Quân Hôn Thập Niên 70: Đại Lão Huyền Học Không Dễ Chọc - Chương 22: Có Yêu Khí

Cập nhật lúc: 19/01/2026 13:31

Tiêu Minh Nguyệt vẫn là lần đầu tiên nghe nói đến Cục 9, trước đó Lục Tranh một chữ cũng không đề cập với cô. Như vậy, Lục Tranh muốn cô gia nhập Cục 9 sao? Hẳn là muốn đi, bằng không cũng sẽ không bảo cô tới giải quyết chuyện diễn viên đoàn văn công biến mất.

Nhưng tại sao Lục Tranh đến bây giờ vẫn chưa nói với cô?

Nghĩ đến lúc trước cô sai khiến lệ quỷ Trương Lai Phúc đi g.i.ế.c Lưu Hồng Binh, Lục Tranh cực lực ngăn cản, cuối cùng còn đi theo giám sát, cô có chút hiểu ra. Nghĩ đến là cảm thấy cô làm việc quá tàn nhẫn đi, rốt cuộc nói sai khiến lệ quỷ đi g.i.ế.c người, xem như phạm pháp.

"Ông cậu của Ngô Thiên Cùng rất lợi hại sao?" Tiêu Minh Nguyệt hỏi.

Kiều Quan Ngọc lắc đầu: "Không rõ lắm, nghe nói là rất lợi hại, bất quá....."

Cậu ta ghé sát vào Tiêu Minh Nguyệt thêm hai phần, hạ thấp giọng nói: "Ông cậu của Ngô Thiên Cùng, nghe nói là đệ nhất nhân của Huyền Môn Hoa Quốc chúng ta."

Tiêu Minh Nguyệt hiểu rõ gật đầu, lúc này Lục Tranh đi tới song hành cùng bọn họ, ba người tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, liền có người phục vụ tóc vàng mắt xanh dáng người cao gầy đi tới, đưa thực đơn cho bọn họ.

Tiêu Minh Nguyệt nhìn hai lần liền nói: "Tôi chưa từng ăn ở đây, các anh gọi đi."

Kiều Quan Ngọc hiển nhiên là khách quen nơi này, bắt đầu cẩn thận giảng giải cho cô món nào có hương vị gì. Lúc này, mấy người Ngô Thiên Cùng đã đi tới, tên Quách Chí Cương kia nhìn Lục Tranh nói: "Nghe nói Thiếu tá Lục vạn tà bất xâm, đối tượng của tôi có tìm được hay không, phải dựa vào Thiếu tá Lục rồi."

Lục Tranh một ánh mắt cũng không cho hắn, lúc này Kiều Quan Ngọc cười nhạo một tiếng nói: "Quách Chí Cương, đối tượng của cậu còn chưa c.h.ế.t đâu, người tiếp theo cũng đã tìm xong rồi?"

Ánh mắt cậu ta trào phúng nhìn về phía người phụ nữ đứng bên cạnh Quách Chí Cương, người phụ nữ kia dáng người lả lướt hấp dẫn, ngũ quan tinh tế nhỏ nhắn, là một mỹ nhân tiểu gia bích ngọc. Nghe được lời Kiều Quan Ngọc, cô ta sợ hãi nép vào sau lưng Quách Chí Cương, càng thêm bộc lộ quan hệ hai người.

Kiều Quan Ngọc lại lần nữa cười nhạo, mà ánh mắt Tiêu Minh Nguyệt nhìn về phía người phụ nữ kia liền mang theo chút thâm ý.

Ngô Thiên Cùng đứng một bên, thấy Quách Chí Cương không chiếm được tiện nghi, liền cười nói: "Tôi qua đây chính là muốn hỏi Lục Tranh một chút, bao giờ cậu đến doanh trại?"

"Sáng mai." Lục Tranh không mặn không nhạt nói.

"Được, chúng tôi cũng sẽ qua sớm. Chí Cương vẫn luôn lo lắng cho đối tượng của cậu ấy." Ánh mắt Ngô Thiên Cùng dừng lại trên người Tiêu Minh Nguyệt một chút rồi rời đi, một thôn cô bình thường, hắn không để trong lòng lắm.

Mà Tiêu Minh Nguyệt thì quay đầu lại nhìn người phụ nữ đi theo bên cạnh Quách Chí Cương.

"Có vấn đề gì sao?" Lục Tranh nhỏ giọng hỏi Tiêu Minh Nguyệt.

Tiêu Minh Nguyệt quay đầu lại, nghịch cái nĩa trên bàn nói: "Có yêu khí."

Kiều Quan Ngọc nghe xong lời cô, một ngụm nước thiếu chút nữa phun ra, cậu ta vội vàng cưỡng ép chính mình nuốt xuống, nhỏ giọng hỏi: "Yêu khí gì? Mấy người bọn họ có yêu quái?"

Cậu ta cảm thấy, từ hôm nay gặp được cô nương này, thế giới quan của mình tựa hồ đều thay đổi. Đầu tiên là trên người mình có âm khí, hiện tại còn tựa hồ đụng phải yêu quái.

Cậu ta mắt trông mong nhìn chằm chằm Tiêu Minh Nguyệt, thấy cô lắc đầu, thở phào nhẹ nhõm một hơi. Liền nghe cô nói: "Người phụ nữ đi theo bên cạnh Quách Chí Cương, trên người có yêu khí. Cô ta là ai?"

Kiều Quan Ngọc lắc đầu: "Cô ta là yêu quái?"

Xem ở phần cậu ta có thể tấu hài vui vẻ, Tiêu Minh Nguyệt kiên nhẫn giải thích: "Sinh linh trên thế gian này, trừ con người ra, các loài khác từ khi khai trí đến khi biến ảo thành hình người, không có vài trăm năm là không thể nào. Cho nên, anh muốn nhìn thấy yêu tinh hóa thành hình người, tỷ lệ rất nhỏ."

"Vậy yêu khí trên người cô ta là chuyện như thế nào?" Kiều Quan Ngọc hỏi.

Tiêu Minh Nguyệt: "Hẳn là đã từng tiếp xúc với yêu vật."

Kiều Quan Ngọc hung hăng nuốt nước miếng, thế gian này thật sự có yêu tinh a!

Chỉ chốc lát sau cơm được mang lên, ba người vừa ăn vừa nói chuyện, bữa cơm này ăn hơn nửa giờ. Cơm nước xong, Lục Tranh trước đưa Tiêu Minh Nguyệt về Khách sạn Bắc Kinh, liền lái xe về nhà.

Bà nội Lục đang ở trong sân chăm sóc hoa cỏ, nhìn thấy anh liền hỏi: "Về khi nào thế? Ông ngoại con vẫn khỏe chứ?"

"Về hơn một giờ trước ạ, ông ngoại vẫn khỏe."

Lục Tranh duỗi tay muốn đỡ lấy cái xẻng trong tay bà nội Lục, giúp bà xới đất cho hoa. Bà nội Lục lại xua tay nói: "Ông nội con đang ở thư phòng chờ con đấy, mau đi đi."

Lục Tranh gật đầu, bước nhanh đến cửa thư phòng gõ cửa, sau đó đẩy cửa đi vào. Ông cụ Lục hơn 60 tuổi, tóc đã có chút hoa râm nhưng đôi mắt sắc bén, tinh thần phấn chấn.

Nhìn thấy Lục Tranh ông cũng hỏi tình hình Tần lão trước, biết Tần lão hết thảy đều tốt, thở dài một tiếng nói: "Ông ấy cuối cùng cũng được sửa lại án sai, cũng không uổng công chúng ta nhiều mặt thao tác. Có thể giúp được ông ấy, lòng ta an tâm hơn nhiều."

Lục Tranh rót cho ông chén nước: "Sự tình không trách ông, ông ngoại cũng không trách ông."

Ông cụ Lục hừ một tiếng: "Ông ấy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng khẳng định trách ta không dạy dỗ tốt con trai. Thôi không nói chuyện này nữa, nói về chuyện diễn viên đoàn văn công biến mất đi, con tính toán làm thế nào?"

Lục Tranh kể lại chuyện gặp được Tiêu Minh Nguyệt một lần, ông cụ Lục nghe xong bật cười: "Thằng nhóc con vận khí thật không tồi."

Lục Tranh cũng cười một cái, có thể gặp được Tiêu Minh Nguyệt xác thật là may mắn của anh. Anh nói: "Bất quá cô ấy có thể giải quyết chuyện diễn viên đoàn văn công biến mất hay không, cũng khó nói."

Ông cụ Lục trầm tư một lát, sau đó nói: "Tận nhân sự nghe thiên mệnh đi, ta mấy ngày nay vẫn luôn suy nghĩ, để con tiếp nhận chuyện này là đúng hay sai, rốt cuộc những việc Cục 9 làm về sau, quá nguy hiểm."

"Đồng chí Tiêu Minh Nguyệt nói con có thể tu luyện, ông không cần lo lắng." Lục Tranh nói.

Kiến thức được loại sức mạnh đó, không ai là không muốn sở hữu.

Ông cụ Lục nghe xong trầm mặc một lát, nói: "Cũng tốt."

Lục Tranh không biết vì sao ông lại có thái độ này, không phải nên cao hứng sao?

Ông cụ Lục nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt anh, uống ngụm trà nói: "Năm đó khi lão Mỹ ném b.o.m nguyên t.ử xuống Nhật Bản, ta vừa lúc đang cộng sự cùng Huyền Tĩnh Đạo Tôn. Tin tức truyền đến, chúng ta rất là khiếp sợ, đồng thời có người hỏi Huyền Tĩnh Đạo Tôn, người trong Huyền Môn có thể trốn thoát b.o.m nguyên t.ử không?"

"Huyền Tĩnh Đạo Tôn nói thế nào?" Lục Tranh tò mò hỏi.

Ông cụ Lục đáp: "Lúc ấy Huyền Tĩnh Đạo Tôn nói, người trong Huyền Môn nếu tu luyện đến cảnh giới cao nhất, có thể xé rách không gian trong nháy mắt rời đi, nhưng là, hiện tại linh khí loãng, rất khó có người có thể tu luyện đến cảnh giới kia."

Lục Tranh muốn hỏi cảnh giới cao nhất trong Huyền Môn là cảnh giới gì, nhưng nghĩ đến ông nội cũng không biết, liền không hỏi.

Lúc này liền nghe ông cụ Lục lại nói: "Bom nguyên t.ử là loại v.ũ k.h.í đáng sợ thế nào? Nhưng người trong Huyền Môn đều có khả năng né tránh, suy nghĩ một chút liền biết người Huyền Môn k.h.ủ.n.g b.ố ra sao. Năm đó kháng Nhật, Huyền Tĩnh Đạo Tôn dẫn dắt mọi người trong Huyền Môn cùng dị năng nhân sĩ của địch quốc đối kháng, vì quốc gia làm ra cống hiến to lớn, phẩm cách và lòng trung thành với quốc gia của Huyền Tĩnh Đạo Tôn là không thể nghi ngờ.

Nhưng những người khác trong Huyền Môn thì sao? Không nói người khác, nhìn xem hành sự của Ngô gia và Triệu gia có chút liên lụy với Huyền Môn sẽ biết. Còn có lần này chuyện diễn viên đoàn văn công biến mất, lão Cát tự mình đi tìm Tiêu Côn Bằng, nhưng hắn lại nói con phụ trách chuyện Cục 9, liền nên để con tới giải quyết."

Ông cụ Lục càng nói càng tức giận, thanh âm đều mang theo phẫn nộ: "Hắn biết rõ Cục 9 còn chưa tổ kiến thành, biết rõ con không có năng lực giải quyết chuyện này, lại đem sự tình đẩy cho con, kia chính là sáu mạng người sống sờ sờ, liền không được hắn để vào mắt như vậy sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Thập Niên 70: Đại Lão Huyền Học Không Dễ Chọc - Chương 22: Chương 22: Có Yêu Khí | MonkeyD