Quân Hôn Thập Niên 60: Quân Tẩu Dễ Mang Thai Được Sủng Tận Trời - Chương 213: Nghi Ngờ Hai Chị Em Dâu?

Cập nhật lúc: 12/03/2026 01:26

"C.h.ế.t đuối?"

Điền Tư Tư khẽ nhíu mày.

Sáng nay các cô mới cãi nhau, chưa đến trưa Diệp Hồng Mai đã c.h.ế.t, sẽ không có ai hắt nước bẩn lên người các cô chứ?

Thẩm Bác Viễn gật đầu:

"Ngay tại cái khe biển các em hay đi ấy, lúc người ta phát hiện thì đã nổi lên rồi."

"Cô ta tự mình đi ra biển à? Không có ai đi cùng cô ta sao?"

Điền Tư Tư nhìn về phía Thẩm Bác Viễn hỏi.

Đám thầy trò lên đảo kia chia thành rất nhiều nhóm nhỏ, bình thường làm gì cũng đi cùng nhau.

Diệp Hồng Mai đi biển chắc phải có người đi cùng chứ.

"Không có ai đi cùng cô ta, cô ta tự đi."

Thẩm Bác Viễn lắc đầu: "Bởi vì hôm qua đám thầy trò đó xuống biển ngâm nước lâu quá, người ngợm đều có chút không thoải mái, cho nên hôm nay chẳng ai muốn đi biển cả."

"Vậy Diệp Hồng Mai đi biển làm gì? Hôm qua cô ta ngâm nước chẳng phải cũng hăng lắm sao?"

Thẩm Hướng Noãn vẻ mặt đầy nghi hoặc hỏi.

Thẩm Bác Viễn ngước mắt lên, liếc Thẩm Hướng Noãn một cái:

"Bọn anh cũng muốn biết cô ta đi biển làm cái gì."

Thẩm Hướng Noãn bị nghẹn họng, khẽ nhếch khóe miệng, ngồi im không hó hé gì nữa.

Ngập ngừng một chút, Thẩm Bác Viễn thở dài một hơi, liếc nhìn đĩa hải sâm trên bàn:

"Các em... hôm nay đi biển à?"

Điền Tư Tư ngẩng đầu nhìn Thẩm Bác Viễn, lạnh lùng hỏi:

"Anh nghi ngờ bọn em?"

Thẩm Bác Viễn mà dám nghi ngờ cô thật, thì quan hệ giữa họ coi như tan vỡ hoàn toàn.

Đến sự tin tưởng tối thiểu cũng không có, sau này cũng chẳng cần có sau này nữa.

"Anh không nghi ngờ các em."

Thẩm Bác Viễn vội vàng lắc đầu, gấp gáp giải thích:

"Là đám thầy trò kia hắt nước bẩn lên người các em."

"Dựa vào đâu mà hắt lên người bọn em chứ, bị bệnh à." Thẩm Hướng Noãn tức giận hét lên.

Cô ấy không thèm cõng cái nồi này đâu, cãi nhau vài câu đâu đến mức g.i.ế.c người.

Thẩm Bác Viễn day day mi tâm:

"Bọn họ nói sáng nay Diệp Hồng Mai xảy ra tranh chấp với các em, cãi nhau rất to, sau đó Diệp Hồng Mai liền xảy ra chuyện."

"Vừa khéo lại có người nhìn thấy các em xách thùng nước ở gần Cung tiêu xã, nói là đi biển bắt hải sản. Sau đó đám thầy trò kia liền la lối om sòm nói là các em ra tay với Diệp Hồng Mai."

Trong đoàn cũng vì chuyện này mà phải họp khẩn cấp.

Diệp Chính ủy đã đứng ra trấn an đám thầy trò đang làm loạn kia.

Anh và Diệp Chính ủy một chút cũng không tin Điền Tư Tư và Thẩm Hướng Noãn sẽ làm ra loại chuyện này.

Chỉ là tại sao Diệp Hồng Mai lại c.h.ế.t ở biển, chuyện này tóm lại phải điều tra cho rõ ràng.

Không cho đám thầy trò kia một lời giải thích, bọn họ còn không biết sẽ quậy thành cái dạng gì nữa.

Trước tiên anh phải tìm ra chứng cứ có lợi cho hai chị em dâu, nếu không chỉ dựa vào mồm mép, đám thầy trò kia sẽ không tin.

"Thế này đúng là oan c.h.ế.t bọn em rồi."

Thẩm Hướng Noãn đứng bật dậy hét lớn: "Em với đại tẩu sáng nay đâu có đi cái khe biển nhỏ chỗ Diệp Hồng Mai c.h.ế.t đâu. Em và đại tẩu đi biển bên thôn Bảo Vĩnh mà, chuyện này không thể đổ vạ cho bọn em được."

May mà sáng nay cô ấy nghe lời đại tẩu, đi biển bên thôn Bảo Vĩnh.

Nếu mà các cô đi chỗ biển cũ, đến đó nhìn thấy Diệp Hồng Mai nổi lềnh phềnh lên, thì đúng là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

"Các em đi biển thôn Bảo Vĩnh?"

Thẩm Bác Viễn quay phắt sang nhìn Điền Tư Tư: "Có ai nhìn thấy các em qua đó không?"

Không ở cùng một bãi biển, vậy thì dễ nói chuyện rồi.

Vừa nãy nhìn thấy hải sản trên bàn, tim anh cứ treo lơ lửng.

Nếu các cô đi cùng một bãi biển, thì đúng là không thể nào biện minh nổi.

"Vâng..."

Điền Tư Tư gật đầu đáp: "Có đội tuần tra nhìn thấy bọn em, còn bảo bọn em mau ch.óng rời khỏi bờ biển nữa."

"Đội tuần tra!?"

Thẩm Bác Viễn lẩm bẩm một tiếng, v.út cái đứng dậy:

"Anh đi đến đoàn một chuyến, các em ở nhà tuyệt đối đừng đi ra ngoài nữa."

Có đội tuần tra làm chứng Điền Tư Tư và Thẩm Hướng Noãn đi biển thôn Bảo Vĩnh, là có thể gỡ tội cho các cô rồi.

Trước khi sự việc được làm rõ, hai chị em dâu tốt nhất đừng ra ngoài.

Nếu bị đám thầy trò điên cuồng kia gặp được, chắc chắn sẽ trực tiếp ra tay với các cô ngay.

...

"Trình Hổ!!! Anh muốn bỏ đói mẹ con em à? Đã hơn mười hai giờ rồi anh mới về, cơm nước cũng không mang về cho bọn em, là sao hả?"

Triệu Lệ Phương ôm eo, trừng mắt đầy giận dữ nhìn Trình Hổ.

Còn chưa đẻ đâu, Trình Hổ thế mà đã bắt đầu không để mẹ con cô ta trong lòng rồi.

May mà trong nhà có bánh quy, cô ta ăn một cái lót dạ, nếu không đã sớm đói xỉu rồi.

Từ lúc mang thai, cô ta không chịu đói được chút nào, cứ đói là mắt mũi tối sầm lại.

Trình Hổ ngồi trong phòng khách cúi gằm mặt, không nhúc nhích.

"Em nói chuyện với anh, anh không nghe thấy à?"

Triệu Lệ Phương tức giận giơ tay đẩy Trình Hổ một cái.

Trình Hổ loạng choạng một chút, ngẩng đầu nhìn Triệu Lệ Phương, khàn giọng nói:

"Diệp Hồng Mai c.h.ế.t đuối rồi!"

"Ai c.h.ế.t đuối? Cô ta có quan hệ gì với anh?"

Triệu Lệ Phương nhìn khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt đỏ hoe của Trình Hổ, cả người ngơ ngác.

Diệp Hồng Mai này là ai?

Người trong lòng trước kia của Trình Hổ?

Được lắm Trình Hổ, trong lòng thích người khác mà còn cưới cô ta.

Triệu Lệ Phương càng nghĩ càng giận: "Anh nói đi, có phải cô ta từng qua lại với anh không?"

Hèn chi mấy hôm nay không cho cô ta ra ngoài.

Nói cái gì mà trên đảo nhiều người nguy hiểm, hóa ra là sợ cô ta gặp tình cũ của anh ta à.

"Em nói hươu nói vượn cái gì thế!!!"

Trình Hổ tức giận quát lên một tiếng.

Lời này mà truyền ra ngoài, bất kể là thật hay giả, anh ta đều tiêu đời.

"Anh quát em!!?"

Triệu Lệ Phương trừng to mắt nhìn Trình Hổ, vành mắt đỏ hoe ngay lập tức:

"Anh thế mà dám quát em, anh vì người đàn bà khác mà quát em?"

"Anh không quát em, em bình tĩnh chút đi."

Trình Hổ phiền muộn vò đầu bứt tai, trong lòng rối như tơ vò.

Buổi sáng anh ta báo cáo tình hình làm đường ở sân huấn luyện xong, đăng ký vật liệu còn thiếu, rồi chuẩn bị đi Long Thôn.

Vừa ra khỏi sân huấn luyện, đầu óc anh ta thế nào lại muốn đi qua chỗ khe biển nhỏ xem thử.

Từ sân huấn luyện đi bộ mười mấy phút có một vách đá, vừa khéo có thể nhìn bao quát cả cái khe biển nhỏ.

Anh ta liền thuận đường đi qua xem thử.

Nếu biết đi qua đó sẽ gặp Diệp Hồng Mai, đ.á.n.h c.h.ế.t anh ta cũng không đi.

"Anh bảo em bình tĩnh? Em còn chưa đủ bình tĩnh à? Là anh đang quát em, em đói bụng đợi anh cả buổi, anh thái độ gì thế hả."

Triệu Lệ Phương càng hét càng tủi thân, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.

Từ lúc mang thai, cô ta trở nên đặc biệt dễ rơi nước mắt.

Nhất là khi cảm thấy tủi thân, nước mắt kìm cũng không kìm được.

Trình Hổ nhìn Triệu Lệ Phương vác cái bụng bầu, khóc lóc nước mắt đầm đìa, đứng dậy đau lòng ôm lấy vai cô ta:

"Xin lỗi, là lỗi của anh, em đừng khóc nữa, anh đi nấu cơm cho em ngay đây."

Nhìn dáng vẻ của Triệu Lệ Phương, Trình Hổ cũng không muốn kể chuyện Diệp Hồng Mai cho cô ta nghe nữa.

Lỡ đâu làm Triệu Lệ Phương tức giận, anh ta có hối hận cũng không kịp.

"Hu hu..."

Triệu Lệ Phương lập tức khóc càng tủi thân hơn, kéo cánh tay Trình Hổ truy hỏi:

"Anh nói cho em biết, anh với cái cô Mai gì đó, rốt cuộc là quan hệ gì?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.