Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 413: Lại Đến Bến Thượng Hải
Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:16
Ngày hôm sau, Diệp Bình An đi làm, Chu Nam ăn mặc chỉnh tề, được xe đưa ra Bến Thượng Hải.
Đại t.ửu lầu và tiệm Hưng Phúc thịnh hành ngày xưa ở Bến Thượng Hải đã đổi thành tiệm cơm quốc doanh, biển hiệu xa hoa trụy lạc đổi thành bốn chữ to ngắn gọn.
Ghế dựa thoải mái đều đổi thành loại đơn giản nhất, người ăn cơm lại nhiều hơn ngày xưa không ít.
Thực đơn treo ngay ở cửa, giá cả công bằng, chỉ là phiếu cơm khó kiếm, dân chúng bình thường rất khó vào ăn được một bữa.
Chu Nam xách túi vào cửa, liền nhìn thấy Chu Bác Văn ngồi ở cuối cùng.
Mái tóc vuốt ngược ngày xưa đã cắt ngắn, vẫn đeo kính mắt như cũ, cả người gầy đi không ít so với năm đó.
Chu Bác Văn hình như có cảm giác, ngước mắt liền thấy người con gái có đôi mắt cong cong đang đi về phía mình, cũng giống như bao năm trước, cô gái tươi đẹp hoạt bát ở chợ d.ư.ợ.c liệu.
“Sao chỉ có một mình anh?” Chu Nam ngồi xuống đối diện hắn.
“Cô ấy đi vệ sinh, lát nữa sẽ quay lại ngay.” Chu Bác Văn thu lại hồi ức, cười đáp.
Hiện tại đúng là giờ cơm, thực khách trong nhà ăn nói chuyện với nhau, tiếng bát đũa va chạm, âm thanh ồn ào.
Hai người ngồi đối diện, Chu Nam đẩy đồ vật trong tay qua, cười nói:
“Đầu năm tới Thân Thị thì mang thai, sau lại sinh con bận rộn, cực ít liên hệ. Anh nếu không gọi điện cho tôi, tôi cũng không biết anh sắp thành hôn.”
Chu Nam nói rất thẳng thắn, cô tới Thân Thị liền ở căn cứ vùng ngoại thành, ngày thường vào nội thành đều mất một giờ xe chạy, cô cũng từng gọi điện cho Chu Bác Văn nhưng không được, liền không cố tình liên hệ nữa.
“Bạn bè ở Thân Thị cực ít, lần trước tình cờ gặp đồng chí Tiểu Trương, nói chuyện với chị ấy về tin tức của anh, mới biết được đôi chút.”
Trong giọng nói của Chu Bác Văn mang theo sự trêu chọc, rồi sau đó hắn quét mắt nhìn một vòng hoàn cảnh tiệm cơm, ngữ khí hoài niệm nói:
“Bảy tám năm trôi qua, hết thảy bừng tỉnh như mộng. Nhớ rõ năm đó tôi cùng Triệu gia tiểu thư, cô cùng Đoàn trưởng Diệp, chúng ta cùng nhau ăn cơm ở chỗ này, hiện giờ muốn ăn một nồi măng hầm thịt, là không bao giờ có thể nữa rồi.”
Hắn nói xong, đẩy gọng kính có chút trượt xuống, vô cùng tiếc nuối.
“A Văn, hôm nay sư phụ Ngô nghỉ, bát bảo vịt cũng không có đâu.”
Người phụ nữ dáng người yểu điệu, tóc ngắn mắt đen, mang theo chút oán giận đi tới.
“Vậy thì thật không khéo.”
Chu Bác Văn cười với cô ấy, ý bảo cô ngồi xuống bên cạnh mình.
Người phụ nữ ngồi xuống mới nhìn thấy Chu Nam, trên mặt thêm phần vui mừng: “Đồng chí Tiểu Chu.”
Chu Nam cũng nở nụ cười: “Là chị à.”
Người này chính là nữ thư ký xinh đẹp thời thượng bên cạnh Chu Bác Văn năm đó, giờ phút này cô mặc sườn xám vải bông kẻ ô, không có trang điểm tinh xảo, cũng không giấu được vẻ đẹp trên người.
“Cũng phải tám chín năm không gặp đồng chí Tiểu Chu rồi.” Nữ thư ký không còn vẻ ngây thơ ngày xưa, nhiều thêm một phần thành thục.
Chu Nam tự nhiên là vui mừng, năm đó cô liền nhìn ra nữ thư ký có tình ý với Chu Bác Văn, cũng từng nói đùa nhắc nhở hắn một hai lần, nhưng hắn tựa hồ không để ý, cô liền cực có chừng mực không hề đề cập tới nữa.
Chu Bác Văn đi ra phía trước mua đồ ăn, Chu Nam cười hì hì hỏi cô ấy: “Hai người lãnh chứng chưa? Có định làm hôn lễ không?”
Nụ cười trên mặt nữ thư ký không còn thân thiện như trước, chỉ nhàn nhạt cười nhìn cô: “Chuyện này không quan trọng.”
Chu Nam phát hiện cảm xúc của cô ấy thay đổi, liền dò hỏi.
Cô ấy lộ ra một nụ cười phong hoa tuyệt đại, khác hẳn với thiếu nữ tràn đầy tình tố trộm ngắm Chu Bác Văn trong ký ức của Chu Nam.
“Thôi, hà tất phải thêm phiền não cho cô làm gì.”
Chu Nam không hiểu ra sao, cô làm người thông tuệ, nhưng đối với tình cảm của người ngoài thì đạm mạc, cứ vòng vo tam quốc thế này, trừ phi cô nguyện ý đi tìm hiểu, bằng không rất khó hiểu được.
“Nói đến còn phải cảm tạ cô, năm đó dần dần cắt đứt nguồn hàng của Chu gia, hơn nữa phân tích tình thế, người Chu gia liền cắt đứt việc buôn bán ngoại thương, bằng không liền giống như mấy nhà khác, bị đ.á.n.h thượng cái mác ‘nhà tư bản’.”
Nữ thư ký rót cho Chu Nam một chén nước, ngước mắt nhìn Chu Bác Văn còn đang xếp hàng, ngữ khí bình tĩnh.
“Chu gia cũng chịu liên lụy?” Chu Nam nhíu mày, Thân Thị có Tiểu Trương tỷ tỷ ở đây, hoàn cảnh kinh doanh không có khả năng nghiêm trọng như những nơi khác.
“Vốn là không có, Chu gia gia đại nghiệp đại, Bác Văn đột nhiên ngừng mấy cái mua bán kiếm tiền nhất, có một số người liền không làm, bọn họ liền bức bách Bác Văn khai ra nguồn cung cấp.”
Chu Nam nghe đến nhập thần, bưng ly nước trước mặt lên uống.
“Bác Văn tự nhiên không chịu, náo loạn đến cực không thoải mái, dòng bên liền yêu cầu phân gia, có người tìm cách đi Cảng Đảo hoặc là nước ngoài.”
Nữ thư ký vô thức sờ nắn ngón tay mình, đối với chuyện Chu gia rõ như lòng bàn tay.
“Sau khi bọn họ ra nước ngoài, thường xuyên liên hệ với Chu gia, trong đó một người ở nhà đường thúc đối diện có thư từ qua lại, liền gây chú ý. Chu gia ở Thân Thị trăm năm, kẻ thù không ít, bị người ta chui chỗ trống, hiện giờ chỉ còn lại một mình Bác Văn.”
Chu Nam hơi sững sờ, năm đó cô biết cha mẹ Chu Bác Văn vẫn khỏe mạnh, không nghĩ tới bất quá mấy năm, đã là cảnh còn người mất.
“Ngày xưa tôi cũng nghe nói qua, đồng chí Chu bên trên có mấy người chị gái.”
Nữ thư ký cười khẽ, mặt mang châm chọc: “Tai vạ đến nơi ai nấy bay, Chu gia thịnh vượng, gia sản nhà chồng các cô ấy cũng phong phú, tự bảo vệ mình đều khó khăn.”
Thấy Chu Nam trầm mặc không nói, cô tiếp tục:
“Kể ra cũng phải cảm tạ cô kịp thời ngừng cung cấp hàng, còn khuyên nhủ A Văn buông tay. Phía trước gia sản Chu gia bị sung công, Bác Văn bị mang đi, cũng là nể mặt mũi cô mới thả về, cho nên anh ấy nói muốn mời cô ăn cơm, tôi mới đồng ý.”
Nữ thư ký nói giọng Ngô nông mềm mại, những biến đổi lớn của Chu gia mấy năm nay được cô giải thích êm tai trong giọng nói không nhanh không chậm.
“Ngày xưa bạn bè thân thích đi thì đi, vào thì vào, chúng tôi kết hôn thế nhưng không một người chúc mừng. Vừa lúc anh ấy nói mời cô gặp mặt, tôi cũng muốn tùy tâm ý anh ấy, sau này chỉ sợ lại khó gặp nhau...”
Câu cuối cùng nữ thư ký nói rất nhẹ, cơ hồ là nỉ non, người bình thường không nghe thấy được.
Chu Nam tai thính, nghe xong trong lòng thầm than, không biết nói gì.
Là một bên hưởng lợi từ việc làm ăn, cô không thể xen vào chính sách quốc gia, đồng thời cô cũng cảm thấy không phá thì không xây được, đó mới là tiến trình lịch sử.
Chỉ là những niềm vui nhân gian bị che giấu dưới lớp bụi lịch sử, cuối cùng phỏng chừng đều sẽ lặng yên không một tiếng động, không lưu lại nửa điểm dấu vết.
Khi cô định nói thêm gì đó, Chu Bác Văn đã bưng đồ ăn đi tới.
“Hôm nay vận khí cực tốt, có món bánh gạo xào và tôm rang em thích ăn.”
Người phụ nữ nghe xong lộ ra một nụ cười xán lạn với hắn, thập phần hạnh phúc.
“Hôm nay là mời đồng chí Tiểu Chu ăn cơm, toàn thành món em thích ăn rồi.” Cô hờn dỗi.
Chu Bác Văn dang rộng hai tay, giống như ngày xưa nói với Chu Nam:
“Chúng ta vốn cùng đầu bếp quen biết, nói giữ lại măng hầm thịt, vừa rồi hỏi thì cháu trai ông ấy bị bệnh, ông ấy không tới đi làm, thành ý của tôi là mười phần đấy nhé.”
Chu Nam cười khanh khách, nói với nữ thư ký: “Hai người chuyện tốt đã gần, không thiếu bữa này nửa bữa đâu.”
Chu Bác Văn nghiêng đầu nhìn nữ thư ký, hai người bốn mắt nhìn nhau, không thiếu tình ý miên man.
“Chúng tôi hiện giờ ở Thân Thị không có bạn bè gì, trùng hợp nghe nói cô đã đến, liền mời cô ăn cơm, coi như chúc mừng.” Nữ thư ký hơi dựa người về phía Chu Bác Văn, mím môi ngượng ngùng mở miệng.
Chu Bác Văn trên mặt treo ý cười ôn hòa, hơi mang xin lỗi nói với Chu Nam:
“Ngày mai chính là Giao thừa, đừng cảm thấy tôi đường đột là tốt rồi.”
Khi ba người ăn cơm xong, nhà ăn đã vắng người, họ rời đi trong ánh mắt xem thường của nhân viên tiệm cơm quốc doanh.
Chu Nam đứng ở đầu phố, nhìn hai người xách theo túi quà cô tặng lên xe điện, trong lòng hơi có chút chua xót.
Nàng lên xe, nói với tài xế: “Đi đại viện chính phủ.”
