[quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con - Chương 175

Cập nhật lúc: 28/02/2026 03:29

“Tình hình ở khu quân đội bên này, đương nhiên Ngô Thục Trân phải kể lại một chút.”

Thực ra bà viết thư về nhà không chỉ là để mọi người bớt lo lắng cho bà, mà còn tiện thể khoe khoang một phen nữa.

Nhà họ Thẩm có được người con dâu tốt như Tô Niệm Niệm, đương nhiên là phải kể cho cả nhà biết rồi.

Mặc dù Ngô Thục Trân có biết mặt chữ, nhưng để viết được một bức thư trôi chảy thì vẫn còn đôi chút khó khăn.

Lúc bà viết thư, những chữ không biết viết lại phải đi tìm Tô Niệm Niệm để hỏi cách viết.

Ngô Thục Trân hỏi nhiều đến mức Tô Niệm Niệm cũng nắm được hòm hòm nội dung bức thư của mẹ chồng.

Biết Ngô Thục Trân khen ngợi mình trong thư, Tô Niệm Niệm cũng thấy vô cùng vui vẻ.

Mẹ chồng nàng dâu nhà người khác chung sống hòa bình đã là không dễ dàng gì rồi, nhưng quan hệ giữa cô và Ngô Thục Trân lại vô cùng thân thiết.

Tô Niệm Niệm cảm thấy, trước hết là do bà mẹ chồng Ngô Thục Trân này đã làm rất tốt.

Thực ra con dâu ngoan thì nhiều lắm, các cô gái gả đến đây đều là muốn sống yên ổn qua ngày cả thôi.

Nhưng không ít bà mẹ chồng lại cứ sau khi con dâu gả tới là lại nghĩ cách hành hạ, làm khó dễ con dâu.

May mà Ngô Thục Trân không phải kiểu người như vậy, chứ nếu lại gặp phải một bà mẹ chồng ác nghiệt như Lưu Xuân Hoa thì Tô Niệm Niệm dù có thích Thẩm Hạo Đình đến mấy cũng phải cân nhắc lại về mối quan hệ hôn nhân với anh.

Tô Niệm Niệm cũng viết thư về nhà mình, tiện thể dặn dò họ cách ăn số hải sản này.

Người nhà chưa từng ăn hải sản bao giờ, cô chỉ sợ mình gửi về rồi họ lại không biết cách chế biến ra sao.

Sau khi xong xuôi mọi việc, Tô Niệm Niệm và Ngô Thục Trân cùng nhau mang số hải sản khô này ra bưu điện gửi về đại đội.

Việc này vừa xong thì cũng đã đến ngày tiểu học khai giảng.

Thẩm Thiên Thông và Thẩm Thiên Minh đều đã đến tuổi vào tiểu học rồi.

Tô Niệm Niệm và Thẩm Hạo Đình bàn bạc một chút, định đưa hai anh em đi học.

Mặc dù mấy năm nay kỳ thi đại học bị tạm dừng, nhưng việc học tập cũng không thể bỏ bê được.

Người có văn hóa dù sao cũng tốt hơn người không có văn hóa, các nhà máy ở thành phố tuyển công nhân thường ưu tiên chọn học sinh tốt nghiệp cấp ba.

Những người không có trình độ học vấn thì ngay cả kỳ thi tuyển dụng của nhà máy cũng không qua nổi đâu.

Nghe nói Thẩm Thiên Thông và Thẩm Thiên Minh đều sắp đi học, Thẩm Thiên Duệ bèn nảy ra ý định muốn được đi học cùng luôn.

Dù sao anh cả và anh hai đều đi học rồi, ở nhà chỉ còn lại một mình nó.

Nó ở nhà một mình thì chán ch-ết đi được.

Nên nó nhất định phải đi theo cùng!

Thẩm Thiên Duệ bèn đề đạt nguyện vọng này với Thẩm Hạo Đình và Tô Niệm Niệm.

Nghe yêu cầu của Thẩm Thiên Duệ, Thẩm Hạo Đình có chút khó xử.

“Con mới có bốn tuổi rưỡi thôi, tuổi còn nhỏ quá, con muốn đi học e rằng trường học cũng không chịu nhận đâu, khu quân đội chúng ta chưa có đứa trẻ nào nhỏ như con mà đã đi học cả.”

Nghe Thẩm Hạo Đình nói vậy, Thẩm Thiên Duệ lập tức tỏ vẻ thất vọng:

“Ba ơi, con thực sự không thể đi học sao?

Mặc dù con nhỏ tuổi nhưng con thông minh mà, những thứ anh cả anh hai học được chắc chắn con cũng học được.”

Đứa trẻ này thực sự rất thông minh, nhiều thứ chỉ cần học qua là biết ngay, trí tuệ rõ ràng vượt xa những đứa trẻ cùng trang lứa.

Nhưng có được đi học hay không thì Thẩm Hạo Đình vẫn không thể đưa ra câu trả lời chắc chắn, còn phải hỏi ý kiến phía nhà trường đã.

Chương 146 Được đặc cách tuyển nhập học

Vì thế khi Thẩm Thiên Duệ nhìn anh với ánh mắt đầy mong đợi, Thẩm Hạo Đình không hề đồng ý ngay mà bảo cậu bé:

“Ba sẽ đến trường hỏi thử xem có thể đặc cách cho con nhập học không.

Nhưng tuổi của con chênh lệch hơi nhiều, khả năng cao là nhà trường sẽ không nhận đâu.”

Nghe Thẩm Hạo Đình nói vậy, Thẩm Thiên Duệ thấy hơi hụt hẫng.

Hy vọng nhà trường sẽ đồng ý nhận cậu bé!

Thẩm Hạo Đình đưa ba đứa nhỏ đến trường đăng ký.

Khi đưa tới trường, Thẩm Thiên Thông và Thẩm Thiên Minh đều đã đủ tuổi nên việc đăng ký diễn ra rất thuận lợi.

Nhưng giáo viên phụ trách đăng ký nhìn thấy Thẩm Thiên Duệ còn quá nhỏ nên đã từ chối yêu cầu nhập học của cậu bé.

Thẩm Hạo Đình bèn cố gắng thương lượng với giáo viên:

“Thưa thầy, thầy xem có thể đặc cách cho cháu nhập học không ạ?

Cháu tuy tuổi hơi nhỏ một chút nhưng khả năng học tập rất tốt.

Thế này đi, thầy cứ cho cháu một cơ hội.

Nếu sau này khi vào học mà cháu không theo kịp tiến độ thì thầy cứ trả cháu về.

Còn nếu cháu theo kịp thì cứ để cháu ở lại học ạ.”

Nghe Thẩm Hạo Đình thỉnh cầu, vị giáo viên này vẫn lắc đầu từ chối:

“Thật xin lỗi, trường chúng tôi nhập học đều có quy định cả, rất nhiều phụ huynh trong toàn khu quân đội này đều mong muốn đưa con đến trường sớm một chút.

Nếu lần này chúng tôi đặc cách cho anh thì sau này sẽ có thêm rất nhiều người cũng đòi đặc cách theo.”

Thấy giáo viên nói vậy, Thẩm Hạo Đình đành định bụng từ bỏ.

Yêu cầu này của anh đúng là làm khó nhà trường thật.

Dù sao người ta cũng không thể vì anh mà phá bỏ quy định được.

Ngay khi Thẩm Hạo Đình định rời đi thì Vu Tĩnh dẫn hiệu trưởng đi tới đây.

Vừa rồi cô ta đã nghe loáng thoáng về yêu cầu của Thẩm Hạo Đình, Vu Tĩnh đặc biệt đi mời hiệu trưởng ra, chính là muốn xem chuyện này hiệu trưởng có thể châm chước một chút, giúp Thẩm Thiên Duệ nhập học được không.

Tất nhiên, việc Vu Tĩnh chủ động giúp đỡ là có mục đích riêng của mình.

Lâu nay cô ta không gây ra chuyện gì không có nghĩa là cô ta đã từ bỏ Thẩm Hạo Đình.

Vu Tĩnh chỉ là chưa tìm được cơ hội tiếp cận Thẩm Hạo Đình mà không khiến anh cảm thấy phản cảm thôi.

Chẳng phải đây sao, bây giờ Thẩm Hạo Đình gặp khó khăn, nếu cô ta có thể giúp anh giải quyết thì ấn tượng của Thẩm Hạo Đình về cô ta chắc chắn sẽ thay đổi ít nhiều.

Nếu Thẩm Hạo Đình lại đến cảm ơn cô ta thì qua những lần tiếp xúc qua lại như vậy, tình cảm sẽ dần dần được bồi đắp.

Vu Tĩnh cảm thấy Thẩm Hạo Đình không thích cô ta chủ yếu là vì không hiểu rõ về cô ta.

Yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên suy cho cùng cũng chỉ là thiểu số, đa phần đều là bồi đắp tình cảm trong quá trình tìm hiểu lẫn nhau.

Tô Niệm Niệm có thể chiếm được trái tim Thẩm Hạo Đình chẳng qua là do may mắn, được kết hôn với anh trước nên mới có nhiều cơ hội tiếp xúc hơn mà thôi.

“Doanh trưởng Thẩm, anh đợi một chút.”

Vu Tĩnh gọi Thẩm Hạo Đình lại.

Thấy người gọi mình là Vu Tĩnh, Thẩm Hạo Đình lập tức nhíu mày.

Vu Tĩnh vội vàng giải thích với Thẩm Hạo Đình:

“Liên trưởng Thẩm, vừa rồi tôi nghe nói anh đưa con đến trường học, bé Duệ Duệ nhà anh tuổi vẫn chưa đủ để nhập học.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.