Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Chương 433

Cập nhật lúc: 02/05/2026 00:54

Ngụy Vương xuất hiện

“Công chúa nàng ấy... thật sự đã xảy ra chuyện rồi sao?” Giọng một người đàn ông khàn khàn, nghe qua có vẻ rất đau buồn.

Tiếp đó là giọng của Dung Phi: “Điện hạ lặn lội đường xa đến tận đây, công chúa dưới suối vàng có linh thiêng chắc cũng sẽ cảm kích tấm chân tình này.”

Người kia im lặng một lát rồi nói: “Nếu các nương nương đồng ý, ta có thể đưa mọi người rời khỏi nơi này.”

Tiêu Vũ nghe đến đây thì không vui chút nào. Nàng đã tốn bao công sức mới đưa được các nương nương đến đây, kẻ nào dám đến nẫng tay trên của nàng thế này? Nhưng vì đang đóng vai người c.h.ế.t, nàng kiềm chế ý định xông vào.

“Ai ở ngoài đó?” Một giọng nói sắc lạnh vang lên từ trong phòng.

Lần này Tiêu Vũ đã nhận ra danh tính người đến. Biết là ai rồi, nàng chẳng còn gì phải sợ. Nàng tuy đang giả c.h.ế.t không tiện lộ diện, nhưng Ngụy Ngọc Lâm kia thân là chất t.ử mà dám tự ý rời khỏi Thịnh Kinh thì cũng chẳng phải hạng vừa.

Nghĩ vậy, Tiêu Vũ dứt khoát vén rèm bước vào, hiên ngang nói: “Là ta!”

Dung Phi thấy Tiêu Vũ thì tảng đá trong lòng hoàn toàn sụp xuống. Thực ra sau phút bàng hoàng ban đầu, bà luôn tin rằng một người như Tiêu Vũ không thể dễ dàng mất mạng như vậy. Bà vẫn luôn chờ đợi ngày này, và niềm tin đó đã đúng.

Tô Lệ Nương cũng nở nụ cười nhẹ nhõm. Còn Thước Nhi thì khóc ròng, nhào tới ôm lấy nàng: “Công chúa! Người là người hay là quỷ vậy?” Nói rồi con bé tự véo mình một cái thật đau: “Đau quá! Là người thật rồi! Nô tỳ không nằm mơ, công chúa trở về thật rồi!”

Trong phòng lúc này còn có một người nữa: Ngụy Ngọc Lâm. Hắn mặc bộ đồ đen thêu hoa văn bạc, tình cờ thay Tiêu Vũ cũng mặc một bộ y hệt. Hai người nhìn nhau trân trân. Tiêu Vũ với đôi mắt sáng rực, bộ đồ đen gọn gàng không làm nàng trầm mặc đi mà trái lại càng tôn lên vẻ kiêu ngạo, sắc sảo.

Trong mắt Tiêu Vũ, Ngụy Ngọc Lâm vẫn mang vẻ bệnh tật, trông như đóa sen sau cơn mưa, mang một vẻ đẹp suy đồi nhưng đầy cuốn hút. Nàng nhướng mày mỉa mai: “Ngụy Vương điện hạ sao cũng rảnh rỗi đến đây vậy? Lẽ nào cũng bị lão cẩu Vũ Văn Phong lưu đày rồi sao?”

Ngụy Ngọc Lâm nhíu mày: “Nàng không sao chứ?”

Tiêu Vũ hừ lạnh: “Tất nhiên là không sao! Ta mà có chuyện gì thì ngươi đã kịp nẫng tay trên, lôi kéo hết người của ta đi rồi còn gì!” Nàng biết Dung Phi tài cao, Lệ Phi sắc sảo, nhưng hành động "đào góc tường" này của Ngụy Ngọc Lâm thật sự khiến nàng nóng mắt.

Ngụy Ngọc Lâm không ngờ ý tốt của mình lại bị nàng hiểu sai thành đi nẫng tay trên, tức đến mức suýt hộc m.á.u. Hắn nghiến răng: “Tiêu Vũ, nàng thật sự không biết ta vì ai mà đến đây sao?”

Tiêu Vũ ngơ ngác suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên reo lên: “À! Có phải ngươi muốn hợp tác với ta không?” Nàng nói tiếp như đúng rồi: “Ta biết ngay mà, ngươi tuy làm chất t.ử nhưng tâm tư không hề đơn giản, lúc nào cũng nung nấu ý định mưu phản!”

Đời trước Tiêu Vũ luôn cảm thấy Ngụy Ngọc Lâm có quá nhiều bí mật nên mới xa lánh hắn. Tất nhiên, mắt nhìn người của nàng đời trước quá tệ, Ngụy Ngọc Lâm có phải hố lửa hay không nàng chưa rõ, nhưng tên Vũ Văn Thành chắc chắn là một hố phân không sai vào đâu được.

Tiêu Vũ thao thao bất tuyệt: “Ngụy Vương, ngươi chọn hợp tác với ta là chứng tỏ ngươi có mắt nhìn! Chỉ cần ngươi giúp ta lật đổ nhà Vũ Văn, ta bảo đảm sau này ở triều Đại Ninh, ngươi muốn đi ngang cũng không ai dám cản!”

Ngụy Ngọc Lâm bật cười: “Công chúa điện hạ thật sự tin rằng mình có thể lật đổ được gia tộc Vũ Văn sao?”

Ánh mắt Tiêu Vũ kiên định: “Có chí thì nên! Ba ngàn quân Việt còn có thể nuốt trọn nước Ngô, huống chi là ta!”

Ngụy Ngọc Lâm đ.á.n.h giá nàng một lượt, thấy thần sắc nàng vô cùng nghiêm túc liền hỏi: “Nàng lấy gì để ta tin nàng?”

Tiêu Vũ thấy hắn có ý hợp tác thật, liền nắm lấy cổ tay hắn kéo lại: “Lại đây, Ngụy huynh, chúng ta ngồi xuống bàn bạc kỹ lưỡng.”

Ánh mắt Ngụy Ngọc Lâm rơi xuống cổ tay mình. Bàn tay trắng trẻo của Tiêu Vũ nắm lấy vạt áo choàng đen của hắn, sự tương phản màu sắc khiến đôi tay nàng càng thêm nổi bật.

Tiêu Vũ chân thành nói: “Ngụy huynh, giữa chúng ta tuy có chút hiểu lầm trong quá khứ, nhưng đó đều đã qua rồi. Ta biết ngươi không muốn mãi làm một chất t.ử bị kìm kẹp. Chúng ta có chung kẻ thù, nếu ngươi giúp ta, sau này không chỉ ở Đại Ninh mà ngay cả ở Đại Ngụy, ta cũng sẽ xuất binh giúp ngươi đoạt lại giang sơn. Sau này, vùng đất Thần Châu rộng lớn này sẽ do hai ta thống trị, chúng ta liên thủ càn quét thiên hạ, khiến vạn quốc phải đến triều bái!”

Tiêu Vũ mở miệng là c.h.é.m gió thành bão. Những người xung quanh nghe xong chỉ cảm thấy da gà nổi đầy mình. Đặc biệt là Thiết Sơn, hắn cảm thấy vị công chúa này quá giỏi lừa bịp, không đi làm nghề kể chuyện thì đúng là uổng phí tài năng. Kẻ l.ừ.a đ.ả.o chuyên nghiệp cũng chưa chắc dẻo miệng bằng nàng.

Thiết Sơn thầm nghĩ công t.ử nhà mình chắc chắn sẽ không mắc mưu. Nhưng Ngụy Ngọc Lâm lại thản nhiên đáp: “Được, hợp tác. Nàng muốn hợp tác thế nào?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Chương 432: Chương 433 | MonkeyD