Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 378: Phá Án Buôn Lậu Và Sự Khiêm Tốn Của Chu Nam
Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:10
Ngày mồng tám tháng chạp, Chu Nam đi nhà ga tiễn Tiểu Kiều cùng em trai cô ấy.
Nhà ga dòng người chen chúc xô đẩy, bụng Chu Nam đã lộ rõ, Diệp Bình An không có thời gian nên cử cảnh vệ mặc thường phục hộ tống bên cạnh.
“Em không biết chị em đã làm gì, anh rể em sẽ bị lột sạch chức tước, xám xịt trở về nông thôn, nhưng em có thể cảm giác được chị em thật sự thoải mái.”
Tiểu Kiều một tay nắm tay em trai, một tay xách chiếc vali hành lý đơn giản.
Ngày ấy từ chỗ Chu Nam trở về, chị gái nàng ngồi ngẩn người một mình hồi lâu, lại lục tung trong nhà một phen, sau đó đội gió lạnh đi ra ngoài.
Chỉ ba ngày sau, anh rể nàng đã bị người ta mang đi điều tra. Chờ khi trở về, hắn giơ tay định đ.á.n.h chị nàng, nàng muốn lao lên thì bị chị ngăn cản.
Họ Tôn là kẻ con buôn thô lỗ, đối với nàng và em trai không đ.á.n.h thì mắng, lại chưa từng động đến một ngón tay của chị nàng.
Chị nàng nói với hắn: "Anh sắp làm cha rồi."
Biểu tình của họ Tôn cổ quái, lại khóc lại cười đã lâu.
Sau đó hai người ở trong phòng nói gì đó, nàng không biết, chỉ là khi ra cửa, chị nàng nói muốn cùng họ Tôn về quê.
“Chu Gia Trang thiếu một giáo viên âm nhạc, trường học có trang bị đàn dương cầm, những giáo viên đó đàn thế nào cũng không hay bằng cô.”
Chu Nam kéo tay nàng, đeo một vật lên cổ tay mảnh khảnh của nàng.
Tiểu Kiều nhìn chiếc vòng tay bạc trắng như ngọc, cười duyên một tiếng: “Lúc trước em đàn dương cầm đó, tuyệt đối không phải để quyến rũ chồng ngài đâu.”
Chu Nam cũng cười nói: “Tôi biết.” Thiếu nữ ngạo kiều tươi đẹp năm đó từng nói, không thích người già.
Xe lửa ầm ầm lăn bánh rời đi, tiếng bánh xe nghiến trên đường ray cực kỳ giống bánh răng vận mệnh.
Khi Diệp Bình An đẩy cửa viện bước vào, liền ngửi thấy mùi thơm ngọt trong không khí. Hắn đã rất nhiều năm không được ăn cháo mồng 8 tháng chạp.
“Ba chị em bọn họ, là bị thời đại này làm lỡ dở.” Chu Nam kể xong chuyện chị em nhà họ Kiều, phát ra lời cảm thán.
Diệp Bình An buông bát cháo đã húp sạch sẽ, cảm khái nói: “Cách mạng phần lớn đều như thế.”
Chuyện của Tôn phó đoàn trưởng Chu Nam không cho hắn nhúng tay, hắn liền không chú ý nhiều. Đồng chí Tiểu Chu nhìn thì nhàn tản, nhưng thật sự muốn làm chuyện gì đều là làm ít công to.
“Họ Tôn đảo cũng có chút làm người ta lau mắt mà nhìn.” Chu Nam bĩu môi.
Diệp Bình An đứng dậy xới bát cháo thứ hai: “Em có muốn thêm một chút không?”
Chu Nam vội vàng xua tay, gần đây thật vất vả mới ăn được mà không nôn, nhưng cảm giác thèm ăn cũng không nhiều.
“Em nghe Tiểu Kiều nói, hắn tức giận đến mức đập phá hết đồ đạc trong nhà, cũng không nỡ động đến một ngón tay của Đại Kiều.”
Diệp Bình An không thích Chu Nam khen ngợi người đàn ông khác, mặc dù là dùng giọng điệu châm chọc.
“Hắn là cu li nhà tư bản, niên thiếu chịu ơn đại tiểu thư nên nảy sinh tham luyến. Nếu không phải cách mạng, hắn có thể cưới được tiểu thư nhà tư bản sao?”
Diệp Bình An nói xong, thấy Chu Nam cười như không cười nhìn mình, ho khan một tiếng: “Anh và hắn không giống nhau, hơn nữa em cũng không phải tiểu thư nhà tư bản!”
Chu Nam lười để ý hắn lên cơn ghen: “Người Giang gia tay chân quá dài, khinh người quá đáng.”
Diệp Bình An nghe xong cũng lạnh mặt: “Chẳng qua là thấy em nộp thuế cao, biết đồ vật đáng giá, lại biết em không dễ chọc nên mới dùng thủ đoạn bỉ ổi. Anh thấy nếu là cấp dưới tiểu đ.á.n.h tiểu nháo, người bên trên chưa chắc đã biết.”
Chu Nam dang hai tay, có chút không vui nói:
“Nếu không phải lần này chị em nhà họ Kiều tìm em, em còn không biết người Giang gia bên dưới thế nhưng thủ đoạn chồng chất, đều muốn chiếm lấy xưởng của em để lấy lòng vị kia đâu.”
Diệp Bình An thấy nàng tức giận, đốn giác buồn cười, ghé tai nói nhỏ:
“Đồng chí Tiểu Chu hai lần sấm rền gió cuốn, nghĩ đến bọn họ là không dám đâu.”
Chu Nam nghi hoặc: “Hai lần?”
Diệp Bình An dứt khoát không ăn cháo nữa, nắm tay nàng thưởng thức, kể lại tin tức mình vừa nhận được hôm nay.
“Lão Hồng gọi điện thoại tới.”
Ánh mắt Chu Nam sáng lên, nhìn chằm chằm Diệp Bình An.
Hắn bật cười nói: “Ban đầu Hoàng Lão Yêu sống c.h.ế.t cũng không chịu mở miệng. Lão Hồng tìm lối tắt, hắn không khai liền t.r.a t.ấ.n lão đại nhà đại cô nãi nãi, lặp lại vài lần như thế, Hoàng Lão Yêu lại là kẻ thương hương tiếc ngọc.”
Chu Nam ngạc nhiên, buột miệng thốt ra: “Hoàng Lão Yêu là một chiến sĩ thuần ái!”
Diệp Bình An hỏi: “Chiến sĩ thuần ái là cái gì?”
Tròng mắt Chu Nam xoay chuyển: “Chính là người bảo vệ tình yêu thuần khiết.”
Diệp Bình An cảm thấy có chút buồn nôn, nhưng như suy tư gì đó.
“Sau đó thì sao?” Chu Nam vội vàng lảng sang chuyện khác.
“Lão Hồng đã tìm thấy thung lũng trồng anh túc kia, xác thật bốn mùa như xuân. Em có biết lối vào ở đâu không?” Diệp Bình An úp mở.
Chu Nam nghĩ nghĩ địa hình hàn đàm: “Đường thủy?”
Diệp Bình An gật đầu, phía trên hàn đàm có thác nước, sau thác nước có sơn động, đi qua đó chính là thung lũng.
Chu Nam lần này thật sự ngạc nhiên, nàng chưa bao giờ nghĩ nơi đó lại gần bọn họ như vậy, cái gì mà hai ngọn núi, chỉ cần một lối đi là tới.
“Vậy thì liên quan gì đến em?” Chu Nam khó hiểu.
Diệp Bình An làm bộ nhìn thấu nàng: “Cái gã cán bộ để tóc rẽ ngôi giữa kia em còn nhớ không?”
Chu Nam nhớ tới gã cán bộ tác oai tác phúc muốn c.h.ặ.t cây rừng ở Chu Gia Trang.
“Hắn cũng tham gia vào chuyện này?”
Diệp Bình An gật đầu: “Thời Dân quốc, hắn giúp Hoàng gia buôn bán t.h.u.ố.c phiện, bị bịt mắt đưa vào thung lũng trồng trọt. Lần này hắn dẫn đội đốn củi để che mắt người khác, mục đích chính là tìm lại thung lũng trong truyền thuyết, muốn tiếp tục mối làm ăn của Hoàng gia, không ngờ Hoàng Lão Yêu còn sống...”
Chu Nam nghe đến há hốc mồm, cảm thấy hết thảy đều quá kỳ diệu: “Em còn tưởng hắn chỉ bị người sai khiến nhắm vào xưởng của em thôi chứ.”
Diệp Bình An nhìn bộ dáng của nàng, không tự giác mở máy nói: “Xà phòng thơm em làm dùng rất tốt, người bên trên dùng quen rồi. Bên em đột nhiên ngừng sản xuất, phỏng chừng họ oán giận vài câu, người bên dưới liền động tâm tư.”
Chu Nam ghét nhất mấy trò đường ngang ngõ tắt này.
Chưa nói đến việc ngay từ đầu nàng hiến gia sản mua máy bay, sau này từng vụ từng việc tất cả đều treo danh nghĩa ở bên trên, cho nên những người này không dám cướp trắng trợn, chỉ có thể ám toán.
Nếu đổi lại là dân thường, không chừng bọn họ đã thực hiện được rồi.
“Thật sự đáng giận!” Chu Nam nghiến răng.
Diệp Bình An theo thói quen nhéo má nàng: “Lần sau lại có chuyện như vậy, em phải tìm anh hoặc là Thúc công, ông nội thương lượng.”
Tay Diệp Bình An trượt xuống eo, nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng tiếp tục nói:
“Em hiện giờ dìu già dắt trẻ, không thịnh hành kiểu đơn đả độc đấu đâu.”
Chu Nam hiếm khi không cãi lại hắn, đặt tay lên bàn tay to của Diệp Bình An, ngoan ngoãn cực kỳ.
Khóe môi Diệp Bình An khẽ nhếch: “Lần này công lao rất lớn. Lão Hồng hỏi em muốn bảng hiệu hình thức gì.”
Lần này Lão Hồng ở trong thung lũng trồng anh túc đã tìm được kho tàng tích lũy trăm năm của Hoàng gia, mức độ kinh người.
Việc này kinh động trực tiếp đến cấp trên cùng. Tài sản của một gia tộc buôn t.h.u.ố.c phiện hơn 100 năm làm người ta xem thế là đủ rồi, nghe nói chỉ riêng việc kiểm kê đã mất nửa tháng, mãi đến hôm qua mới vận chuyển xong nhập kho.
Chu Nam nghe được khen thưởng liền tỉnh táo, không nghĩ nữa vì sao công lao lại lớn, vui sướng nói: “Lần này không cần bảng hiệu.”
