nước chua.

Diệp Bình An một bên vỗ lưng cho cô, một bên đút nước lọc, Chu Nam uống xong liền tiếp tục nôn, cứ thế lặp lại lăn lộn một hồi lâu mới thôi.

Nhìn sắc mặt cô tái nhợt vì nôn mửa, vành mắt đỏ lên, Diệp Bình An mím môi.

“Em mau đi rửa ráy, thay bộ quần áo...”

Vừa rồi nôn mửa thật sự đột ngột mãnh liệt, trên quần áo Diệp Bình An cũng bị b.ắ.n chút vết bẩn.

Diệp Bình An lại đút cô một bát nước, tìm khăn lông sạch sẽ lau cho cô: “Anh không chê em.”

Nói xong bưng chậu đi ra ngoài, ra ra vào vào lăn lộn một hồi lâu, mùi trong phòng mới tan đi một ít.

Chu Nam nghiêng đầu dựa vào chăn trên đầu giường, nhìn bóng dáng bận rộn của anh, trong lòng ấm áp xua tan sự khó chịu của thân thể, mặc dù hai người đã có ba đứa con, nhưng chuyện như vậy tóm lại làm người ta có chút nan kham.

Cô đột nhiên nhớ lại tuổi nhỏ mới bị sư phụ nhặt được, Tinh Kỷ Nguyên thả xuống một loại virus thực nghiệm đối với những cư dân không tiêm vắc-xin diệt sát như bọn họ.

Bên trong bao hàm mười mấy loại virus lây bệnh siêu cường của Mẫu Tinh, cô lúc đó vài tuổi bị thượng thổ hạ tả, sư phụ chính mình cũng sốt cao, lại ngày ngày canh giữ bên cô, châm cứu bón t.h.u.ố.c cho cô.

Cô khỏi bệnh, sư phụ lại ốm một trận thập t.ử nhất sinh, từ đó về sau, sư phụ đang tuổi thiếu niên thân thể liền trở nên cực kỳ gầy yếu, lại càng thích nhìn về phương đông phát ngốc.

Trong miệng thường thường nhắc mãi: “Quân hỏi ngày về không có kỳ, thịt kho tàu cà tím dầu nấu gà.”

“Cuối thu đông li hái dâu cúc, hãy còn nhớ kia bồn cá hầm ớt.”

“Nhất thụ lê hoa áp hải đường, ớt xanh xào ruột già.”

“Khó gặp nhau mà cũng khó xa, hấp cua đừng phóng muối.”

Chu Nam mới vừa súc miệng xong, đột nhiên cảm thấy bụng có điểm đói.

Diệp Bình An nhìn trên mặt cô có vẻ xấu hổ, đi đến trước mặt cô, đưa cánh tay trần trụi đặt dưới mũi cô: “Ngửi xem, còn hôi không?”

Chu Nam nhìn cánh tay màu mật ong rắn chắc của anh: “Từng trải biển xanh khó làm nước, cá hương thịt ti xứng đùi gà?”

“Em muốn ăn đùi gà?” Diệp Bình An tức khắc đứng đắn lên.

Chu Nam c.ắ.n môi, tựa hồ thật sự rất muốn ăn a.

Diệp Bình An đưa cánh tay mình lại gần miệng cô: “Đùi gà không có, cánh tay Lão t.ử trước ủy khuất cho em c.ắ.n một miếng.”

Chu Nam thật sự há mồm c.ắ.n một cái, nhập khẩu là mùi nhựa thông nhàn nhạt, đây là loại xà phòng thơm Diệp Bình An hay dùng.

“Cứng quá, không thể ăn.” Chu Nam nghiêng đầu cười hì hì nhìn dấu răng trên tay anh.

Diệp Bình An hai tay nhéo má cô, nhẹ nhàng kéo ra ngoài thành mặt quỷ: “Em nha, chờ Lão t.ử đi kiếm đùi gà cho em.”

Trước khi đi, Diệp Bình An dịch góc chăn vào trong cho Chu Nam, kéo rèm cửa lên, làm căn phòng chìm vào bóng tối, sau đó hôn lên đôi má ửng hồng của cô một cái.

Chu Nam chờ anh đi rồi, lặng lẽ ấn tay lên mạch đập của mình, trên mặt lộ ra một biểu cảm cổ quái.

Này thật đúng là niềm vui “bất ngờ”.

Cô liền nói, chính mình không có yếu ớt như vậy, nhưng nếu là trong bụng có em bé, liền phải nói cách khác.

Chu Nam có chút buồn ngủ, nghe tiếng cười vui của mấy đứa nhỏ bên ngoài, lại nặng nề ngủ thiếp đi.

Bọn họ nguyên bản kế hoạch là chiều nay tới phủ Bắc Bình, ở Bắc Bình dừng lại hai ngày.

Trò chuyện với Hỉ Thúy, lại đi bái phỏng Khâu tướng quân cùng Nhu bà bà, cũng đi thăm mấy người chiến hữu.

Hiện giờ ở trấn Thanh Sơn phỏng chừng phải chậm trễ thêm một ngày.

Cả gia đình ngồi ở đầu giường uống canh gà thì đã là buổi chiều.

Tứ thúc công thấy gương mặt Chu Nam hồng nhuận, trong lòng cũng yên tâm vài phần.

Diệp Bình An chia cho Đồng cô cô một cái đùi gà, Chu Nam một cái, thập phần công bằng.

“Ba ba, canh gà ba hầm ngon lắm.” Diệp Tam uống một hớp lớn, chân thành phát biểu ý kiến, “Nhưng so với cô nãi nãi cùng mẹ vẫn là kém một chút hỏa hầu.”

Diệp Đại cùng Diệp Nhị vừa nghe, quả nhiên như thế, hai người chỉ lo uống, mấy ý kiến này để thằng ba ngốc nói là được.

Chu Thắng Lợi cùng A Hỉ A Nhạc cũng đều vùi đầu ăn cơm, bánh nướng lớn ngâm trong canh gà, ngon thật.

Diệp Bình An đối với thằng nhóc lớn lên giống Chu Nam vài phần này thật sự giận không nổi: “Vậy con uống một bát là được.”

Diệp Tam ngẩng đầu lên khỏi bát, lắc như trống bỏi: “Thế sao được, tuy rằng không ngon bằng, nhưng mẹ nói, không thể lãng phí thức ăn.”

Diệp Bình An bẻ bánh ngô cho vợ mình: “Yên tâm, con nhìn cậu và dì còn có các anh chị con xem, lãng phí không được đâu.”

Diệp Tam đảo mắt hoa đào, “Nga” một tiếng, liền tăng tốc độ ăn thịt uống canh.

Chọc đến mọi người cười không ngừng, cậu bé lại ngẩng đầu mở to đôi mắt vô tội, nhìn cái này, nhìn cái kia, cũng đi theo toét miệng cười rộ lên.

Cái này, mọi người liền càng hết sức vui mừng.

“Thật náo nhiệt a nơi này.” Ngoài cửa đứng một người mặc quân trang, hai mắt mỉm cười nhìn cả gia đình.

Diệp Bình An quay đầu, nhận ra người này là cảnh vệ bên người Khâu tướng quân, hai người chào nhau coi như hỏi thăm.

“Khâu tướng quân tới?” Diệp Bình An hỏi.

Người nọ nói: “Ngày hôm qua nhận được điện thoại các cậu muốn hoãn lại một ngày đến Bắc Bình, ông ấy không yên tâm, bảo tôi dẫn người tới đón các cậu.”

Diệp Đại buông bát đũa: “Ông Khâu tới đón chúng ta rồi.”

“Đúng rồi, tướng quân cố ý phân phó, bảo tôi trực tiếp đưa mọi người vào trong đại viện, ở hai đêm rồi mới đi Thân Thị.”

Bên ngoài trấn Thanh Sơn đỗ ba bốn chiếc xe jeep, loại trường hợp này dân chúng trấn Thanh Sơn sớm đã thấy nhiều không trách.

“Phỏng chừng lại là đi Chu Gia Trang.” Có người hâm mộ mở miệng.

Bên cạnh có người tới phủ Bắc Bình thăm người thân, không hiểu liền hỏi: “Cái thôn kia thực ghê gớm sao?”

“Cũng không phải sao, nói ra buồn cười, trấn trên chúng tôi có đèn điện, điện thoại, thế mà là nhờ phúc khí của Chu Gia Trang.” Có người trấn trên trả lời hắn.

Người thăm thân rõ ràng không tin: “Một cái thôn, vênh váo như vậy?”

“Đâu chỉ là vênh váo, lâu bài (cổng chào) người trong thôn là do vị kia đích thân viết, trong từ đường tất cả đều là giấy khen cùng bảng hiệu, mấy năm trước chiến tranh phía bắc, người Chu Gia Trang hiến tặng vật tư, chính là lên báo chí...”

Người thăm thân xứ khác tức khắc sợ ngây người: “Này chẳng phải là thâm tàng bất lộ trong truyền thuyết sao.”

“Hải, Chu Gia Trang, thôn cách mạng xa gần nổi tiếng, năm đó phàm là đàn ông còn sức đều đi theo bộ đội...”

Người này một câu còn chưa nói xong, liền nghe thấy phía trước có người hô:

“Ai da, không xong rồi, chủ nhiệm Chu cầm đòn gánh đi tìm Lý Lão Sao tính sổ kìa.”

Đám người vây quanh ô tô tức khắc ùa nhau chạy về phía đầu đường như ong vỡ tổ.

Lưu lại người xứ khác kia thần sắc đen tối không rõ.

Lúc nhóm Chu Nam đi ra, liền nghe thấy người xung quanh nghị luận sôi nổi.

“Ai da, còn phải là chủ nhiệm Chu, cầm đòn gánh xông vào nhà một trận đ.á.n.h tơi bời, chân Lý Lão Sao cái tên pê đê kia đều bị đ.á.n.h gãy.”

“Các người không nhìn thấy đâu, tôi tận mắt nhìn thấy, chủ nhiệm Chu cho Lý Lão Sao ăn bánh rán nóng hổi vừa ra lò, quá tàn nhẫn.”

“Này tính là gì, tay chân cũng bị đ.á.n.h gãy. Đáng đời, một tên pê đê, bá chiếm con trai người ta, không cho mẹ con người ta gặp nhau, cũng không cho vợ con người ta gặp mặt, đ.á.n.h c.h.ế.t đáng đời.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.