Quân Hôn Thập Niên 70: Đại Lão Huyền Học Không Dễ Chọc - Chương 116: Phi Thăng

Cập nhật lúc: 22/01/2026 04:05

Phòng khách biệt thự không có người, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ. Tiêu Minh Nguyệt cùng Lục Tranh dừng bước ở phòng khách, dùng thần thức tra xét, liền thấy một đôi nam nữ đang ngồi đối diện nhau trong phòng, hai người đều không nói chuyện mà dùng giấy b.út để giao lưu.

Tiêu Minh Nguyệt cùng Lục Tranh hiện ra thân hình. Lục Tranh dùng thuật truyền âm nói với Tiêu Minh Nguyệt: “Chúng ta đi vào, trước tiên khống chế bọn họ.”

Tiêu Minh Nguyệt gật đầu, bọn họ nhẹ nhàng đi tới cửa đẩy ra. Trong sự hoảng sợ của hai người kia, một đạo linh lực đ.á.n.h tới, Lục Hàn Tu cùng người phụ nữ đều bị định thân tại chỗ. Lục Tranh đi đến bên cạnh Lục Hàn Tu, xem nội dung hai người dùng văn tự giao lưu.

Đại ý là người phụ nữ oán giận những ngày tháng bị giám thị như vậy bao giờ mới kết thúc, Lục Hàn Tu đang an ủi bà ta, nói ông ấy đã truyền tin tức ra ngoài, hẳn là sắp rồi.

Lục Tranh cầm lấy b.út, cúi đầu viết xuống giấy một câu: “Cho các người mười phút thu dọn đồ đạc.”

Sau đó anh đ.á.n.h ra một đạo linh lực, Lục Hàn Tu cùng người phụ nữ đều có thể cử động. Lục Hàn Tu thực kích động, ông ấy há mồm định nói chuyện, nhưng lời nói đến cổ họng lại nuốt trở vào. Ông ấy run rẩy tay viết lên giấy: “Cậu là Lục Tranh sao?”

Lục Tranh đạm mạc nhìn ông ấy một cái rồi gật đầu. Lục Hàn Tu càng kích động, ông ấy dùng tay lau khóe mắt ướt át, lại định viết gì đó lên giấy, Lục Tranh lại không kiên nhẫn đi đến một bên ngồi xuống, còn nhìn đồng hồ trên cổ tay.

Lục Hàn Tu cầm b.út xấu hổ hơi hé miệng, sau đó ảm đạm kéo người phụ nữ đi thu dọn đồ đạc. Mười phút trôi qua rất nhanh, hai người lại trở về phòng, lần này phía sau bọn họ có thêm hai đứa nhỏ. Con trai nhìn khoảng hai mươi tuổi, con gái mười bốn mười lăm tuổi.

Tiêu Minh Nguyệt quay đầu nhìn Lục Tranh, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt đạm mạc, liền yên tâm. Cô đứng dậy đi đến bàn viết: “Đưa các người đi một nơi, ngủ một giấc liền an toàn.”

Cô đặt tay lên vai cậu con trai và cô con gái trước, sau đó hai người biến mất. Lục Hàn Tu cùng người phụ nữ thấy thế đều hoảng sợ muốn thét ch.ói tai, nhưng thanh âm còn chưa phát ra, người liền biến mất.

Tiêu Minh Nguyệt quay đầu lại nhìn Lục Tranh, khẩu hình miệng nói "đi thôi", hai người dán lên ẩn thân phù rời đi. Lại là một đường bay nhanh trở lại khách sạn, thầy trò hai người ai về phòng nấy nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau, trời vừa sáng bên ngoài liền truyền đến tiếng gõ cửa. Tiêu Minh Nguyệt mở cửa, liền thấy hai cảnh sát cao to đứng ở cửa. Không đợi cô nói chuyện, cảnh sát liền đẩy cô ra đi vào điều tra, lục soát tất cả mọi nơi một lần, sau đó không có bất luận giải thích gì mà rời đi. Bên kia phòng Lục Tranh cũng bị kiểm tra một phen.

Tiêu Minh Nguyệt đi đến bên cạnh Lục Tranh, rủ anh đi ăn cái gì đó. Hai người xuống nhà ăn dưới lầu ăn cơm, liền nhìn thấy rất nhiều cảnh sát đang tìm kiếm khắp nơi. Hai người vừa nói chuyện phiếm vừa ăn cơm, sau đó đi dạo phố mua đồ.

Khi trời sắp tối, hai người xách theo mười mấy túi đồ trở lại. Ngày hôm sau, thầy trò hai người liền trả phòng đi sân bay. Tự nhiên lại bị kiểm tra một phen, và đương nhiên không bị phát hiện ra cái gì.

Về đến kinh đô là giữa trưa, ra khỏi sân bay liền thấy Hầu Sáng Ngời đang chờ bọn họ. Hai người lên xe, một đường tới quân bộ. Vào một căn phòng, liền thấy Lục thủ trưởng cùng vài vị lãnh đạo quân bộ đều ở đó.

Tiêu Minh Nguyệt thả người ra an trí trên sô pha, lại truyền linh khí vào cho bốn người, làm cho bọn họ tỉnh lại. Tự nhiên lại là một màn binh hoang mã loạn, Tiêu Minh Nguyệt chào hỏi Lục thủ trưởng rồi rời đi.

Cô cũng không muốn quản quá nhiều chuyện, quốc gia có chỗ cần dùng đến cô, cô sẽ tận lực ra tay hỗ trợ. Thời gian còn lại cô phải dụng tâm tu luyện, cô nhớ lão già sư phụ, muốn mau ch.óng nhìn thấy ông ấy.

Về đến nhà, liền thấy Huyền Tĩnh Đạo Tôn đang xem Tiêu Minh Dương đứng tấn. Tiêu Minh Dương nhe răng trợn mắt, Huyền Tĩnh Đạo Tôn đứng trước mặt cậu lạnh mặt nói: “Nam t.ử hán đại trượng phu, chút này tính là gì? Em gái con còn nhỏ tuổi có thể tu luyện đến tu vi bây giờ, chịu khổ không biết so với con nhiều hơn bao nhiêu lần.”

Tiêu Minh Dương nghe xong lời này liền nghiêm túc hẳn lên. Huyền Tĩnh Đạo Tôn quay đầu lại nhìn thấy Tiêu Minh Nguyệt, hòa hoãn sắc mặt nói: “Nhị ca con muốn luyện võ, ta xem nó cũng coi như là một hạt giống tốt.”

Tiêu Minh Nguyệt gật đầu bước vào nhà. Tiêu Kiến Chương cùng Trương Huệ Lan, Trang Vũ Miên đang thương lượng chuyện xưởng rượu. Thấy cô đã trở lại, liền hỏi tình huống lần này ra cửa. Tiêu Minh Nguyệt kể đại khái, sau đó lấy quà ra chia cho mọi người. Mỗi người đều có, bao gồm cả Huyền Tĩnh Đạo Tôn.

Người một nhà nhận quà đều cao hứng cười toe toét. Tiêu Minh Nguyệt nhìn tình cảnh như vậy, bỗng nhiên cảm thấy thế này thật tốt, không uổng công cô trọng sinh một chuyến. Đến giờ phút này, cô xem như đã buông bỏ toàn bộ thù hận kiếp trước.

Linh khí bỗng nhiên điên cuồng dũng mãnh tràn vào cơ thể cô, Tinh Tinh trong thức hải cũng đang cấp cho cô lượng lớn linh khí.....

Huyền Tĩnh Đạo Tôn thấy thế, biết cô sắp tiến giai, lập tức bảo mọi người rời đi, ông ta canh giữ ở ngoài cửa hộ pháp.

Lần này Tiêu Minh Nguyệt liền tiến ba giai. Chờ cô ra khỏi phòng thì một tuần đã trôi qua. Huyền Tĩnh Đạo Tôn thấy tu vi cô vững chắc liền yên tâm, dặn dò vài câu rồi rời đi, nói là muốn đi Đông Sơn bố trí Tụ Linh Trận cho suối nguồn. Xem ra ông ta đối với xưởng rượu thực để tâm.

Trong viện, Trương Huệ Lan, Trang Vũ Miên cùng Tần Ngọc Lan đang nói chuyện. Tần Ngọc Lan khí sắc không tồi, cũng không có vẻ gì là để tâm chuyện cũ. Cô đi qua cùng các bà nói chuyện phiếm, biết Tần Ngọc Lan cùng Lục Hàn Tu đã làm thủ tục ly hôn.

Lục Hàn Tu mang theo vợ con ông ta đi căn cứ bí mật, phỏng chừng muốn ở nơi đó rất nhiều năm, cũng nói không chừng là cả đời.

Như vậy cũng tốt.

Lại qua hai ngày, Tiêu Minh Nguyệt khai giảng, cô giống học sinh bình thường đi học, chẳng qua sẽ thường xuyên xin nghỉ, nhưng việc học tập vẫn luôn dẫn đầu.

Tiêu Minh Viễn cùng Tiêu Minh Thanh ở trường học cũng đều biểu hiện càng ưu dị. Tiêu Minh Dương học võ qua thời kỳ đầu khó khăn, sau lại càng ngày càng khắc khổ, thế nhưng thật sự đem cổ võ luyện ra dáng ra hình.

Tiêu Kiến Chương mở xưởng rượu, ông ủ hai loại rượu: loại chứa linh khí và loại không chứa linh khí. Loại không chứa linh khí tiêu thụ ở kênh bình thường, loại chứa linh khí bán trong vòng bạn bè, có thể nói là một ly khó cầu.

Mọi người đều đi vào quỹ đạo, Tiêu Minh Nguyệt đã không còn vướng bận, tu vi tinh tiến rất nhanh, Lục Tranh cũng giống như vậy.

Hơn 50 năm sau, Tiêu Minh Nguyệt tiễn đi Tiêu Kiến Chương cùng Trương Huệ Lan. Ba anh em Tiêu Minh Viễn ở từng lĩnh vực của mình đều là người xuất sắc. Tiêu Minh Nguyệt hoàn toàn không còn vướng bận, cơ hồ ngày ngày ở Đông Sơn tu luyện.

Một trăm năm sau, Huyền Tĩnh Đạo Tôn phi thăng. Tiêu Minh Nguyệt trước khi ông ta phi thăng đã nhắc nhở: “Ngài tới thượng giới nếu đụng phải Bình Dương Thiên Tôn, đừng cho ông ấy biết quan hệ của chúng ta. Bằng không, ông ấy sẽ đ.á.n.h nhau với ngài, ngài đ.á.n.h không lại ông ấy đâu.....”

Tới lúc này, Huyền Tĩnh Đạo Tôn mới biết Tiêu Minh Nguyệt là trọng sinh, cũng biết những đau khổ cô trải qua ở kiếp trước. Trong lòng ông ta một trận hụt hẫng.

Tiêu Minh Nguyệt sớm đã đem chuyện kiếp trước bỏ qua một bên, hành lễ với Huyền Tĩnh Đạo Tôn: “Chúc Đạo Tôn tiên đồ bằng phẳng.”

Huyền Tĩnh Đạo Tôn cả đời không nghe được cô gọi một tiếng ông nội, thở dài một tiếng theo tiếp dẫn ánh sáng phi thăng thượng giới.

Lại trăm năm sau, Tiêu Minh Nguyệt cùng Lục Tranh cùng nhau phi thăng......

- Hết -

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.