Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Chương 154
Cập nhật lúc: 01/05/2026 10:17
Lựa Chọn Của Hạ Đình Thâm
Thậm chí chỉ cần vài ba câu là có thể đuổi anh đi. Trong lòng Tô Thanh Hòa có chút nghẹn ngào, đành phải chuyển chủ đề: “Anh nghi ngờ Trương Lộ Lộ từ khi nào?”
“Lúc Bùi Xung c.h.ế.t, anh đã phát hiện ra điểm bất thường. Lúc đó anh và Chỉ đạo viên Lư đều cảm thấy không đúng. Chỉ là…” Hạ Đình Thâm không nói tiếp.
“Anh đi Nam Thịnh, vậy còn Chỉ đạo viên Lư thì sao?”
“Cũng sẽ rời khỏi đây, anh ấy sẽ chuyển ngành về địa phương.” Hạ Đình Thâm lặng lẽ lên tiếng: “Lệnh điều động cụ thể vẫn chưa có, anh ấy lại đèo bồng vợ con, tuổi tác cũng lớn hơn chúng ta, sẽ không chọn đi Nam Thịnh đâu.”
Tô Thanh Hòa không nói gì thêm, chỉ đứng lên đi tới ôm Hạ Đình Thâm một cái thật c.h.ặ.t.
“Hạ Đình Thâm, em thay mặt bà nội Hạ ôm anh. Cho dù anh đưa ra lựa chọn gì, em đều sẽ ủng hộ anh. Đồng thời hy vọng anh bình an trở về.”
“Thanh Hòa, cảm ơn em.”
Hạ Đình Thâm vòng tay ôm lấy Tô Thanh Hòa, vùi đầu vào n.g.ự.c cô hít một hơi thật sâu. Trên người cô có mùi thảo d.ư.ợ.c nhàn nhạt.
Sau đó… Tô Thanh Hòa phát hiện Hạ Đình Thâm đã ngủ thiếp đi. Thật là cạn lời, ngồi cũng có thể ngủ được.
Tô Thanh Hòa nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ngắn của anh. Cô cứ đứng như vậy, đợi đến nửa tiếng sau thấy anh vẫn chưa tỉnh lại mới gọi anh dậy.
“Vào nhà ngủ đi. Ngày mai em phải dọn dẹp thêm một căn phòng nữa. Có phải những ngày này anh sẽ không về gia thuộc viện không?”
Ánh mắt Hạ Đình Thâm tối sầm lại: “Ừ, tạm thời sẽ không về. Đợi anh xác định đi Nam Thịnh rồi mới về thu dọn đồ đạc.”
Tô Thanh Hòa đẩy anh ra: “Dậy về phòng đi.”
Hạ Đình Thâm trở về phòng, nhận lấy quần áo cô đưa cho rồi vào nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt. Tô Thanh Hòa lấy một chiếc chăn mỏng ra trải trên ghế sô pha trong phòng khách. Đợi đến khi anh đi ra, chỗ ngủ đã được chuẩn bị xong.
“Nếu anh thấy nóng, em bật quạt cho anh.”
“Không cần đâu.”
Hạ Đình Thâm mặc một chiếc áo ba lỗ màu xanh quân đội và một chiếc quần đùi rộng. Đôi chân dài miên man giống như hormone di động.
“Em cũng đi ngủ đi. Sáng mai anh sẽ nấu bữa sáng.” Hạ Đình Thâm ngồi trên sô pha lau mái tóc ngắn.
“Anh định ngủ nhờ bao lâu đây?” Tô Thanh Hòa cũng ngồi xuống. Hiện tại ở chung với Hạ Đình Thâm đã thoải mái hơn nhiều, hai người vậy mà lại giống như những người thân rất quen thuộc.
Hạ Đình Thâm suy nghĩ một chút: “Có lẽ khoảng thời gian này đều phải ở chỗ em, ban ngày anh phải ra ngoài làm việc. Thanh Hòa, gã đội mũ lưỡi trai đó vẫn chưa bị bắt, em nhất định phải cẩn thận biết chưa?”
“Vậy anh chọn ở đây cũng là muốn bảo vệ em?” Tô Thanh Hòa nghĩ tới điều gì đó liền hỏi ngược lại.
Hạ Đình Thâm nằm trên sô pha, đôi chân quá dài chỉ có thể gác lên tay vịn. Tô Thanh Hòa bê một cái ghế đặt dưới chân anh. Hạ Đình Thâm không nói gì, nhìn cô làm tất cả những việc này, khóe miệng anh luôn ngậm ý cười nhàn nhạt: “Thanh Hòa, tiệm quần áo và phòng khám của em buôn bán thế nào?”
“Tiệm quần áo buôn bán rất tốt, em có nguồn nhập hàng đặc biệt. Còn phòng khám thì mới khai trương nên chưa nói trước được.” Tô Thanh Hòa không sợ anh nghi ngờ, dù sao ở Lâm Thị trước đó đã có một cặp vợ chồng nổi tiếng, cô rất có lý do để nghi ngờ người vợ trong cặp đó cũng giống như cô, đến từ đời sau.
“Anh được phát tiền trợ cấp rồi, cái này đưa cho em.” Hạ Đình Thâm móc tiền từ trong túi ra đưa cho cô.
“Nhiều thế này sao?” Tô Thanh Hòa nhìn số tiền này, đâu chỉ là một nửa, phải là hơn phân nửa rồi.
“Anh đã xin từ tháng sau tiền trợ cấp đều do em nhận.” Ẩn ý của Hạ Đình Thâm là, nếu có biến cố gì thì tiền tuất cũng do cô nhận.
Chủ đề này có chút nặng nề. Tô Thanh Hòa chồm người tới, dùng tay nhéo phần thịt mềm bên hông anh: “Anh tự giữ lấy đi, em đã nói chỉ lấy một nửa tiền trợ cấp của anh thôi.”
“Phần thừa em cứ giữ cho anh trước. Nếu Đình Thù sau này gặp chuyện gì, em xem xét dùng số tiền này giúp đỡ. Nhưng mà, không được nhiều hơn phần của em. Còn lại đều để lại cho em làm chỗ dựa cuộc sống.”
“Chỗ dựa cuộc sống của em không cần anh cho.” Tô Thanh Hòa bực bội nói một câu, nhưng không đợi được câu trả lời của anh. Nhìn lại thì anh đã ngủ thiếp đi rồi.
Tô Thanh Hòa cất hết số tiền trợ cấp anh đưa, lấy một chiếc khăn tắm mỏng đắp lên bụng anh rồi trở về phòng ngủ. Xâu chuỗi những chuyện xảy ra trước sau của Hạ Đình Thâm và những lời anh nói lại với nhau, lại nhớ tới chuyện Chỉ đạo viên Lư chuyển ngành, Tô Thanh Hòa trằn trọc không ngủ được. Cô luôn cảm thấy có một bàn tay vô hình đang thao túng chuyện này, khiến cô có suy nghĩ bức thiết muốn kiếm tiền. Tương lai lỡ có chuyện gì, cô còn có thể dùng tiền để làm một số việc.
Mãi cho đến hơn bốn giờ sáng, Tô Thanh Hòa mới chìm vào giấc ngủ say. Đợi đến khi cô tỉnh lại đã là tám giờ, rốt cuộc là tối qua không ngủ ngon nên cô luôn cảm thấy có chút uể oái.
Sáng dậy, Hạ Đình Thâm đã nấu xong bữa sáng: “Thanh Hòa, chào buổi sáng.” Thấy quầng thâm dưới mắt cô, anh liền biết cô ngủ không ngon. Anh đã nặn sẵn kem đ.á.n.h răng, lại lấy sẵn nước rửa mặt, đưa bàn chải cho cô: “Tối qua em ngủ không ngon.”
“Tối qua anh ngủ rất ngon đấy.” Tô Thanh Hòa có chút dở khóc dở cười. Người trong cuộc là anh còn không để ý mà trong lòng cô lại thấy bất bình thay.
