Quân Hôn Thập Niên 70: Đại Lão Huyền Học Không Dễ Chọc - Chương 112: Bị Giam Lỏng

Cập nhật lúc: 22/01/2026 04:05

Huyền Tĩnh Đạo Tôn đi rồi, trong phòng lại là một trận lặng im. Mọi người cùng Trang Vũ Miên không thân, cũng không biết phải nói gì. Tiêu Minh Dương nhịn không được tò mò, nhỏ giọng hỏi Tiêu Minh Nguyệt: “Huyền Tĩnh Đạo Tôn bao nhiêu tuổi rồi?”

Cậu vẫn luôn cảm thấy Huyền Tĩnh Đạo Tôn là một ông lão đạo mạo tiên phong đạo cốt, không nghĩ tới lại là một người đàn ông uy nghiêm thoạt nhìn chỉ hơn 50 tuổi.

“Chắc là hơn 90 tuổi đi.” Tiêu Minh Nguyệt không chắc chắn lắm.

“Ông ấy 96 rồi.” Trang Vũ Miên nói.

Tiêu Minh Dương kinh ngạc mở to hai mắt: “Ông ấy lớn tuổi vậy rồi sao?”

Trang Vũ Miên gật đầu: “Xác thật là một món đồ cổ.”

“Vậy tiểu muội sau này cũng sẽ mãi mãi trẻ trung sao?” Tiêu Minh Dương lại hỏi Tiêu Minh Nguyệt.

Tiêu Minh Nguyệt gật đầu: “Nếu em muốn thì có thể luôn giữ bộ dáng hiện tại. Huyền Tĩnh Đạo Tôn hẳn là cố ý duy trì bộ dáng này.”

Nữ t.ử Huyền môn thường sẽ duy trì dung mạo ở thời điểm trẻ trung xinh đẹp nhất. Nhưng nam t.ử Huyền môn thì khác, rất nhiều người cố ý làm mình già đi một chút, trông cho có vẻ tiên phong đạo cốt. Sư tôn của cô chính là như vậy, biến mình thành bộ dáng bảy tám chục tuổi, để râu trắng, làm màu cực kỳ.

Đến nỗi Huyền Tĩnh Đạo Tôn, ông ta hẳn là thích bộ dáng vĩ ngạn uy nghiêm của mình đi.

“Cái người đó chính là thích làm màu,” Trang Vũ Miên nhịn không được phàn nàn: “Ông ấy thích ăn đồ ngọt. Lần đầu tiên tôi thấy ông ấy ăn loại điểm tâm rất ngọt, tôi lỡ miệng nói một câu 'nguyên lai đại nam nhân cũng thích ăn ngọt a', từ đó về sau ông ấy không bao giờ ăn điểm tâm nữa. Tôi tưởng ông ấy không thích, ai ngờ có một lần ông ấy trốn trong thư phòng ăn vụng, bị tôi phát hiện, xấu hổ đến đỏ cả mặt.”

“Phụt.” Tiêu Minh Nguyệt nhịn không được cười thành tiếng, những người khác cũng cười theo, không khí lập tức sinh động hơn rất nhiều.

Trang Vũ Miên hỏi thăm trải nghiệm của họ mấy năm nay, cũng kể về cuộc sống của bà ở nước ngoài, cuối cùng nói: “Hiện tại chính sách đối ngoại của quốc gia vừa mới mở cửa, anh trai mẹ không muốn mẹ trở về ngay lúc này, sợ tình hình trong nước lại thay đổi. Nhưng xảy ra tình huống ngoài ý muốn, mẹ không thể không trở về.”

“Chuyện gì vậy ạ?” Tiêu Minh Nguyệt hỏi.

Toàn bộ sự việc, Trang Vũ Miên cũng là người bị hại, Tiêu Minh Nguyệt một chút cũng không bài xích bà.

“Mẹ đang ăn cơm ở một nhà hàng tại Mỹ, không biết từ khi nào trong túi bị nhét một tờ giấy. Trên đó viết Lục Hàn Tu bị chính phủ Mỹ giam lỏng, hy vọng mẹ truyền tin tức về nước.”

Trang Vũ Miên thở dài một tiếng lại nói: “Sau khi trở về mẹ nhờ bác con hỏi thăm về Lục Hàn Tu, mới biết cậu ta là nhà khoa học nổi tiếng, không biết vì sao bị giam lỏng. Cho nên, mẹ liền tranh thủ thời gian về nước. Cũng may là mẹ đã về được.”

Trong mắt bà lại ngập nước: “Mẹ... Mẹ về sau không đi nữa được không? Mẹ muốn quãng đời còn lại được ở bên cạnh các con.”

Lời này làm hốc mắt Trương Huệ Lan cũng nóng lên, vội vàng nói: “Người một nhà vốn dĩ nên ở bên nhau mà.”

Trang Vũ Miên nắm lấy tay bà ấy, lại nhìn về phía những người khác. Tiêu Minh Nguyệt bọn họ đều gật đầu. Huyết nhục chí thân, cho dù vài chục năm không ở bên nhau, kia cũng là thân nhân. Huống chi năm đó bà cũng là bất đắc dĩ.

Trang Vũ Miên thấy bọn họ đều đồng ý, cao hứng nước mắt chảy ròng ròng. Tiêu Minh Nguyệt vì không muốn bà tiếp tục khóc, cùng Trương Huệ Lan dọn dẹp phòng cho bà.

Tiêu Minh Nguyệt còn lấy túi trữ vật ra đưa cho bà: “Cái này hẳn là của bà phải không?”

Trang Vũ Miên gật đầu, nhưng không nhận lấy, bà nói: “Năm đó Tiêu Huyền Tĩnh dùng m.á.u của bà luyện chế cái túi trữ vật này, cho nên bà tuy là phàm nhân lại có thể mở nó ra. Năm đó khi bà trốn khỏi Tiêu gia, bà đem của hồi môn đều cất vào túi trữ vật này, sau đó khâu vào trong áo bông nhỏ của ba con.”

“Bà không sợ áo bị mất sao?” Tiêu Minh Nguyệt hỏi.

Trang Vũ Miên: “Sợ chứ, nhưng bà có thể để lại cho các con cũng chỉ có mấy vật c.h.ế.t này. Mấy thứ này là để lại cho các con, bà nếu thiếu thứ gì, liền đi tìm Tiêu Huyền Tĩnh đòi.”

Bà tuy rằng không muốn nối lại tình xưa với Tiêu Huyền Tĩnh, nhưng đồ của Tiêu Huyền Tĩnh, đồ của Tiêu gia về sau đều phải là của con cháu bà. Đây là thứ bọn họ xứng đáng được hưởng.

Tiêu Minh Nguyệt thấy bà kiên quyết, liền nói: “Lát nữa cháu sẽ lấy đồ bên trong ra, trả túi trữ vật cho bà.”

Trang Vũ Miên nghĩ đến chiếc nhẫn trữ vật Huyền Tĩnh Đạo Tôn cho cô, liền gật đầu đồng ý, còn nói: “Lát nữa bà sang tên mấy căn nhà cho các con, bà giữ cũng vô dụng.”

Trương Huệ Lan lập tức từ chối, Trang Vũ Miên xua tay nói: “Trong kho nhà họ Tiêu thứ tốt có rất nhiều, quay đầu lại bà đều lấy cho các con.”

Trương Huệ Lan: “.....”

Tiêu Minh Nguyệt: “.......”

Chỉ có thể nói vị này thật sự rất thông thấu.

Ba người dọn dẹp phòng xong, Lục Tranh tới, gọi Tiêu Minh Nguyệt sang một bên thấp giọng nói: “Cha tôi xảy ra chút chuyện.”

“Tôi có nghe nói.” Tiêu Minh Nguyệt hỏi anh: “Các anh định làm thế nào?”

Lục Tranh: “Trong tay ông ấy có thành quả nghiên cứu khoa học quan trọng, chúng ta cần nó.”

Tiêu Minh Nguyệt hiểu rõ gật đầu, đây là muốn cứu người.

“Về việc giải cứu như thế nào, ông nội tôi muốn nghe ý kiến của cô.” Lục Tranh lại nói.

“Được.”

Hai người cùng nhau tới quân bộ, vào phòng họp, liền thấy bên bàn họp ngồi bảy tám người, mặc quân phục có, mặc áo Tôn Trung Sơn cũng có. Bọn họ thảo luận kịch liệt, sự xuất hiện của Tiêu Minh Nguyệt cùng Lục Tranh cũng không gây chú ý cho mọi người.

“Xung điện từ chúng ta cũng vẫn luôn nghiên cứu, nhưng hiện tại không có tiến triển quá lớn. Chúng ta rất cần nhân tài phương diện này.”

“Nếu xung điện từ có thể sử dụng trong quân sự, sức mạnh quân sự của chúng ta sẽ tăng cường gấp mấy lần.”

“Nếu thật là như vậy, đây chính là v.ũ k.h.í bí mật của chúng ta.”

......

Bọn họ thảo luận khí thế ngất trời, Tiêu Minh Nguyệt nhỏ giọng hỏi Lục Tranh: “Cha anh chính là nghiên cứu cái gì mà xung điện từ đó hả?”

Lục Tranh gật đầu: “Hiện tại tin tức biết được là như vậy, hình như là ông ấy nghiên cứu thành công, Mỹ muốn dùng kết quả nghiên cứu của ông ấy cho quân sự, ông ấy không đồng ý nên bị giam lỏng.”

“Vậy là phải cứu về rồi.” Tiêu Minh Nguyệt nói.

Quốc phòng quan trọng thế nào cô rất rõ ràng. Kiếp trước cô nghe nói, quốc gia muốn cải cách mở cửa đã gặp phải lực cản rất lớn, mãi đến khi quốc gia thử nghiệm thành công một quả b.o.m nấm, thế giới mới im tiếng.

Vô luận là cá nhân hay quốc gia, đều là kẻ mạnh mới sinh tồn được.

Một lát sau, Lục thủ trưởng ngồi ở ghế chủ vị nói: “Tôi đã biết tình hình, chúng ta sẽ mau ch.óng đưa ra phương án giải cứu.”

Hội nghị kết thúc, vài vị nhà khoa học ra khỏi phòng họp, chỉ còn lại người của quân bộ. Lục thủ trưởng mời Tiêu Minh Nguyệt ngồi lên phía trước, xin lỗi nói: “Trong nhà cô đang có việc, còn làm phiền cô, thật xin lỗi.”

Tiêu Minh Nguyệt xua tay: “Đây cũng là công việc của tôi, ngài có an bài gì cứ nói đi.”

“Được,” Lục thủ trưởng nhìn cô hỏi: “Tiêu chân nhân, đền Triệu Nguyên ở Nhật Bản trước đó có phải do ngài phá hủy không?”

“Đúng vậy.” Tiêu Minh Nguyệt thực dứt khoát thừa nhận.

“Ngài đi Nhật Bản bằng cách nào?” Lục thủ trưởng hỏi.

Tiêu Minh Nguyệt: “Đi đường âm phủ.”

Lời này làm Lục thủ trưởng bọn họ đều hít một hơi khí lạnh, bọn họ không nghĩ tới đáp án này, bọn họ cứ tưởng là ngự kiếm phi hành hay gì đó tương tự.

“Vậy... Tiêu chân nhân có thể đi đường âm phủ sang nước Mỹ không?” Lục thủ trưởng hỏi.

“Không có cách nào.” Nhìn thấy biểu tình thất vọng trên mặt mọi người, Tiêu Minh Nguyệt giải thích: “Phương Tây cùng chúng ta không cùng một hệ thống, Địa Phủ của chúng ta không thông sang bên kia.”

Lục thủ trưởng nhíu mày thành một cục, một lát sau ông nói: “Nếu không được thì dùng gián điệp để trao đổi đi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.