Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Chương 164
Cập nhật lúc: 01/05/2026 10:19
Sự Phúc Hắc Của Hạ Đại Đội Trưởng
“Đình Thâm.”
“Ừ, chuyện giải quyết xong rồi. Tiệm quần áo thuê bọn chúng tên là Mỹ Lai phục sức, nghe nói có chút quan hệ.” Hạ Đình Thâm không vào nhà bếp, đi thẳng đến bên giếng nước múc một chậu nước rửa mặt. Anh lấy khăn mặt vừa đi vừa lau mặt, đứng ở cửa nhà bếp mỉm cười: “Hôm nay thịnh soạn thế?”
“Cảm ơn anh hôm nay đã giúp em. Em cố ý làm mấy món anh thích ăn, tối nay chúng ta uống chút bia nhé?” Tô Thanh Hòa rất vui, giọng điệu nhẹ nhõm của anh chứng tỏ chuyện đã được giải quyết hoàn hảo.
“Giữa anh và em cần gì phải nói chữ cảm ơn?” Ánh mắt Hạ Đình Thâm sâu thẳm, đưa tay nhẹ nhàng lấy một cọng cỏ trên đầu cô. Lúc nói chuyện, hơi thở đặc trưng của đàn ông phả vào bên tai cô: “Thanh Hòa, có chuyện gì anh đều có thể dốc sức đi làm.”
Tô Thanh Hòa nhất thời có chút hoảng hốt, hai người sống giống như vợ chồng vậy. Nhưng mà…. Sự giằng co trên mặt cô lọt vào mắt anh.
“Này, đây là tiền bồi thường cho em. Còn phải cảm ơn Chu Quân nhiều, cậu ấy dọa nạt một trận cũng khiến Mỹ Lai phục sức và mấy tên kia phải chảy m.á.u nhiều. Anh đoán sau này không ai dám đến đập phá tiệm nữa đâu.” Hạ Đình Thâm nhìn ra sự không tự nhiên của cô, rất tự nhiên chuyển chủ đề, đưa túi vải trong tay cho cô.
Tô Thanh Hòa mở ra xem thử, từng xấp từng xấp đại đoàn kết nằm trong túi vải, nhìn là biết số lượng không nhỏ: “Bao nhiêu tiền?”
“Em đoán xem?” Khóe miệng anh ngậm ý cười, sự xót xa trong mắt sắp tràn ra ngoài.
“5.000 đồng?”
“9.800 đồng. Anh đã sửa lại một chút giá cả trên hóa đơn nhập hàng và hóa đơn bán hàng của em. Mở miệng đòi ông chủ Mỹ Lai phục sức 26.000 đồng, tức đến mức tên đó tại chỗ muốn đ.á.n.h nhau với anh.” Hạ Đình Thâm nói nhẹ như mây gió nhưng khuôn mặt đó lại là biểu cảm phúc hắc.
“Anh đúng là dám mở miệng thật đấy?” Tô Thanh Hòa ngớ người, đôi mắt giảo hoạt như con cáo linh hoạt: “Nhưng em thích sự phúc hắc này của anh. Chính là phải cho những kẻ này một đòn thật đau, sau này việc buôn bán trong tiệm của em sẽ chỉ tốt hơn thôi.”
“Bản ý của anh cũng là như vậy, phải cho những kẻ đó biết em có chỗ dựa. Hậu quả của việc đắc tội với em rất thê t.h.ả.m.” Hạ Đình Thâm bước vào nhà bếp, bưng hai đĩa sủi cảo đi ra: “Thanh Hòa, em đi cất tiền đi. Tối anh cùng em dọn dẹp lại cửa tiệm.”
Nhìn người trước mắt làm việc vì mình không bỏ sót chi tiết nào, nói không cảm động là giả. Trong lòng Tô Thanh Hòa ấm áp, một cảm giác khác lạ lan tỏa trong tim: “Được.” Cô đi vào phòng cất tiền vào trong không gian của mình.
Sau khi đi ra, Hạ Đình Thâm đã bưng hết thức ăn ra bàn đá dưới gốc cây táo. Trên bàn còn đặt mấy chai bia, hai cái ca tráng men. Tô Thanh Hòa vào nhà bếp lấy tương ớt mà anh thích ăn, cầm hai cái bát không đi ra: “Tương ớt anh thích ăn đây.”
Hạ Đình Thâm vặn mở lọ tương ớt mỉm cười: “Đợi lúc anh đi Nam Thịnh, mang theo vài lọ tương ớt được không?”
Nghĩ đến việc anh sắp đi Nam Thịnh, trong lòng Tô Thanh Hòa nghẹn ngào: “Anh thật sự phải đi sao?” Cô chần chừ nhìn về phía anh.
Hạ Đình Thâm không bỏ qua ánh mắt của cô, bất giác đưa tay vuốt nhẹ đuôi tóc cô: “Thanh Hòa, lần này anh bắt buộc phải đi rồi. Em yên tâm, anh sẽ bình an trở về.” Anh thầm nói thêm một câu trong lòng: Sau khi trở về nhất định sẽ dụng tâm theo đuổi em.
Hai người lặng lẽ ăn sủi cảo. Sau bữa ăn, Hạ Đình Thâm đi rửa bát đũa để Tô Thanh Hòa ngồi tiêu thực, còn mỹ danh gọi đây là công việc trừ vào tiền thuê nhà khi ở lại đây. Đợi anh rửa bát xong, hai người cùng nhau đến tiệm quần áo Thanh Hòa. Hạ Đình Thâm chuyển hết những bộ quần áo bị bẩn và cả những bộ bị hỏng ra sân sau. Tô Thanh Hòa cũng đang dọn dẹp. Mãi cho đến hơn chín giờ tối hai người mới dọn dẹp xong trong tiệm. Cô nhìn chiếc gương bị vỡ thở dài: “Tiếc quá, cái gương này của em đẹp thế cơ mà.”
“Ngày mai đưa em đi mua gương mới.” Hạ Đình Thâm rất tự nhiên an ủi cô.
“Ngày mai anh phải đi làm việc rồi đúng không? Em mua xong bảo người ta giao hàng tận nơi, anh đừng bận tâm nữa.” Trong không gian của cô có đầy gương, vốn không định thật sự đi mua. Nghĩ đến việc anh quả thực còn rất nhiều việc chưa làm xong, còn có gã đội mũ lưỡi trai một ngày chưa tìm thấy, trong lòng anh cũng sẽ lo lắng cô bị tổn thương: “Được. Vậy em có việc gì thì nói với anh.” Hạ Đình Thâm không kiên trì nữa.
Nhìn tiệm quần áo được bài trí lại, trong lòng Tô Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm. Cô cầm chổi quét sạch chiếc bình hoa bị vỡ, lấy bông hoa hồng bên trong ra đặt vào tủ kính. Hạ Đình Thâm nhận lấy, dùng một tờ giấy dầu bọc những mảnh kính vỡ lại: “Em đợi anh một lát, anh đi đổ rác.”
Anh ra khỏi cửa tiệm đổ rác. Dưới ánh trăng mờ ảo kéo dài bóng dáng của anh, bóng dáng cao lớn hòa quyện cùng màn đêm trông thật cô đơn lạc lõng. Tô Thanh Hòa lặng lẽ quay mặt đi. Không hiểu sao từ trên người anh cô lại nhìn thấy sự cô độc. Đợi đến khi Hạ Đình Thâm quay lại đóng cửa trước, khóa lại, khuôn mặt lạnh lùng có thêm nét dịu dàng, đưa tay ra nhận lấy quần áo cô đang cầm: “Về nghỉ ngơi thôi.”
“Ừ.” Giọng Tô Thanh Hòa có chút chua xót. Hai người trước sau bước vào sân. Nhìn những bộ quần áo được mang về, cô khẽ thở dài nói: “Haiz, tiếc cho đống quần áo này quá.”
“Không tiếc. Quần áo bẩn giặt sạch rồi ủi lại, lúc bán thì nói rõ với khách hàng có thể bán giá đặc biệt, anh tin là sẽ có rất nhiều người thích. Còn những bộ bị xé rách, xem thử có cách nào cứu vãn không.” Hạ Đình Thâm trầm ngâm một chút đã đưa ra vài ý kiến cho cô tham khảo.
