Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Chương 713
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:29
Hắc Kiểm Quỷ híp mắt lại nói: “Cẩn thận có bẫy.”
Tiêu Vũ mặc dù đã nắm chắc trong lòng, nhưng vẫn làm theo lời Hắc Kiểm Quỷ nói, lúc vào thành đã phòng bị cẩn thận.
Cũng may Tiết Quảng Sơn là thật sự muốn đầu hàng.
Khi Tiêu Vũ dẫn đội ngũ tiến vào.
Những bách tính với thành phần chủ yếu là giáo chúng Truyền Tiêu Giáo đã thức trắng đêm thêu xong cờ Kim Đăng.
Lúc này đang hò reo.
“Hoan nghênh hoan nghênh!”
“Nhiệt liệt hoan nghênh!”
Mấy từ này ư? Đương nhiên là trước đó Tiêu Vũ đã dạy, nói là phải bày tỏ sự hoan nghênh nhiệt liệt và chân thành đối với quân đội của Tiêu thị.
Những người này coi lời của Tạ tiên cô như thánh chỉ, không, thậm chí còn là sự tồn tại quan trọng hơn cả thánh chỉ, đã học đi đôi với hành rồi.
Trong lúc nhất thời, cờ Kim Đăng vung vẩy.
Bách tính đồng thanh la hét.
Trên mặt mỗi người đều tràn ngập nụ cười kỳ vọng.
“Hoan nghênh! Hoan nghênh!”
“Nhiệt liệt hoan nghênh!”
Từng đợt tiếng hò reo giống như sóng biển nhấn chìm đám người.
Lúc này Tiêu Dục đều có chút mờ mịt.
Đây là công thành sao? Bách tính Thương Ngô này thoạt nhìn không có cảm giác của bên bại trận, ngược lại giống như đang nghênh đón tướng sĩ khải hoàn.
Trong lúc nhất thời, Tiêu Dục đều có một loại cảm giác không nhịn được muốn rơi lệ: “Xem ra bách tính chưa từng quên Tiêu thị chúng ta.”
Tiêu Vũ chỉ cười không nói, giấu đi công lao và danh tiếng.
Ca ca vui vẻ thế nào, nghĩ thế nào cũng được.
Nàng căn bản không quan tâm đến những hư danh ngoài thân này.
Chúng ta chơi chính là một quá trình!
Tiết Quảng Sơn dẫn đám người quận Thương Ngô nghênh đón, hắn quỳ trên mặt đất, hai tay nâng cờ Kim Đăng suốt đêm sai người thêu xong, tỏ ra vô cùng thành kính.
“Tội thần bái kiến Thái t.ử điện hạ, Công chúa điện hạ.” Tiết Quảng Sơn tiếp tục nói.
Tiêu Dục không tiến lên, mà nhìn Tiêu Vũ nói: “A Vũ, muội tới quyết định làm thế nào đi.”
Hắn chỉ muốn làm phụ tá cho Tiêu Vũ.
Chuyện thu phục nhân tâm như thế này, Tiêu Dục thông minh lựa chọn không nhúng tay vào.
Bằng không người người đều cảm thấy, đại quân này là của Tiêu Dục hắn, vậy đặt A Vũ ở chỗ nào?
Tiêu Dục là một người hiểu chuyện, hơn nữa trải qua họa vong quốc, Tiêu Dục coi như triệt để biết mình muốn cái gì.
Hắn từng đứng ở đỉnh cao quyền lực, mặc dù còn chưa phải là bệ hạ, nhưng phụ hoàng rất tín nhiệm hắn, rất nhiều chuyện của Đại Ninh đều giao cho hắn làm.
Nhưng một sớm vong quốc, hết thảy đều là bọt nước ảo ảnh.
Bây giờ hắn có thể gặp lại Thái t.ử phi và con trai, cảm thấy mình đã đủ may mắn rồi.
Bây giờ không muốn làm chuyện khiến muội muội và thuộc hạ hiểu lầm.
Tiêu Vũ có thể cảm giác được sự nhường nhịn của Tiêu Dục.
Nàng liền thuận theo ý của Tiêu Dục, đi đến trước mặt Tiết Quảng Sơn, giọng nói nghiêm túc: “Tiết Quảng Sơn, khi phản tặc phản quốc, ngươi là người đầu tiên dâng thư ngả theo.”
“Vốn là trọng tội, nhưng nể tình ngươi biết quay đầu là bờ, thả bọn ta vào thành, bản cung liền xá miễn cho ngươi.” Tiêu Vũ bày ra dáng vẻ của công chúa.
Tiêu Vũ cũng biết, tên Tiết Quảng Sơn này trước kia không ít lần bóc lột bách tính.
Bây giờ lăn lộn có thê t.h.ả.m một chút, nhưng điều này cũng không thể xóa nhòa sự thật hắn từng gây họa cho bách tính.
Cho dù không nhắc tới chuyện Tiết Quảng Sơn có ngả theo giặc hay không.
Chỉ riêng chuyện Tiết Quảng Sơn tham ô nhận hối lộ, bóc lột bách tính, đã là tội lớn!
Nhưng bây giờ Tiêu Vũ không thể xử trí Tiết Quảng Sơn.
Ít nhất không thể xử trí Tiết Quảng Sơn ở ngoài sáng.
Bây giờ đang là thời cơ tốt để thu phục giang sơn, quan thủ thành của không ít quận đều sẽ chằm chằm nhìn bọn họ.
Nếu nàng xử lý nghiêm khắc Tiết Quảng Sơn, chỉ khiến các quan thủ thành khác kiên định ủng hộ Vũ Văn Phong.
Đến lúc đó, chẳng phải là tự tìm rắc rối cho mình sao?
Nàng có đại quân trong tay đương nhiên không sợ gì.
Nhưng Tiêu Vũ muốn là hòa bình thu phục, có thể không động đến vũ lực thì không động đến vũ lực.
Không muốn động đến vũ lực không phải vì Tiêu Vũ sợ, chuyện ra chiến trường này lại không cần Tiêu Vũ đích thân đi, hơn nữa cho dù là đích thân đi, Tiêu Vũ có không gian trong tay cũng sẽ không có chuyện gì.
Cuối cùng đổ m.á.u thương vong, chỉ là binh sĩ bình thường.
Sau lưng những người này, cũng có cha mẹ vợ con.
Chiến tranh, chỉ tạo ra hết bi kịch này đến bi kịch khác.
Đương nhiên, lúc vạn bất đắc dĩ, Tiêu Vũ cũng sẽ động đến vũ lực, để thực hiện mục tiêu thu phục giang sơn.
Nhưng bây giờ rõ ràng còn chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ.
Một Tiết Quảng Sơn c.h.ế.t không có gì đáng tiếc, nhưng không thể vì xử lý Tiết Quảng Sơn mà làm hỏng cục diện vốn đang nghiêng về một bên.
Còn về Tiết Quảng Sơn? Tiêu Vũ cũng dự định cứ như vậy tha cho hắn.
Nhưng trước mắt, Tiêu Vũ cũng chỉ có thể xá miễn.
Tiết Quảng Sơn thấy Tiêu Vũ như vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Tiết Quảng Sơn lập tức quỳ trên mặt đất dập đầu: “Đa tạ Công chúa điện hạ!”
Bách tính nhìn thấy một màn này, trong lòng có chút không thoải mái, Tiết Quảng Sơn này làm nhiều việc ác... Công chúa cứ như vậy xá miễn Tiết Quảng Sơn sao?
Tiêu Vũ lựa chọn xá miễn Tiết Quảng Sơn, đó là vì để quận thủ của các quận khác có thể không ngoan cố chống cự.
Nhưng cũng biết làm như vậy, sẽ mất đi một chút dân tâm.
Bất quá Tiêu Vũ đã nghĩ xong biện pháp đối phó.
Nàng sai người bày những chiếc nồi sắt lớn cõng tới ngay trên đường.
Sau đó tìm một nhà kho trống, lấy thịt và bột mì đặt trong Kim Đăng ra.
Bắt đầu nấu cháo nấu thịt chẩn tế bách tính ngay trên đường.
Ngoài chẩn tế như vậy, còn có đồ để phát!
Từ tháng sáu tuyết rơi mùa hè năm ngoái bắt đầu, ngày tháng của mọi người vẫn luôn không dễ sống, không ít người đều đói đến mức n.g.ự.c dán vào lưng rồi, cái Tết này lại càng trôi qua vô cùng gian nan.
