Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 417: Nông Trường Nhỏ Không Còn
Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:17
Chu Nam ra cửa, Tiểu Vương tẩu cùng mấy người cùng nhau tới, trên mặt ai nấy đều mang theo phẫn nộ.
“Làm sao vậy?” Chu Nam hỏi.
Bác sĩ Chu luôn luôn đạm nhiên giờ mặt mày cũng mang theo vài phần giận tái đi, hiển nhiên sự tình không đơn giản như vậy.
Mấy người vào phòng, Chu Nam rót cho các cô trà hoa cúc: “Hạ hỏa đi.”
Tiểu Vương tẩu ngửa đầu uống cạn một ly: “Đem cả ấm này uống hết, tôi cũng không hạ được hỏa khí.”
Triệu Mạn Chi là người gia nhập sau, năm nay đang chuẩn bị đại triển quyền cước, kết quả gặp được chuyện sốt ruột này, trên mặt tất cả đều là giận dữ.
Tề lão sư tức giận đến mức mắt kính đều mờ hơi nước, n.g.ự.c phập phồng lợi hại.
“Hậu cần muốn thu hồi nông trường nhỏ của chúng ta.” Vẫn là Tô Vãn nhìn bình tĩnh một chút, ôn nhu mở miệng, chẳng qua trong giọng nói cũng nhiều một tia nghiến răng nghiến lợi.
Chu Nam hiển nhiên có chút phản ứng không kịp, nhìn về phía Tề lão sư: “Phó chủ nhiệm Phương nói như thế nào?”
Tề lão sư dứt khoát đẩy gọng kính đã lau sạch lên: “Lão Phương nhà chúng tôi hiện tại chính là một chân chạy vặt, có thể nói cái gì.”
Chu Nam lại nhìn về phía bác sĩ Chu, lần này chỉ là điều động Sư trưởng, người bên dưới không có bất luận biến động gì.
“Sư trưởng mới tới và Chủ nhiệm Ngô trước kia là chiến hữu cũ.”
Chỉ một câu, mọi người đều minh bạch.
Ngọn lửa thứ ba của Ngô Tu Xa rốt cuộc đã cháy.
Mấy người nhìn về phía Chu Nam, Tiểu Vương tẩu nói: “Lúc trước hậu cần không phải đã đóng dấu, trong vòng 5 năm tới nông trường nhỏ thuộc về gia đình quân nhân chúng ta sao.”
Tề lão sư sắc mặt có chút khó coi: “Bọn họ không nhận cái dấu của lão Phương, nói ông ấy bao biện làm thay.”
Mấy người tất cả đều mặc không lên tiếng. Chu Nam không phải không có cách, chỉ là từ khi Diệp Bình An đi, cô liền suy nghĩ chuyện về Chu Gia Trang.
Bổn ý là muốn chuẩn bị tốt hạt giống lương thực, còn lại cứ theo hình thức năm trước mà làm, tóm lại là không sai được.
“Hôm nay tôi nói đi xem đất đai thế nào, có thể xới đất chưa, kết quả mới nhìn thấy nông trường nhỏ bị vây lại rồi.”
Tiểu Vương tẩu tự rót cho mình một chén nước, cảm thấy cổ họng mình sắp bốc khói.
“Mọi người nghĩ như thế nào?” Chu Nam hỏi.
Mấy người đang lòng đầy căm phẫn biểu tình trở nên suy sụp. Có thể nghĩ như thế nào, bọn họ là gia đình quân nhân, lại không phải dân thường, tự nhiên là nghe bộ đội an bài thế nào thì làm thế ấy.
Tới tìm Chu Nam, cũng bất quá là trong lòng ý nan bình. Đầu năm bọn họ liền biết Sư trưởng Diệp tạm thời đi chấp hành nhiệm vụ khác, nhưng không ngờ đột nhiên điều tới một Sư trưởng mới.
“Vậy Tiểu Chu, cô tính thế nào a.”
Chu Nam biết các cô hỏi không phải vấn đề nông trường nhỏ, mà là địa vị xấu hổ hiện tại của cô.
Diệp Bình An điều động gia đình quân nhân cũng không biết rõ, nhưng bọn họ thấy Chu Nam không đi, bí mật khó giữ nếu nhiều người biết tự nhiên nói cái gì cũng có.
Nhìn biểu tình quan tâm của mấy người, Chu Nam trong lòng hơi ấm, nói với các cô:
“Vốn dĩ định chờ cày bừa vụ xuân xong sẽ về quê một chuyến, bồi tiếp thúc công tôi.”
Tiểu Vương tẩu trên mặt tức khắc lộ ra vẻ không nỡ: “Cô đi rồi, ngày tháng của chúng tôi lại trở nên nhàm chán.”
Tề lão sư có chút đáng tiếc: “Diệp Tĩnh Di bọn họ cũng muốn chuyển trường về sao?”
Chu Nam gật đầu: “Về quê học trường ở đó trước.”
Tô Vãn hứng thú không cao: “Tôi cũng muốn về quê.”
Chu Nam nhìn vài người khác hoặc nhíu mày, hoặc ưu sầu, nói:
“Vừa vặn các chị tới, cũng đỡ phải tôi từng người đi từ biệt.”
Chu Nam tiễn các cô đến cổng viện, ngước mắt nhìn mặt trời ch.ói chang trên bầu trời, sâu kín thở ra một hơi.
Khi xoay người, liền nhìn thấy Diệp Đồng Đồng ôm nhóc Quang mới vừa tỉnh ngủ, ánh mắt sáng quắc nhìn cô: “Nam Nha, chúng ta thật sự phải về nhà sao?”
Chu Nam tiến lên vuốt lại mái tóc ngủ đến có chút rối của cô bé: “Ừ ừ, thu thập đồ đạc xong liền đi.”
Diệp Đồng Đồng tức khắc cười vui vẻ: “Thật tốt quá.”
Tiểu nhóc Quang trong lòng n.g.ự.c cô bé tựa hồ cảm nhận được sự thoải mái của mẹ, nhìn không chớp mắt vào gương mặt tươi cười của Diệp Đồng Đồng, cũng phát ra tiếng cười khanh khách.
Chu Nam động tác thực nhanh, đồ đạc trong nhà thu thập không sai biệt lắm, đồ ăn còn lại bị cô đóng gói thu vào không gian, cố ý ngồi xe ba gác đi thăm Vinh thúc.
Lúc lên xe, Chu Thanh Đại cũng ở đó, cô ta ngồi ở phía trước, bên cạnh vây quanh mấy người vợ lính đang tươi cười chào đón.
Chu Thanh Đại ôm con trai mình, mặt vô biểu tình nhìn phía trước, hiển nhiên không tiếp nhận sự kỳ hảo của các cô ấy.
Mấy người vợ lính kia chút nào không ngại, như cũ nói chuyện thân thiện. Nhìn thấy Chu Nam, tiếng cười của các cô vì thế mà tĩnh lại, biểu tình cổ quái, bĩu môi, ai cũng không nói lời nào.
Chờ xe chạy, mới có người nói: “Đồng chí Chu, mới vừa nghe Ngô Dương nói, cô muốn đi nhà ga đón cha và anh trai, nghe nói mẹ cô cũng muốn tới đúng không?”
Chu Thanh Đại sắc mặt có chút tái nhợt, nghe vậy hung hăng trừng mắt nhìn Ngô Dương trong lòng n.g.ự.c một cái, đứa nhỏ tức khắc run run thân thể.
Người bên cạnh nhìn biểu tình có chút vặn vẹo trên mặt cô ta, hòa giải nói:
“Ái chà, nói đến lần trước tôi nhìn thấy cha cô hào hoa phong nhã, tướng mạo đường đường, cũng là người làm công tác văn hóa đi.”
“Như thế nào? Cô có ý tưởng gì à?” Chu Thanh Đại hất cằm, liếc xéo người nói chuyện.
Người kia nhìn thấy cô ta xấu hổ đỏ bừng mặt, mới thu hồi ánh mắt.
Cô ta ghét nhất những kẻ gió chiều nào theo chiều ấy này. Năm trước thì hắt hủi cô ta, hiện giờ lại vội vàng lấy lòng, vô cớ làm người ta xem thường.
Dư quang thoáng nhìn Chu Nam ngồi ở cửa sổ phía sau, sự bực bội trong mắt cô ta lại nhiều thêm vài phần. Cô ta cũng không biết chính mình rốt cuộc là làm sao vậy, tựa hồ lâm vào cái xoáy nước về Chu Nam.
Cô ta luôn vô cớ cảm thấy, người này không nên sống hạnh phúc như vậy, Chu Nam nên thối rữa trong vũng bùn, sao có thể hướng dương mà sinh đâu.
Nhưng sự thật chứng minh, mỗi lần các cô tương ngộ, người chịu thiệt chính là cô ta. Bỗng nhiên quay đầu, cô ta mới phát hiện, mười năm nay của mình thế nhưng trôi qua tồi tệ như thế.
Nhưng cố tình cô ta muốn biểu hiện ra hạnh phúc trước mặt cha và anh trai, vênh váo tự đắc trước mặt người mẹ phản bội kia. Cô ta là thiên chi kiêu t.ử Chu Thanh Đại a, sao có thể sống chật vật được.
Cô ta không thể thua Chu Nam. Nghĩ đến đây, khóe miệng cô ta mang cười, hiện tại không phải cô ta đã thắng một ván sao?
Những người năm trước tươi cười chào đón Chu Nam, giờ không phải đều phải mỉm cười lấy lòng cô ta sao.
Lúc trước sinh xong con, sau khi xảy ra chuyện ở bệnh viện, cô ta đã bị người cưỡng chế ném vào bệnh viện tâm thần. Nếu không phải cô ta chịu thua trước Ngô Tu Xa, có lẽ hiện tại cô ta còn sống trong hoàn cảnh đáng sợ đó.
Chu Nam quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ xe, cành cây ngô đồng khúc chiết cứng cáp, dòng khí ấm áp sớm hơn mọi năm làm cho chúng đã nảy mầm non.
Hai bên đường phố sạch sẽ ngăn nắp, rất nhiều biển hiệu xa hoa trụy lạc đều đổi thành ngắn gọn sáng tỏ.
Những người mẫu thời thượng ngày xưa cũng trở nên trầm ổn điệu thấp, trong đầu xuân tỏa sáng tân sinh này, toàn bộ thành phố đều có vẻ vài phần túc mục.
Chu Nam không biết Chu Bác Văn bọn họ có phát hiện tấm séc trong sách hay không, cũng không biết bọn họ hay không an toàn đến nơi.
Vận mệnh của mọi người, tựa hồ đều đang không ngừng biến hóa, bị thời đại này thúc đẩy đi về phía trước, từng bước một đi về phía quỹ đạo thuộc về chính mình.
