Quân Hôn: Sống Trong Truyện Niên Đại, Nhiều Phúc Nhiều Con Lại Sống Thọ - Chương 302: Thế Nào Gọi Là "kẻ Lụy Tình"?

Cập nhật lúc: 15/04/2026 04:10

Bữa tối diễn ra trong không khí vô cùng vui vẻ. Lăng Tiêu còn xung phong đảm nhận luôn nhiệm vụ mua vé tàu và đưa tiễn Lão Diệp ra ga.

Diệp Bình An ném cho anh ta một điếu t.h.u.ố.c, bực dọc nói: "Tôi không biết tự đưa ông mình đi chắc?"

Lăng Tiêu đáp tỉnh rụi: "Cái này là do cụ nhà tự thân vận động kiếm được, liên quan quái gì đến cậu."

Ông cụ mỉm cười, đưa cho Lăng Tiêu hộp thức ăn đã được gói ghém cẩn thận từ trước: "Phải đấy, chiều nay đ.á.n.h cờ, ta đã thắng Tiểu Lăng một tấm vé tàu hỏa."

Diệp Đồng Đồng gật đầu phụ họa: "Đúng rồi, cha lấy bản lĩnh ra để thắng đấy."

Lăng Tiêu ném lại cho Diệp Bình An một nụ cười đắc ý rồi quay gót rời đi.

Màn đêm buông xuống, bàn tay Diệp Bình An nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc đen nhánh, suôn mượt của Chu Nam. Khuôn mặt anh hằn lên sự nhẫn nhịn cực độ.

Đôi môi đỏ mọng như quả anh đào của Chu Nam khẽ nhếch, qua khóe mắt, cô lén nhìn về một nơi nào đó: "Nhịn khó chịu lắm phải không?"

Một tay Diệp Bình An luồn vào mái tóc dài của cô, tay kia mơn trớn gáy cô, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm: "Em nói xem?"

Chu Nam nghiêng đầu, hơi thở ấm nóng phả lên vòm n.g.ự.c rắn rỏi của anh: "Vậy anh tắt đèn đi."

Trước khi đi ngủ, Diệp Bình An đã tắm rửa sạch sẽ, từ trong ra ngoài đều thoang thoảng mùi hương thông xanh mát tỏa ra từ loại xà phòng mà Chu Nam yêu thích nhất.

Khó khăn lắm mới dụ dỗ được cô nhả ngọc phun châu, anh đương nhiên sẽ không vì chuyện tắt đèn cỏn con này mà làm khó dễ.

Anh vỗ nhẹ vào lưng Chu Nam, ra hiệu cho cô ngồi dậy.

Nhưng Chu Nam lại xoay người bước xuống giường, tự mình với tay tắt đèn. Căn phòng ngay lập tức chìm vào bóng tối dày đặc.

Một vòng tay mạnh mẽ nhấc bổng cô lên giường, kéo cô rơi vào vòng ôm ấm áp. Hơi thở quen thuộc quẩn quanh nơi đầu môi.

Sau khi đã giải tỏa được phần nào khao khát, cánh tay Diệp Bình An vòng qua eo cô, đè ép cô xuống.

Những tiếng rên rỉ bất mãn của Chu Nam bị chặn đứng. Theo bản năng, cô trừng mắt nhìn anh, nhưng rồi chợt nhận ra trong bóng tối đen đặc, cô chẳng thể nhìn thấy gì, chỉ có các giác quan đang được khuếch đại đến mức tối đa.

"Nam Nha bé nhỏ của ông đây, hóa ra cũng biết ăn chuối cơ đấy..."

Chu Nam vừa thẹn vừa giận, với tay véo mạnh vào phần eo mềm của anh một cái.

Diệp Bình An khẽ xuýt xoa: "Ông đây còn một đống nợ chưa tính sổ với em đâu đấy."

Nói thì nói vậy, nhưng bàn tay Diệp Bình An lại mơn trớn trên má cô vô cùng dịu dàng. Cảm nhận được sự thay đổi của thân thể người con gái mình thương yêu, trái tim anh bỗng trở nên mềm nhũn.

Chu Nam bằng lòng làm chuyện này, một phần là nhờ kho tàng kiến thức phong phú mà cô đã tích lũy được, phần khác là do cô nghĩ cả hai đã là vợ chồng, những gì anh có thể làm vì cô, cô cũng sẵn sàng làm vì anh.

Đêm nay trời không có trăng, không gian trong và ngoài phòng đều chìm vào màn đêm đen kịt.

Chỉ thỉnh thoảng mới vang lên những lời thầm thì, dỗ dành ngọt ngào từ Diệp Bình An.

Anh bưng một ly nước ấm đến cho Chu Nam, trong ánh mắt ngập tràn ý cười: "Đúng là cô nhóc sắp làm mẹ rồi mà vẫn còn thù dai như thế."

Ánh mắt Chu Nam nán lại nơi vệt ướt trên n.g.ự.c anh, đôi mắt long lanh ngấn nước mờ ảo.

"Sẽ không có lần sau nữa đâu," cô hừ lạnh.

Diệp Bình An ôm cô vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vùng bụng phẳng lỳ của cô, thì thầm:

"Thằng nhóc con, mày vừa xuất hiện là cha mày đã khổ sở thế này rồi. Tốt nhất mày phải là một cô công chúa thơm tho mềm mại đấy. Bằng không, cha sẽ đ.á.n.h nát m.ô.n.g mày ra..."

Hai má Chu Nam mỏi nhừ, cô chẳng buồn cãi cọ, chỉ biết dùng ánh mắt hình viên đạn để kháng nghị.

Diệp Bình An cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi cô: "Ngọt quá!"

Cơn buồn ngủ ập đến, Chu Nam cũng chẳng còn sức đâu mà đôi co với anh. Nhưng nhìn cái dáng vẻ đắc ý, cái đuôi cứ chực vểnh lên tận trời kia của anh, cô lại thấy ngứa mắt.

"Em muốn sinh một lèo ba đứa, tất cả đều là con gái. Ngày nào chúng nó cũng sẽ ôm đùi anh, nhõng nhẽo đòi anh bế..."

Khóe miệng Diệp Bình An lập tức cong lên, nhưng anh lại cố tình hạ giọng thật trầm:

"Vậy thì họ Diệp nhà ta phen này tha hồ mà hưng vượng rồi."

Nói xong, anh xoay người lên giường, kéo cô vào lòng, hắng giọng mấy tiếng rồi ra vẻ đứng đắn:

"Thực ra, một đứa con gái cũng đủ rồi."

Chu Nam vòng tay ôm cổ anh, giọng nói mơ màng vì buồn ngủ: "Không được, phải sinh thêm mấy đứa nữa cơ, em đã có kế hoạch cả rồi."

Vẻ mặt Diệp Bình An cứng đờ. Nói thật từ tận đáy lòng, anh chẳng muốn để cô phải chịu nỗi đau sinh nở dù chỉ là một lần.

Nhưng chuyện con cái là chuyện của hai người. Khát khao làm mẹ của Nam Nha lại vô cùng mãnh liệt, anh không nỡ dập tắt niềm hy vọng đó...

Diệp Bình An xua đuổi những hình ảnh tồi tệ ra khỏi đầu, kề sát tai Chu Nam thủ thỉ: "Cả nhà chúng ta sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau."

Chu Nam chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Lời nói của Diệp Bình An vừa dứt, anh đã nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của cô vang lên.

————————————————

Sáng hôm sau, Diệp Bình An lên đường đi báo cáo. Lăng Tiêu đến đúng giờ, đưa Lão Diệp và Diệp Đồng Đồng ra ga.

"Đồng chí Tiểu Chu, em cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. Tôi đã thu xếp ổn thỏa cả rồi, sẽ tiễn cụ Diệp lên tận giường nằm, rồi tiện đường đón Đồng Đồng về luôn."

Nhìn vẻ mặt hớn hở, rạng rỡ của Lăng Tiêu, Chu Nam chợt nhớ đến câu hỏi cô từng đặt ra cho Diệp Bình An mấy hôm trước: "Anh thấy Lăng Tiêu có phải là kẻ lụy tình không?"

Diệp Bình An nhíu mày hỏi lại: "Kẻ lụy tình là cái gì?"

Chu Nam đành lấy những lời mô tả của sư phụ để giải thích đại khái khái niệm "kẻ lụy tình" cho Diệp Bình An nghe.

Nghe xong, Diệp Bình An trầm ngâm một lúc lâu rồi phán: "Anh thấy em đang bóng gió c.h.ử.i khéo ông đây thì phải."

Chu Nam cạn lời, cô nghiêm mặt nói:

"Rõ ràng Lăng Tiêu đang muốn đưa móng vuốt ma quỷ vươn về phía cô út nhà mình. Anh không có ý kiến gì sao."

Diệp Bình An lườm cô một cái, giọng điệu xen lẫn chút u oán:

"Em vốn nhạy bén với chuyện tình cảm của người khác như thế, sao hồi trước lại chậm chạp với ông đây vậy hả?"

Chu Nam tức giận định lao vào véo anh, nhưng đụng vào đâu cũng thấy cứng ngắc, chẳng có chỗ nào để hạ thủ.

"Tính cách Lăng Tiêu rất bướng bỉnh, một khi đã quyết tâm làm việc gì thì hiếm ai có thể thay đổi được," Diệp Bình An nhận xét.

Chu Nam không kìm được cái đảo mắt: "Em có đang bàn về chuyện đó với anh đâu? Em đang hỏi gia cảnh nhà anh ta thế nào."

Diệp Bình An sững người một thoáng: "Gia đình cậu ấy là dòng dõi thư hương lâu đời ở tỉnh Quảng Đông. Cậu ấy từng đi du học ở phương Tây, nhân phẩm không có gì phải bàn cãi, năng lực cũng vô cùng xuất sắc."

Đôi lông mày Chu Nam nhíu lại thật c.h.ặ.t:

"Anh ta là người do Tướng quân Vương Di Sinh đích thân tiến cử, chắc chắn có mối liên hệ mật thiết với thời Dân Quốc..."

Diệp Bình An hiểu những điều Chu Nam chưa nói hết. Bối cảnh hiện tại vô cùng rối ren, các cuộc đấu đá tranh giành quyền lực diễn ra không ngừng.

Nhìn bề ngoài thì quân đội và chính trị có vẻ ổn định, nhưng thực chất bên trong lại là những cơn sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt.

Lịch sử của các triều đại lập quốc đã chứng minh, nếu không trải qua vài ba chục năm củng cố, thì mọi thứ khó lòng mà thái bình được.

Sự thắng thua trong những cuộc chiến của những nhân vật lớn, suy cho cùng, đều được phản ánh rõ nét nhất trên sinh mạng của những con người nhỏ bé.

Nhìn theo chiếc xe của Lăng Tiêu và mọi người khuất dần, Chu Nam quay vào nhà, nhấc điện thoại gọi cho Chu Bác Văn để hẹn gặp mặt.

Hai người chọn một quán trà ngay gần chỗ Chu Nam ở.

Chu Bác Văn xuất hiện với dáng vẻ quen thuộc: mái tóc vuốt keo bóng lộn, đồ tây, giày da bóng lộn, đúng chuẩn một công t.ử bột nhà giàu.

Chờ anh ta ngồi xuống, Chu Nam nhìn thấy khuôn mặt đã gầy gò đi nhiều, bèn cười đùa: "Mùa thu là mùa thu hoạch, xem ra đồng chí Chu làm ăn bận rộn quá nên gầy đi rồi."

Chu Bác Văn nâng tách trà nóng lên nhấp một ngụm, nở nụ cười khổ: "Thành phố Thân dạo này không yên ổn chút nào."

Lời nói tuy có phần dè dặt, nhưng Chu Nam hiểu ngay anh ta đang ám chỉ điều gì. Đầu tiên là vụ làm giả t.h.u.ố.c men và đầu cơ vật tư cứu trợ.

Trương Khuynh và Tô Hoành đã sử dụng những biện pháp mạnh tay nhất để thanh trừng giới thương nhân ở thành phố Thân, lôi ra ánh sáng những sự thật kinh khủng đến rợn người.

Điều này đã biến một môi trường kinh doanh vốn dĩ vô cùng cởi mở bỗng chốc trở nên ngột ngạt và căng thẳng.

Tiếp sau đó là trận oanh tạc bất ngờ từ máy bay địch, khiến lòng người hoang mang tột độ, phần lớn các nhà máy đều phải đóng cửa ngừng hoạt động.

Nếu không nhờ những nỗ lực không mệt mỏi của Trương Khuynh trong hơn một năm qua để không ngừng mở rộng nhà máy và tuyển dụng công nhân, e rằng thành phố Thân lúc này đã loạn cào cào rồi.

"Những đơn hàng mùa thu và mùa đông chắc sẽ bị đình trệ một số mặt hàng," Chu Nam lên tiếng với giọng điệu có phần áy náy.

Kể từ sau trận không kích, Chu Bác Văn đã nhiều lần cố gắng liên lạc với Chu Nam nhưng đều bặt vô âm tín.

Mãi đến khi anh ta cất công đến tận ngôi biệt thự nhỏ thăm dò, mới loáng thoáng biết được tin Diệp Bình An bị thương.

Ngay từ lúc ấy, anh ta đã lường trước được rằng việc giao nhận hàng hóa chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.