Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 471: Ta Vốn Chính Là Kẻ Điên
Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:26
Khi Trương Khuynh dẫn người đuổi tới, nhìn thấy người đang ngồi sau bàn làm việc sửa sang lại tài liệu, cô thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Nàng bước qua những người nằm ngổn ngang trên mặt đất, nhìn cũng không thèm nhìn Lăng Thanh Sơn đang thoi thóp, đi đến trước mặt Chu Nam.
“Nam Nha, chị tới chậm.”
Chu Nam ngẩng đầu nhìn nàng, mặt mang ủy khuất: “Tiểu Trương tỷ tỷ, là hắn muốn g.i.ế.c em trước.”
Trương Khuynh duỗi tay xoa xoa đỉnh đầu nàng: “Được rồi.”
Chu Nam nhếch miệng cười, đẩy toàn bộ đồ vật trước mặt mình cho Trương Khuynh, ngữ khí nhẹ nhàng nói:
“Mấy thứ này đều là em tìm được trong thư phòng hắn, có thư tín, có điện báo, còn có khối thứ không thấy được ánh sáng.”
Trương Khuynh nhìn cũng không thèm nhìn mấy thứ kia: “Tiểu Tứ đang ở dưới lầu, lát nữa chúng ta đưa các em về.”
Chu Nam chỉ vào Lăng Thanh Sơn mặt mũi sưng vù như đầu heo nói:
“Em không muốn để bọn họ nhìn thấy mặt trời ngày mai, đám người này mấy năm nay làm sự tình em thực không thích. Nhưng chị nói bảo em đừng nhúng tay, em không nhúng tay, nhưng hắn bắt nạt em, thì không thể trách em được.”
Trong ánh mắt Lăng Thanh Sơn mang theo sợ hãi, trong đầu hắn không ngừng tua lại màn vừa rồi.
Kẻ trước mắt này căn bản không phải người, nàng chỉ nhẹ nhàng vung tay, đội ngũ tinh anh mà phụ thân trang bị cho hắn liền trực tiếp ngã xuống.
Hắn quay đầu lại nhìn thấy rất rõ, một con d.a.o nhỏ cắm ngập vào đầu, nháy mắt mất mạng.
Mà chính hắn bị nàng dùng tay không đ.á.n.h mười mấy phút, chịu đủ t.r.a t.ấ.n phi nhân loại.
Sau đó người này liền lục lọi trong thư phòng hắn, không bao lâu sau, tất cả cơ mật của hắn đều bị nàng tìm được.
Hết thảy đều vượt qua nhận thức của hắn.
Hối hận lại lần nữa chen đầy đầu óc hắn, hắn không nên...
Chu Nam vỗ vỗ tay, giao một gói t.h.u.ố.c cho Trương Khuynh: “Nói thật dùng rất tốt, vị kia nếu mềm lòng, thì để cho hắn nghe một chút lời nói thật cũng tốt.”
Người của Trương Khuynh chụp ảnh thì chụp ảnh, thu thập chứng cứ thì thu thập chứng cứ, gọn gàng ngăn nắp, hiển nhiên không phải lần đầu tiên làm loại sự tình này.
Lăng Thanh Sơn nhìn Trương Khuynh hô: “Trương Khuynh, lần này là ta có mắt không thấy Thái Sơn, ta biết cô ở tổ kinh tế đề xuất kế hoạch to lớn, ta nguyện ý thuyết phục phụ thân ta...”
Trương Khuynh lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi chuẩn bị đối đãi với Chu Nam như thế nào?”
Lăng Thanh Sơn lần đầu tiên bị ánh mắt của một người phụ nữ trấn trụ, đó là ánh mắt sát khí phải trải qua thây sơn biển m.á.u mới có thể tôi luyện ra.
“Ta, ta muốn g.i.ế.c nàng.” Hắn không tự chủ được mà nói lời thật.
Quai hàm Trương Khuynh hơi giật giật: “Giỏi lắm.”
Chu Nam nhìn con gái ngủ say như heo con trên xe, duỗi tay nhéo nhéo gò má nàng: “Ngủ thật ngon.”
Sáng sớm hôm sau, Diệp Bình An phong trần mệt mỏi trở về, đứng ở trước giường nhìn người phụ nữ đang ôm con gái ngủ, màu đỏ tươi nơi đáy mắt mới dần rút đi.
Hắn thật cẩn thận chen lên giường, đem vợ con ôm vào trong n.g.ự.c, cằm lởm chởm râu ria cọ vào cổ nàng.
“Hôi c.h.ế.t đi được.” Chu Nam nói thầm.
Diệp Bình An dùng tay vuốt ve thịt mềm trên bụng nàng: “Xin lỗi, Nam Nha.”
Chu Nam nghe ra giọng hắn nghẹn ngào, không có quay đầu lại, chỉ dùng cái ót củng củng hắn: “Đừng nhúc nhích, em rất mệt, muốn ngủ đến khi tự nhiên tỉnh.”
Diệp Bình An không nói gì, chỉ ôm người c.h.ặ.t hơn một chút.
Chu Nam dứt khoát xoay người, mặt đối mặt với hắn, mới thấy rõ bộ dáng râu ria xồm xoàm, hốc mắt phiếm hồng của hắn.
Lời chế nhạo tức khắc một câu cũng nói không nên lời.
“Anh đều biết rồi.” Nàng dùng ch.óp mũi đụng vào cằm hắn.
Cổ họng Diệp Bình An nghẹn lại, một câu cũng nói không nên lời. Khi nhận được điện thoại của Trương Khuynh, hắn chỉ cảm thấy đầu óc tối sầm, cả người liền trực tiếp ngã ngửa ra sau, nếu không phải có người ở phía sau đỡ, chỉ sợ hắn đã ở bệnh viện cấp cứu.
Đầu dây bên kia, giọng nói bình tĩnh của Trương Khuynh vẫn vang lên: “Anh yên tâm, tôi đang tìm kiếm.”
Lòng bàn chân Diệp Bình An lạnh toát, sau đó lan tràn đến toàn thân, trán không biết từ khi nào đã lấm tấm mồ hôi dày đặc.
Nỗi sợ hãi đè nén trong lòng nháy mắt bao phủ cả người hắn, cảm giác bất an làm hắn không thể hô hấp.
“Có người dùng Tiểu Tứ lừa em ấy, chuyện này tôi có trách nhiệm, tôi sẽ cho anh một công đạo.” Trong giọng nói của Trương Khuynh mang theo sát ý.
Diệp Bình An ngồi dưới đất, tay nắm c.h.ặ.t điện thoại đến mức gân xanh nổi lên, run giọng hỏi: “Có manh mối chưa?”
“Trước mắt đã có, Tư lệnh Triệu cũng đang toàn lực phối hợp.”
Diệp Bình An c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng, có m.á.u tươi từ khóe miệng tràn ra, cuối cùng cũng chỉ nói một câu:
“Tôi chỉ cần Nam Nha, sống.”
Chu Nam nghe Diệp Bình An nói xong, dùng tay bẻ nắm tay đang nắm c.h.ặ.t của hắn ra, mười ngón tay đan vào nhau.
“Cho nên sáng hôm qua anh nhận được điện thoại cũng là cố tình an bài.” Chu Nam khẳng định mở miệng.
Diệp Bình An đặt một nụ hôn lên trán nàng, tham lam ấn người vào trong lòng n.g.ự.c.
“Ừ, quyền lực của hắn rất lớn, toàn bộ điều hành đều do hắn quản, nếu không phải vì chế hành, anh cũng sẽ không bị triệu hồi về.”
Diệp Bình An đơn giản nói hai câu, rõ ràng không thể kể quá nhiều.
Chu Nam thông tuệ nhường nào, chỉ là nàng lười nhác mà thôi.
“Yên tâm, lần này bảo đảm bọn họ tam thiếu một.” Chu Nam nhịn không được khoe khoang.
“Nam Nha.” Giọng hắn mệt mỏi nỉ non.
“Em ở đây.” Chu Nam ngửa đầu hôn lên cằm hắn, kết quả bị hắn đè lại gáy, nụ hôn như mưa rền gió dữ ập đến.
Chu Nam cảm nhận được mùi m.á.u tươi trong khoang miệng hắn, nhẹ nhàng l.i.ế.m láp, chậm rãi trấn an.
Diệp Bình An giống như dã thú, tựa hồ chỉ có như vậy mới có thể hủy diệt sự tuyệt vọng của một ngày một đêm qua.
Chu Nam cảm nhận được ch.óp mũi ướt át, nàng mở to mắt, đối diện với đôi mắt đỏ tươi tựa như dã thú của Diệp Bình An.
Nàng giơ tay, nhẹ nhàng vỗ về.
“Chu Nam, em nếu xảy ra chuyện gì, anh sẽ điên mất. Em đã quên rồi sao, anh vốn chính là kẻ điên mà.” Trước khi hôn mê bất tỉnh, Diệp Bình An nói nhỏ.
Chu Nam ôm người vào trong n.g.ự.c, có một chút không một chút vuốt ve đầu hắn. Tóc Diệp Bình An luôn luôn vừa ngắn vừa cứng.
Không biết từ khi nào, trên đó đã lờ mờ có sợi bạc.
Người đàn ông năm đó mang theo ba phần bĩ khí, hiện giờ đã bước vào trung niên, thành thục nội liễm hơn rất nhiều.
Diệp Đại bọn họ đã 16 tuổi, mà nàng cũng không còn là thiếu nữ mới đến năm nào.
Nhiều năm như vậy, Diệp Bình An vô luận thay đổi thế nào, điều duy nhất bất biến chính là yêu nàng.
Nàng chưa bao giờ cảm thấy tình yêu của Diệp Bình An biến mất, vĩnh viễn là trân trọng, nhiệt liệt, che chở, bao dung.
Chu Nam chăm chú nhìn dung nhan khi ngủ của hắn, lông mi thon dài, mũi cao thẳng, môi mỏng mím c.h.ặ.t, nhưng mày vẫn không giãn ra, tựa hồ tùy thời đều có thể bùng nổ.
Chu Nam duỗi tay vuốt phẳng giữa mày hắn, cúi đầu hôn lên trán hắn một cái.
“Mẹ, con cũng muốn.”
Diệp Bốn không biết tỉnh từ khi nào, đôi mắt đào hoa trong veo ục ục nhìn cha mẹ đang ôm nhau.
Chu Nam nhìn chỏm tóc ngốc dựng đứng trên đầu con bé, duỗi tay ôm người vào lòng, tầm mắt dừng ở trên trán Diệp Bình An, thấp giọng nói:
“Nè, con nhẹ thôi, đừng đ.á.n.h thức ba.”
Diệp Bốn nghiêng đầu suy nghĩ một lát, sáp lại gần trán Diệp Bình An, mềm mại hôn một cái.
Chu Nam thấy giữa mày Diệp Bình An mắt thường có thể thấy được mà giãn ra, chua loét nói: “Quả nhiên còn cần con gái gia trì.”
Diệp Bốn ôm cổ Chu Nam, bẹp hai cái lên má nàng: “Con cũng hôn mẹ.”
