Quân Hôn Thập Niên 60: Quân Tẩu Dễ Mang Thai Được Sủng Tận Trời - Chương 273: Trong Bụng Có Mấy Đứa
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:21
Điền Tư Tư lúc này đang ngồi trong phòng chữ Khôn, ôm tôm hùm Úc và cua Hoàng đế ăn lấy ăn để.
Từ sau khi mang thai, sức ăn của cô ngày một tăng, cứ như Thao Thiết chuyển thế, ăn xong một lúc là lại đói.
Cũng may một năm qua trong không gian tích trữ không ít đồ ăn, nếu không cô c.h.ế.t đói mất.
“Rộp rộp rộp~~~~”
Ăn xong một cái bánh bao thịt lớn, Điền Tư Tư lại cầm một quả dưa chuột lên gặm.
Ăn no tám phần, cô mới ra khỏi không gian, thong thả đi dạo vài vòng trong sân.
Trong vườn rau nhỏ ở sân còn lại mười mấy cây cải trắng vẫn đứng sừng sững.
Mấy cây này là Thẩm Bác Viễn đặc biệt giữ lại, bên trên bọc một lớp báo, có thể để được lâu hơn một chút.
Khoảng cuối tháng Mười Một đầu tháng Mười Hai, bên phía Kinh thành truyền ra động tĩnh lớn, không ít người giữ chức vụ quan trọng đều bị hạ phóng.
Mà trong số những người bị hạ phóng từ sớm, cũng có không ít người được triệu hồi trở về.
Tô Nghị biết động tĩnh bên Kinh thành xong thì biết ngay tập tài liệu kia đã được người ta đưa lên trên.
Trái tim đang treo lơ lửng của anh ta cũng thở phào nhẹ nhõm, xem ra trực giác của anh ta không sai, người phụ nữ kia là bạn chứ không phải địch.
Chỉ là không biết khi nào anh ta mới có thể gặp lại người phụ nữ kia một lần nữa.
Mới giao đấu một lần như vậy, anh ta đã bị người phụ nữ kia làm cho tâm phục khẩu phục.
Trái tim anh ta dường như cũng đã đ.á.n.h rơi trên người người phụ nữ đó rồi.
Theo tình hình hiện tại mà xem, người phụ nữ kia hẳn là người Kinh thành.
Đầu tháng Mười Hai, Kinh thành ra thông báo, nhắc lại việc tạm dừng sử dụng phương tiện giao thông để tiến hành xâu chuỗi, yêu cầu trước ngày 20 tháng 12 phải trở về nguyên quán, từ ngày 21 tháng 12 trở đi sẽ không còn thực hiện chế độ miễn phí nữa.
Tin tức này vừa ra, thầy trò khắp nơi nhao nhao như ong vỡ tổ.
Thầy trò trên đảo cũng không ngồi yên được nữa, nếu không miễn phí thì bọn họ đường xá xa xôi trở về phải tốn mấy chục đồng tiền vé xe, trong tay bọn họ làm gì có nhiều tiền thế.
Quý Tiểu Du cũng cuống lên, trong lúc hoảng loạn, cô ta vội vàng nộp đơn kết hôn với cậu Tiểu Ban trưởng đã theo đuổi cô ta từ lâu.
Sau đó cô ta cầm theo hành lý, đồ ăn và năm mươi đồng tiền mà Tiểu Ban trưởng chuẩn bị cho, lưu luyến không rời bước lên thuyền, rời khỏi Tân Linh Đảo.
Giữa tháng Mười Hai, thầy trò đến đảo xâu chuỗi đều đã đi hết.
“Haizzz~~~ Cuối cùng cũng đi hết rồi, coi như được thanh tịnh một chút.”
Diệp Chính ủy đứng ở bến tàu tiễn nhóm thầy trò cuối cùng, khóe miệng cười không khép lại được.
Thẩm Bác Viễn chắp tay sau lưng đứng cạnh Diệp Chính ủy, ngửi mùi lạ truyền đến từ trên tàu, trong lòng từng đợt buồn nôn dâng lên.
Anh nghiến c.h.ặ.t răng hàm, cố tỏ ra bình tĩnh đứng được nửa phút, không nói một lời quay đầu đi thẳng về.
“Ơ kìa~~~”
Diệp Chính ủy quay đầu ngạc nhiên nhìn Thẩm Bác Viễn, khi ông nhìn thấy gân xanh nổi lên trên cổ anh, liền lắc đầu bật cười.
Điền Tư Tư m.a.n.g t.h.a.i một cái, đúng là làm khổ Thẩm Bác Viễn rồi.
Ông cũng coi như được mở rộng tầm mắt, lần đầu tiên thấy cảnh này.
........
Đêm giao thừa năm nay không được hạnh phúc như năm ngoái.
Tất cả quân nhân và quân thuộc tập trung tại nhà ăn, cùng nhau ăn một bữa cơm "nhớ khổ nghĩ ngọt".
Bất kể khó ăn đến đâu, mỗi người cũng phải ăn hết một bát.
Cháo nấu bằng lá rau thối, rễ rau, rau dại, cám gạo, khoai lang thối, củ cải thối, chỉ nghĩ thôi đã thấy khó nuốt trôi.
Triệu Lệ Phương vác cái bụng bầu to tướng, cúi đầu vừa ăn vừa khóc, còn phải cố sống cố c.h.ế.t nén cơn buồn nôn trong lòng xuống.
Lúc này mà nôn ra thì còn phải ăn thêm một bát nữa.
Điền Tư Tư ôm bát, vùi đầu vào bát, nín thở, len lén chọc ngón tay vào trong bát, giả vờ đang ăn, thực ra là từng chút từng chút thu cháo vào trong không gian.
Ăn xong bữa cơm, sắc mặt ai nấy đều không tốt.
Về đến nhà, Thẩm Bác Viễn liền nằm bò ra trong nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Sau khi anh nín thở nuốt một hơi hết bát cháo kia là đã không nhịn nổi rồi, cũng may Diệp Chính ủy hiểu cho anh, những lời xã giao phía sau đều do Diệp Chính ủy nói, anh mới có thể gắng gượng về đến nhà.
Sau khi dịu lại, Thẩm Bác Viễn lập tức vào bếp nấu sủi cảo nhân thịt lợn cải trắng cho Điền Tư Tư.
Ngày 18 tháng 2 năm 1967, mùng Mười tháng Giêng.
“Chà~~~ Bụng của Tư Tư có phải to quá rồi không, em mới hơn bốn tháng thôi nhỉ, trông cứ như bụng chín tháng mấy của Phương Phương ấy.”
Quý Hàm Tú c.ắ.n hạt dưa, mắt đảo qua đảo lại nhìn bụng hai người.
“Ái chà, chị không nói em cũng không nhớ ra, bụng Tư Tư đúng là to hơi quá. Hồi em m.a.n.g t.h.a.i thằng lớn, hơn bốn tháng còn chưa nhìn ra bụng đâu.”
Ngưu Ái Hoa ngày nào cũng gặp Điền Tư Tư nên không phát hiện ra bụng cô to bất thường.
Cái này so với Triệu Lệ Phương thì đúng là to đến dọa người.
“Tư Tư, em đi khám chưa? Chị đoán em chắc chắn là m.a.n.g t.h.a.i đôi rồi.”
Chu Xuân Lan bốc hạt lạc bỏ vào miệng, vẻ mặt khẳng định nói.
Triệu Lệ Phương nhìn bụng mình rồi lại nhìn bụng Điền Tư Tư, mày hơi nhíu lại.
Có chút phiền lòng rồi, Điền Tư Tư m.a.n.g t.h.a.i đôi thì tỷ lệ sinh con trai chắc chắn cao hơn cô ta.
Điền Tư Tư cười cười: “Vâng, khám rồi, đúng là sinh đôi.”
Cô nghi ngờ không chỉ có hai, nhưng lúc ba tháng đi khám thì đúng là hai đứa.
“Ái chà~~~ Em giấu kỹ thật đấy.”
Chu Xuân Lan cười đi tới sờ sờ cái bụng cao ngất của Điền Tư Tư.
Một đám quân tẩu cười hi hi ha ha đều xúm lại sờ bụng Điền Tư Tư.
Sinh đôi không thường gặp, mọi người vẫn thấy rất hiếm lạ.
Triệu Lệ Phương thấy mọi người đều vây quanh Điền Tư Tư, khóe miệng lập tức xệ xuống, trong lòng tắc nghẹn.
Đột nhiên, cô ta cảm thấy bụng căng cứng, ngay sau đó là cơn đau quặn thắt.
Triệu Lệ Phương ôm bụng hét toáng lên:
“Á~~~ Tôi... Ái~~~ Bụng tôi đau quá.”
“Ôi trời~~~ Mau lên, Phương Phương sắp sinh rồi.”
Người phản ứng đầu tiên là Chu Xuân Lan, vội vàng đứng dậy đỡ Triệu Lệ Phương.
“Tư Tư, em đừng đi theo.”
Ngưu Ái Hoa thấy Điền Tư Tư đứng dậy, vội vàng kéo cô lại: “Bụng em to thế này, đừng chạy lung tung, chị đi theo xem sao, về sẽ kể cho em.”
“Vâng, các chị mau đi đi.”
Tiếp đó Quý Hàm Tú cũng vội vàng xông lên giúp đỡ, một đám người thay phiên nhau dìu Triệu Lệ Phương đang kêu oai oái đến trạm y tế.
Điền Tư Tư nhìn theo đám người đi xa, đỡ bụng về nhà ăn bữa phụ.
Triệu Lệ Phương vào trạm y tế từ chiều, mãi đến năm giờ sáng hôm sau mới sinh được một cậu con trai.
Nhìn đứa con trai nhăn nheo trong lòng, Triệu Lệ Phương hài lòng ngủ thiếp đi.
Lúc con trai Triệu Lệ Phương đầy tháng, Điền Tư Tư đã m.a.n.g t.h.a.i hơn năm tháng, bụng cô cũng ngày càng lớn, nhìn đặc biệt dọa người.
“Tư Tư, có chỗ nào không thoải mái phải nói với anh nhé.”
Thẩm Bác Viễn nhìn cái bụng to tướng của Điền Tư Tư, mày nhíu c.h.ặ.t lại.
Anh hít sâu một hơi, đưa tay gãi gãi vùng bụng.
Từ tháng Ba, bụng anh bắt đầu xuất hiện vết rạn da, ngứa không chịu nổi.
Lúc đầu anh còn không biết đây là rạn da, còn đi trạm y tế lấy t.h.u.ố.c mỡ trị ngứa.
Sau này lúc gãi bị Điền Tư Tư phát hiện, anh mới biết những vệt vằn vện trên bụng mình là vết rạn da.
