Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 43: Bắt Nó Đền Mạng Cho Thắng Lợi

Cập nhật lúc: 05/02/2026 17:08

Diệp Bình An bỗng nhiên lắc đầu, từng ngụm từng ngụm thở dốc, Chu Nam phát hiện không đúng, quay đầu nhìn qua. Ngược sáng, không thấy rõ biểu tình của Diệp Bình An, chỉ cảm thấy trên người hắn mang theo nồng đậm bi thương.

Chu Nam dùng cái tay rảnh rỗi vẫy vẫy hắn. Diệp Bình An hoãn một lát, im lặng đi tới. Chu Nam thấy hắn mồ hôi đầy đầu, bất mãn lẩm bẩm: “Vừa rồi đã bảo anh lau mồ hôi đi mà.”

Diệp Bình An vốn định nói không cần, lại trực tiếp đưa miếng vải bông đang cầm trên tay cho nàng, người liền ngồi xổm xuống trước mặt Chu Nam, giọng khàn khàn nói:

“Tôi không nhìn thấy.”

Chu Nam dùng một tay tinh tế lau khô mồ hôi cho hắn, dặn dò:

“Tôi còn để lại một ít t.h.u.ố.c, vốn định dùng cho vết thương ở bụng anh, hiện tại bôi lại lên trán đi.”

Diệp Bình An thân thể hơi khựng lại: “Tôi cảm giác đỡ nhiều rồi.”

Hắn thanh âm rất nhỏ, Chu Nam cũng không nghe rõ.

“Em đói bụng chưa?” Diệp Bình An đột ngột chuyển chủ đề.

Chu Nam nghe được ăn, nói thầm:

“Tôi vốn định làm thịt kho tàu, tiểu tể t.ử không có lộc ăn.”

“Thịt kho tàu, muốn ăn thịt kho tàu.” Chu Thắng Lợi mơ mơ màng màng chép miệng.

Chu Nam buổi tối rốt cuộc không làm thành thịt kho tàu, Chu Thắng Lợi nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng vẫn luôn không buông ra. Phàm là Chu Nam có ý định gỡ tay cậu bé ra, tiểu gia hỏa liền kêu “đau”, kêu “mẹ”, kêu “em gái”...

Lão Diệp mang theo Diệp Đồng Đồng lại đây đưa cơm chiều, Tứ thúc công sắc mặt mỏi mệt theo ở phía sau. Trong tay dắt A Hỉ A Nhạc, hai đứa song sinh đôi mắt đều đỏ hồng, cái miệng nhỏ mếu máo thập phần đáng thương. Muốn khóc không khóc gọi “anh ơi”.

“Vốn dĩ gửi ở nhà Quế Bình, Hoa Quế trông, phỏng chừng là huyết mạch tương liên, tỉnh ngủ xong khóc lóc đòi anh, lúc Hoa Quế bế tới, khóc đến mức không thở nổi.” Tứ thúc công mũi hơi cay.

Hai tiểu gia hỏa tựa hồ cảm nhận được hơi thở của anh trai. Bước chân tập tễnh chạy về phía giường: “Anh ơi”, “Anh ơi”. Có thể là đã được dặn dò trước, tuy rằng vội vàng, nhưng gọi thanh âm rất nhỏ, thậm chí có chút cẩn thận từng li từng tí.

“Anh đang ngủ, chờ anh ngủ ngon rồi lại cùng A Hỉ cùng A Nhạc chơi nhé.”

“Bồi anh ngủ!” Chị gái A Hỉ ngáp một cái.

Tiểu A Nhạc cũng che miệng híp mắt: “Cùng anh ngủ chung.”

Cũng may giường đủ rộng, dùng đồ vật ngăn cách hai cô nhóc và Chu Thắng Lợi ra, các nàng ngửa cái bụng nhỏ lên cũng ngủ thơm ngọt. Chu Nam tay bị tiểu tể t.ử nắm, vô pháp nhúc nhích, có chuyện gì chỉ có thể để ngày mai lại nói.

Mọi người trong lòng lo lắng, đồ ăn cũng không ai ăn nổi. Trong viện ngay cả Diệp Đồng Đồng vô ưu vô lự nhất cũng thở ngắn than dài.

“Bình An, bệnh của Thắng Lợi khi nào thì khỏi a!”

Gió đêm phơ phất, điếu t.h.u.ố.c trên tay Diệp Bình An cùng đom đóm bay múa giống nhau, lúc sáng lúc tối.

“Mặt trời mọc hai lần, Thắng Lợi liền có thể nói chuyện.”

Diệp Đồng Đồng bĩu môi: “Người xấu!”

Lão Diệp xem con gái tức giận, giải thích:

“Đổng Đại Long cái thằng hỗn hào này, trêu mèo trêu ch.ó, cũng từng dẫn người bắt nạt cô cô con, cha trực tiếp cầm d.a.o c.h.é.m đứt đầu một con gà trước mặt nó, nó mới không dám bắt nạt cô cô con nữa.”

Diệp Bình An rũ mắt xuống, không biết đang suy nghĩ cái gì. Lão Diệp vội vàng lảng sang chuyện khác:

“Cha thấy Nam Nha buổi tối cũng chưa ăn gì, cha chưng canh trứng, con bưng cho con bé, dặn nó ăn nhiều một chút.”

Thấy cháu trai khẽ gật đầu, lão Diệp mới nhẹ nhàng thở ra tiếp tục nói:

“Con buổi tối cứ trông ở đây, dù sao các con sớm muộn gì cũng là người một nhà, cũng không sợ người khác dị nghị.”

Diệp Bình An đột nhiên kịch liệt ho khan, một lát sau con ngươi thon dài bởi vì sặc mà trở nên ướt át.

Chu Nam ngồi có chút nhàm chán, trong thức hải quan sát con gà chiến đang bới đất tựa hồ có chút nôn nóng.

“Hệ thống, con gà này không ăn cái gì sẽ c.h.ế.t đói sao?”

Nàng vừa dứt lời, liền thấy con gà chiến kia mổ vỡ quả trứng mình vừa đẻ ra. Ăn thập phần vui sướng hưởng thụ.

Chu Nam trợn mắt há hốc mồm: “Nấu đậu bằng dây đậu, nồi da xáo thịt.”

Hệ thống dùng âm thanh máy móc lạnh băng nói: [Trước mắt không gian nhà cũ không thể mang bất luận vật phẩm gì tiến vào.]

Chu Nam phản bác: “Tay nải cùng thư tín của tôi sao có thể vào được.”

Hệ thống nói: [Không gian nhà cũ là được tách ra từ Tinh Kỷ Nguyên, thư tín cùng tay nải là vật thể có thể tồn tại ở Tinh Kỷ Nguyên, mà mặt khác sinh vật, tỷ như sâu ngô các loại là thứ Tinh Kỷ Nguyên không có, tự nhiên vô pháp xuất hiện.]

Chu Nam đầu óc chuyển động thực nhanh, đại khái minh bạch giả thiết của hệ thống, nàng có chút vô ngữ khẽ đảo mắt.

“Cho nên, gà chiến trong một thời gian rất dài đều phải tự làm tự ăn. Người ta còn đổi con cho nhau ăn, nó ngay cả quyền lựa chọn cũng không có.”

Hệ thống khả năng không muốn lãng phí năng lượng vào vấn đề cấp thấp như vậy, nửa ngày không có phản hồi. Lâu đến mức Chu Nam đã từ bỏ đối thoại với nó, một thanh âm lược hiện không kiên nhẫn vang lên.

[Vậy cô trực tiếp kết hôn với Diệp Bình An đi, khởi động núi sau không phải trong thuyết minh đã nói là giải quyết được hết sao.]

Chu Nam bĩu môi, thầm nghĩ trong lòng, hệ thống nhân tạo online nha.

“Ngươi nói ta liền tin sao? Ta đều quá kế cho Tứ thúc công rồi, phần thưởng nhiệm vụ nửa điểm chưa thấy đâu.”

Hệ thống lại là nửa ngày không có hồi phục.

Diệp Bình An đi vào, Chu Nam đang dựa vào đầu giường ngủ gật, cái đầu nhỏ gật gà gật gù. Trong phòng không thắp đèn, nhưng tảng lớn ánh trăng chiếu vào, còn xem như sáng sủa. Nhận thấy được bên người có người, Chu Nam ngước mắt nhìn về phía Diệp Bình An, một tay duỗi người, cái mũi nhỏ ngửi ngửi.

“Canh trứng ~” Trong giọng nói Diệp Bình An mang theo ý cười.

Tiểu nha đầu vốn đang có chút mơ hồ hai mắt tức khắc trở nên sáng ngời. Thèm thuồng nhìn chằm chằm bát canh trứng vàng nhạt trên tay Diệp Bình An.

Diệp Bình An không đưa thìa cho Chu Nam, ngược lại múc một thìa canh trứng trơn mềm muốn cảm nhận độ ấm một chút. Liền thấy tiểu nha đầu hai mắt dán c.h.ặ.t vào cái thìa của hắn, khát vọng đối với đồ ăn hoàn toàn không thêm che giấu.

“Ngao ô ~”

Chu Nam rốt cuộc ăn được vào miệng, ban ngày nàng vì hoàn thành nhiệm vụ, cố nén không ăn nhiều trứng ngũ vị hương mình làm. Sau lại xảy ra một loạt sự tình, nàng căn bản không có hứng thú ăn cơm.

Diệp Bình An một thìa một thìa đút cho nàng, Chu Nam cực kỳ ngoan ngoãn ăn thơm ngọt.

“Vừa rồi ở trong phòng, Tứ thúc công cùng trưởng thôn ý kiến là trước nhìn xem tình hình Bình An, nếu ba ngày sau có thể tỉnh táo lại, liền cùng nhà họ Đổng nói chuyện bồi thường. Nếu ba ngày sau... vậy bắt người nhà họ Đổng đền mạng.”

Hiện tại tuy rằng là thời kỳ chuyển giao cũ mới, quyền lực của trưởng thôn như cũ thập phần cường đại, dù sao cũng là đại tộc kéo dài mấy trăm năm.

Chu Nam liếc mắt nhìn hắn, cường điệu nói:

“Thắng Lợi sẽ không c.h.ế.t, t.h.u.ố.c của tôi cầm m.á.u xong là có thể tự động sát trùng, cơ hồ sẽ không có bất luận khả năng nhiễm trùng nào.”

Diệp Bình An đút miếng canh trứng cuối cùng cho nàng, dặn dò:

“Chuyện t.h.u.ố.c thang, tạm thời trước đừng tuyên truyền.”

Chu Nam không hỏi cái gì, có lệ gật đầu.

Diệp Bình An xem biểu tình toàn tâm toàn ý tin tưởng của nàng, người hắn hơi hơi khựng lại, thật lâu sau mới không chút để ý nói:

“Không hỏi vì sao à, tin tưởng tôi như vậy sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.