Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 372: Gói Hàng Từ Quê Nhà Và Sự Sung Túc

Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:09

Khi trận mưa đầu đông trút xuống, cả nhà đã ăn cơm nhà ăn quân đội được nửa tháng.

Trẻ con thích ứng nhanh, Chu Thắng Lợi hiện tại một bữa có thể ăn năm cái màn thầu lớn, ba đứa sinh ba cũng không kém cạnh, A Hỉ A Nhạc càng là mỗi ngày thông qua các bạn nhỏ mà biết trước thực đơn nhà ăn.

Diệp Đồng Đồng tuy rằng luôn nhíu mày, nhưng cũng có thể uống hết cháo gạo tẻ của nhà ăn, hiện tại càng là thích món canh trứng rong biển tôm nõn.

Chỉ có Chu Nam là vẫn ăn gì nôn nấy, chỉ có thể mỗi ngày chờ tiếng kèn báo thức vang lên, Diệp Bình An đi làm rồi, nàng mới nằm trên giường ăn mảnh, lấy chút trái cây, đậu phộng trong không gian để bổ sung dinh dưỡng.

Tứ thúc công cùng Lão Diệp ngày nào cũng nhớ hỏi Diệp Bình An xem bao hàng từ Chu Gia Trang đã đi đến đâu rồi.

Diệp Bình An mỗi ngày trừ bỏ đau lòng vợ, còn phải hứng chịu vô số cái lườm nguýt của hai ông già, cũng là bất đắc dĩ.

Chu Nam ăn vụng xong, rời giường thì trong nhà đã không còn ai. Hôm nay mưa tạnh trời quang, người già trẻ nhỏ bị nhốt trong nhà mấy ngày đều đã đi ra ngoài hít thở không khí.

Ăn uống no đủ, Chu Nam thu dọn phần cơm để lại cho mình vào không gian rồi thuận tay rửa bát.

“Đồng chí Chu có nhà không?”

Chu Nam nghe tiếng đi ra, nhìn thấy phó chủ nhiệm hậu cần, phía sau ông ta đỗ hai chiếc xe tải nhỏ màu xanh lục.

“Bao hàng nhà cô tới rồi, để tôi cho người khiêng vào trong nhà nhé.” Phó chủ nhiệm có khuôn mặt chữ điền, cười nói vẻ bất đắc dĩ.

Đôi mắt Chu Nam tức khắc sáng lên: “Vậy phiền toái ngài quá.”

Bốn chiến sĩ nhỏ từ trên xe tải nhảy xuống, qua lại khiêng bảy tám cái bao tải lớn vào phòng bếp.

Chu Nam có chút xấu hổ, rốt cuộc là gửi bao nhiêu đồ thế này.

“Chỗ này của cô cũng không tính là nhiều, nhà Lưu phó chính ủy ở sân trước, đồ đạc chất nửa xe tải kia kìa.” Phó chủ nhiệm cười ha hả chỉ huy các chiến sĩ nhỏ nhanh tay lẹ chân hơn một chút.

Chu Nam nhìn đống đồ bao lớn bao nhỏ, hơn nữa giờ phút này trong nhà không có ai, tâm tình tự nhiên là cực kỳ tốt.

“Mới dọn tới, trong nhà cái gì cũng thiếu.”

Phó chủ nhiệm làm bộ đồng cảm: “Cũng không phải sao, tuy rằng Thân Thị hiện tại phát triển tốt, nhưng giá cả cũng cao hơn nơi khác vài phần, sinh hoạt a, vẫn là phải tính toán chi li.”

Hai người câu được câu chăng trò chuyện, đồ đạc trên xe cũng đã dỡ xuống hòm hòm.

Chu Nam thấy bọn họ sắp đi, vội vàng vào phòng, từ trong không gian lấy ra một túi kẹo hạnh nhân làm từ trước.

“Tự tay làm, cho các chiến sĩ nhỏ nếm thử cho ngọt miệng.”

Phó chủ nhiệm cũng không từ chối, nụ cười càng chân thành thêm vài phần: “Đám tiểu t.ử này thích nhất ăn ngọt, chắc chắn sẽ vui hỏng mất.”

Bốn chiến sĩ nhỏ tuổi đều không lớn, nghe xong liền hô to dõng dạc: “Cảm ơn đồng chí Tiểu Chu.”

Chờ bọn họ ra tới sân, còn nghe được bọn họ nói với phó chủ nhiệm: “Chủ nhiệm, lần này ngài cũng không thể làm việc thiên tư trái pháp luật đâu nhé, đây là đồng chí Tiểu Chu cho chúng em, chúng em đếm kỹ đầu người, chia đều.”

Phó chủ nhiệm mắng: “Giỏi cho cái thằng hỗn tiểu t.ử này, tao khi nào làm việc thiên tư trái pháp luật? Cho chúng mày ngày thường học văn hóa cho tốt, chính là không nghe, nói năng cái kiểu ch.ó má gì thế hả.”

Tiếng ô tô đi xa, Chu Nam trở lại trong nhà, bắt đầu vừa tháo dỡ bao hàng, vừa lén thêm đồ từ không gian vào bên trong.

Gạo tẻ, kê, cao lương, đồ hộp, thịt khô, lạp xưởng, khoai tây, củ cải, khoai lang đỏ còn có các loại hạt, có một cái bao toàn là các loại d.ư.ợ.c liệu.

Khi Chu Thắng Lợi dẫn đám nhóc con trở về, mới vừa đi tới cửa, cái mũi đã hít hít.

“Chị tôi làm món ngon, là mùi thịt khô sườn heo hầm củ cải.”

Diệp Tam giống cún con hít hít cái mũi: “A, còn có cơm gạo tẻ con thích ăn nữa.”

Diệp Đại cùng Diệp Nhị đầu óc xoay chuyển nhanh, quay đầu nói với A Hỉ A Nhạc: “Dì ơi, có phải đồ ở quê gửi tới rồi không?”

Sáu người tranh nhau vào phòng, nhìn người lớn đang vây quanh bàn, ai nấy đều bận rộn.

Diệp Tam đi đến bên cạnh bố mình: “Ba, con muốn ăn cá tô (cá chiên giòn).”

Diệp Bình An cười: “Tiểu t.ử nhà con mũi thính thật.”

Nói xong hắn gắp một miếng cá tô thơm lừng đút vào miệng con trai: “Cẩn thận xương cá.”

Diệp Tam nhồm nhoàm nói: “Ba, mẹ con làm cá tô, dùng chính là cá quả hương, trước chiên sau ngâm nước sốt, không có xương đâu.”

Lão Diệp sửa đúng hắn: “Mẹ con lần này dùng không phải cá quả hương, là cá chép hậu cần đưa tới, cá quả hương từ quê gửi tới đây sẽ bị ươn mất.”

Diệp Tam “Nga” một tiếng, vội vàng đi rửa tay chuẩn bị lên bàn.

Cả nhà cơm nước xong xuôi, tiếp tục tháo dỡ mấy cái bao hàng Chu Nam cố ý chừa lại.

Mở ra thấy món đồ mình thích, ai nấy đều kinh hô không ngừng.

Ăn uống no đủ, Chu Nam nằm trên giường, vuốt cái bụng nhỏ chưa lộ rõ, hồn du thiên ngoại.

Diệp Bình An chen lên giường, nhìn nàng ngoan ngoãn, liền ôm người vào trong n.g.ự.c hôn hôn xoa xoa: “Đang nghĩ gì thế?”

Chu Nam đẩy cái cằm lởm chởm râu của hắn ra: “Mùa đông tới rồi, quần áo mùa đông chưa sắm sửa a.”

Diệp Bình An cũng có chút hối hận, lần này cả gia đình đi ra hành trang gọn nhẹ quá.

Chu Nam cùng Diệp Đồng Đồng hai t.h.a.i phụ, hắn càng không thể để các nàng bôn ba.

“Ngày kia anh được nghỉ, đưa các em đi dạo phố, sắm thêm ít đồ.”

Chu Nam gật đầu, tìm một tư thế thoải mái trong lòng n.g.ự.c hắn, đếm trên đầu ngón tay bắt đầu tính toán những thứ cần mua.

“Nơi này không có lò sưởi, quần áo từ trong ra ngoài mỗi người hai bộ, khăn trải giường đệm chăn cũng phải mua thêm, giày tất mũ nón linh tinh ắt không thể thiếu...”

Diệp Bình An trong lòng nhanh ch.óng tính toán. Hắn hiện giờ là sư trưởng, trợ cấp và phúc lợi không quân tốt, tiền lương một tháng cũng không thấp, nhưng nuôi cả một đại gia đình, dường như cũng không đủ a.

“Đồng chí Tiểu Chu, tiền trong nhà có đủ không?” Hắn nghĩ vậy liền hỏi.

“Đủ a, nhà chúng ta không thiếu tiền.”

Diệp Bình An tự nhiên biết, tiền Chu Nam làm buôn bán chưa bao giờ giấu giếm hắn, tiền lương của hắn cũng nộp hết cho đồng chí Tiểu Chu.

Nhưng hắn thật không biết chi phí duy trì một gia đình lại tốn kém nhiều như vậy.

“Anh cần dùng tiền à?” Chu Nam chống người dậy, tò mò nhìn hắn.

“Không cần.”

Diệp Bình An thất thần trả lời, âm thầm quyết định chính mình phải nỗ lực hơn nữa, hay là bàn với Khâu tướng quân đổi công lao thành tiền thưởng nhỉ?

“Anh nhìn thấy cái ngăn kéo kia không? Bên trong có để tiền, anh nếu cần dùng thì tự lấy.”

Diệp Bình An nhìn theo hướng ngón tay nàng, thấy một cái hộp nhỏ trên bàn trang điểm đối diện giường.

“Đồng chí Tiểu Chu quả nhiên là người vợ hiền ai cũng ca tụng.” Diệp Bình An ôm c.h.ặ.t nàng, cảm thán không thôi.

Chu Nam tinh thần tỉnh táo: “Thật á? Ai khen em?”

Diệp Bình An nghĩ đến chuyện ngoại giao kẹo hồ lô của Chu Nam ngày hôm sau khi tới đây, dở khóc dở cười.

Đường trắng là đồ tinh quý, đồng chí Tiểu Chu làm ba bia ngắm kẹo hồ lô, gây chấn động toàn bộ khu gia đình.

Các bà vợ quân nhân nhận được kẹo hồ lô đáp lễ, mặc kệ trong lòng nghĩ gì, ngoài miệng đều khen Chu Nam hào phóng.

Quan trọng nhất là trong giới trẻ con truyền tai nhau, kẹo hồ lô nhà sư trưởng làm là ngon nhất thế giới.

Trẻ con ở đại viện không quân không thiếu cái ăn, nhưng được ăn loại kẹo hồ lô nguyên liệu thượng hạng và tay nghề đỉnh cao của Chu Nam, bảo sao không nhớ thương cho được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.