Quân Hôn: Ở Niên Đại Văn Nhiều Phúc Nhiều Tử Lại Nhiều Thọ - Chương 475: Tổng Kết Bát Quái Cuối Năm Cùng Tiểu Vương Tẩu
Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:27
Đảo mắt đã tới ngày mồng tám tháng chạp, Tiểu Vương Tẩu xách theo cháo Laba (cháo mồng 8 tháng chạp) do chính mình nấu đi vào.
Nhìn thấy Diệp Bốn đang chổng m.ô.n.g nhỏ tìm kiếm khắp nơi, bà hỏi Chu Nam đang cuộn mình trên sô pha: “Con gái cô đang làm gì thế?”
Diệp Bốn nghe được động tĩnh, đứng dậy chào hỏi bà: “Dì Vương, con đang tìm cục than của con ạ.”
Chu Nam thấy bà khó hiểu, liền nói: “Con bé nuôi con mèo đen nhỏ, thích chơi trốn tìm với nó, đen thui một cục không dễ tìm.”
Tiểu Vương Tẩu đặt cháo trước mặt nàng: “Nghe nói người phương Bắc các cô ngày mồng tám tháng chạp đều ăn cháo, cô nếm thử tay nghề của tôi xem.”
Chu Nam vỗ vỗ bụng: “Được, chờ buổi tối em sẽ uống sạch cho chị xem.”
Tiểu Vương Tẩu ngồi xuống xong, cảm khái nói: “Lúc trước náo nhiệt biết bao, hiện giờ thầy giáo Chu đi rồi, y tá Triệu về Bắc Kinh rồi, cảm giác thật vô vị.”
Chu Nam rất ít thấy Tiểu Vương Tẩu cảm xúc xuống thấp, chủ động khơi mào đề tài hỏi:
“Chuyện Đậu Đỏ nhà chị xuống nông thôn đã xác định chưa?”
Tiểu Vương Tẩu thở dài: “Bố nó đâu có thắng nổi con trai, nó muốn đi thì cứ để cho nó đi thôi, ha ha khổ rồi mới biết hiện tại ngày tháng tốt đẹp thế nào.”
Chu Nam an ủi bà: “Con cháu tự có phúc của con cháu, chị đây đều sắp làm bà nội rồi, nhọc lòng nhiều như vậy làm gì.”
Tiểu Vương Tẩu nghĩ đến con trai gửi thư nói con dâu mang thai, mới cao hứng lên.
“Cô nói xem tiểu y tá Triệu vì sao lại muốn ly hôn a.”
Chu Nam nghĩ đến lời Triệu Mạn Chi nói khi tới cáo biệt nàng, mặt mày cô ấy sơ lãng, trong mắt có ánh sáng.
“Tôi phải về quê làm thầy lang đây.”
Chu Nam nắm lấy bàn tay cũng không mấy tinh tế của cô ấy hỏi: “Cô không hối hận?”
Triệu Mạn Chi cười: “Anh Nhị Ngưu chờ tôi nửa đời người, tôi không muốn để anh ấy lại phải đợi nữa, anh ấy tuy rằng không văn hóa, tính tình bướng, nhưng anh ấy vẫn luôn chờ tôi.”
Chu Nam nhìn nụ cười tươi tắn của cô ấy: “Cô mới hơn ba mươi tuổi, đâu ra mà nửa đời người.”
Lúc đi, Chu Nam gói cho cô ấy một đống lớn đồ dưỡng da: “Đừng khách khí, quê chúng tôi chuyên sản xuất cái này, hảo hảo bảo dưỡng chính mình, tranh thủ làm mỹ kiều nương.”
Trên mặt Triệu Mạn Chi hiện lên một mạt e lệ, ném hai cái b.í.m tóc to bước chân nhẹ nhàng rời đi.
Tiểu Vương Tẩu cũng không hy vọng có thể nhận được đáp án, Vương Thừa Trị bởi vì duyên cớ phụ thân hắn, chuyện này vẫn chưa chịu bao nhiêu liên lụy.
Chỉ là bị đổi bộ phận, có phụ thân hắn ở đó, hắn cả đời hẳn là bình an vô sự.
“Thầy giáo Chu đi về quê cô à?” Tiểu Vương Tẩu nhướng mày nhìn Chu Nam.
Chu Nam cười tủm tỉm bỏ hạt thông trắng tinh đã bóc vỏ vào miệng: “Thầy giáo Chu là một người thầy tốt.”
Sớm từ hai năm trước, trừ bỏ mấy trường đại học đã được xác thực, rất nhiều đại học đều nghỉ học, thậm chí có trường cấp ba đều không nhập học.
Đầu nhỏ của Chu Nam xoay chuyển ục ục, nhìn trúng nhân tài gì liền trực tiếp báo cho Trương Khuynh.
Hoặc là Trương Khuynh chính mình muốn che chở ai, liền trực tiếp đặt vào danh sách dưới trướng Chu Gia Trang.
Hiện giờ, lực lượng giáo viên của Chu Gia Trang thập phần đáng sợ.
Đồng chí Chu Thắng Lợi thuộc lứa viện nghiên cứu đầu tiên của Chu Gia Trang gọi điện thoại nho nhỏ oán giận: “Chị, em muốn đi công tác, đem kiến thức đã học hồi báo quốc gia, nhưng em cảm giác học mãi cũng không hết.”
Chu Nam xấu hổ cười một cái: “Đồng chí Chu Thắng Lợi, cậu là biết chị cậu mà, ăn mặc thì còn được, về học tập chúng ta hai người không ở cùng một vĩ độ a.”
Chu Thắng Lợi bị nghẹn lại, hắn đã quên chị gái mình là một quái vật đã gặp qua là không quên được, vừa học liền biết.
“Ngạn ngữ nói rất đúng, học vô chỉ cảnh (học không bao giờ là đủ), nhưng cũng không thể cái gì cũng học, cậu nhận chuẩn phương hướng xong, hướng tới một phương hướng thâm canh thì thế nào?”
Chu Thắng Lợi thở ngắn than dài cúp điện thoại, hắn liền không nên tìm chị gái tố khổ.
Trong mắt nàng, cái gì công thức phức tạp, định lý huyền ảo đều là vừa xem hiểu ngay, chuyên môn học tập thật lãng phí thời gian a.
“Còn có một việc, không biết có nên nói hay không.” Ngữ khí Tiểu Vương Tẩu do dự.
Chu Nam trêu bà: “Nên nói, chị mau nói đi, chị dâu tốt của em.”
“Bọn họ ngầm đều bàn tán về thân thế của cô, nói cô chính là chị em ruột của Chu Thanh Đại, phụ thân qua đời, thế nhưng m.á.u lạnh đến mức chẳng quan tâm.”
Tiểu Vương Tẩu cùng Chu Nam buôn dưa lê nhiều lần như vậy, chỉ có hai lần là về Chu Nam.
Một lần là bà nghi ngờ Tiểu Kiều quyến rũ Diệp Bình An, lôi kéo Chu Nam đi bắt gian.
Còn lại chính là lần này.
Chu Nam ưu nhã trợn trắng mắt: “Miệng các bà ấy còn lợi hại hơn cả thẩm tra chính trị, nếu tôi thực sự có chuyện này, Diệp Bình An còn có thể yên ổn công tác sao.”
Tiểu Vương Tẩu vỗ tay một cái: “Tôi đã bảo mà, cái đám đàn bà lắm mồm này, thiếu chút nữa đem tôi dẫn xuống mương.”
Bà nói xong lại có chút thổn thức: “Bọn họ cả nhà bốn người, toàn bộ từng du học ở nước Oa, nếu không phải Chu Thanh Đại cùng vị kia thông đồng, ngay từ đầu đã nên xảy ra chuyện rồi.”
“Trước kia nói Ngô Tu Xa không chịu từ bỏ Chu Thanh Đại, cũng không phải bởi vì trọng tình cảm?” Chu Nam nói.
Lời nói của Chu Nam tựa hồ một câu đ.á.n.h thức người trong mộng, Tiểu Vương Tẩu mãn nhãn đều là hưng phấn.
“Tôi đã bảo mà, tôi đã bảo a, chồng của cô giáo Chu người tốt như vậy đều không thể không ly hôn, Ngô Tu Xa làm sao sẽ đối với một cô vợ làm trời làm đất mà không rời không bỏ. Nguyên nhân là ở chỗ này đâu.”
Hai người tựa hồ bóc ra được thứ gì ghê gớm, đều vô cùng hưng phấn.
“Mấy ngày nay, dọn vài nhà vào, ồn ào nhốn nháo, làm tôi nhớ tới chúng ta năm đó.”
Hưng phấn qua đi, Tiểu Vương Tẩu liền đổi đề tài khác.
Từ sau khi Lăng gia xảy ra chuyện, cái đại viện này trống ra một phần ba số nhà.
Có người đi liền có người tới.
Chu Nam đã sớm chọn xong một căn nhà cách nhà không xa không gần, rảnh rỗi liền đi thu dọn, thuận tiện bổ sung một ít vật tư.
Chỉ còn chờ bọn Diệp Đồng Đồng đến.
Hai người lại nói chuyện một lát, Tiểu Vương Tẩu bưng một bát cháo Laba do Chu Nam nấu đi về.
Diệp Bốn dùng cá khô nhỏ rốt cuộc cũng tìm được cục than của mình, nó cùng đôi dép lê lông tơ màu đen của Diệp Bình An hòa làm một thể.
“Mẹ, con muốn đeo cái lục lạc lên cổ Than Nắm.” Diệp Bốn xoa cục than đen, nhăn khuôn mặt nhỏ.
Chu Nam luôn luôn cổ vũ con cái bất luận ý tưởng gì, nhưng đeo lục lạc cho mèo, có phải hay không có điểm tàn nhẫn.
“Chờ các anh chị con tới, có lẽ có biện pháp tốt hơn.”
Diệp Bốn nháy mắt đem chuyện này ném ra sau đầu: “Đại tỷ bọn họ khi nào tới ạ.”
“Ngày kia bảo ba lái xe, chúng ta đi đón các anh chị.”
Diệp Bốn nghe xong hoan hô một tiếng, mèo nhỏ giật mình, soạt một cái liền nhảy lên đầu gối Chu Nam.
Chu Nam gãi cái bụng nhỏ cho nó, nghe tiếng nó rừ rừ rất có cảm giác thành tựu.
Diệp Bốn dẩu miệng: “Mẹ, nó càng thích mẹ hơn.”
Chu Nam ngạo kiều: “Đó là đương nhiên, ta là mẹ con, nó mới càng thích ta a.”
Diệp Bốn nghe xong, cảm thấy rất có vài phần đạo lý.
Diệp Bình An cuốn theo gió lạnh vào cửa, Chu Nam ngẩng đầu nhìn hắn, thấy trên mũ và vai hắn thế nhưng có bông tuyết.
“Tuyết rơi rồi?” Chu Nam hỏi.
Diệp Bốn đã sớm nhanh như chớp chạy ra cửa, tiếp theo liền truyền đến tiếng hoan hô thanh thúy của con bé.
“Mẹ, tuyết rơi rồi, tuyết rơi rồi.”
Tiểu hắc đoàn trên đầu gối Chu Nam xoay người một cái, nhảy xuống đất, theo khe cửa liền chui ra ngoài.
“Tiểu Tứ nuôi mèo, rất giống em.”
Diệp Bình An treo quần áo xong, ngồi xuống bên cạnh nàng, áp bàn tay lạnh băng lên má nàng.
Chu Nam bị hắn đè lại, muốn tránh cũng không được, bị lạnh đến lông tơ dựng đứng, tức giận nói:
“Diệp Bình An, cái ông già này, càng ngày càng ấu trĩ!”
Diệp Bình An luồn bàn tay lạnh lẽo theo vạt áo đặt lên tấm lưng ấm áp của nàng: “Buổi tối cho em xem ông già lợi hại thế nào.”
Chu Nam: “……”
