Quân Hôn Thập Niên 70: Đại Lão Huyền Học Không Dễ Chọc - Chương 43: Quân Hồn (1)

Cập nhật lúc: 19/01/2026 13:38

Tiêu Minh Nguyệt và Lục Tranh lái xe tới cổng doanh trại, liền thấy Triệu Quảng Điền đang lôi kéo Hình Nguyệt Trúc, vội vàng nói gì đó với cô ấy, nhưng Hình Nguyệt Trúc hiển nhiên không muốn nghe, dùng sức giãy giụa. Nhưng cô ấy là một người phụ nữ thể chất yếu ớt, làm sao có thể thoát khỏi sự "kiềm chế" của một quân nhân, tức đến phát khóc.

Tiêu Minh Nguyệt thấy thế hạ cửa kính xe xuống, gọi với về phía Hình Nguyệt Trúc: "Muốn đi nhờ xe không?"

Hình Nguyệt Trúc và Triệu Quảng Điền đều quay đầu nhìn lại, liền thấy Tiêu Minh Nguyệt đang ghé vào cửa sổ xe cười với bọn họ. Hình Nguyệt Trúc nói cảm ơn, lại dùng sức hất tay mình ra, lần này hất ra được, cô ấy bước nhanh đến bên cạnh xe, lại lần nữa cảm ơn Tiêu Minh Nguyệt, sau đó mở cửa sau lên xe.

Lục Tranh nhấn ga, xe ra khỏi cổng lớn doanh trại, lúc đi ngang qua Triệu Quảng Điền, Triệu Quảng Điền dùng đôi mắt thâm tình nhìn theo cửa sổ xe sau, Tiêu Minh Nguyệt lại lần nữa nổi da gà khắp người.

"Cô muốn đi đâu?" Tiêu Minh Nguyệt quay đầu hỏi Hình Nguyệt Trúc.

"Cho tôi xuống chỗ nào có xe buýt là được." Giọng Hình Nguyệt Trúc khàn khàn nói.

"Được." Tiêu Minh Nguyệt quay đầu lại, tùy ý dựa vào ghế ngồi, trong xe một mảnh yên tĩnh. Một lát sau giọng Hình Nguyệt Trúc vang lên: "Đại... Đại sư."

"Đại sư là xưng hô đối với cao tăng, tôi tu đạo." Tiêu Minh Nguyệt nói với cô ấy: "Gọi tôi là chân nhân đi."

Hình Nguyệt Trúc xấu hổ gật đầu: "Chân nhân, ngài xem cuộc đời sau này của tôi có phải sẽ rất lận đận không?"

Sự việc lần này đả kích quá lớn đối với cô ấy, đến mức đối với tương lai đều không còn hy vọng.

Tiêu Minh Nguyệt nhìn kỹ tướng mạo của cô ấy, nói: "Buông bỏ quá khứ dụng tâm sinh hoạt, sẽ có ngày liễu ám hoa minh."

Hình Nguyệt Trúc nghe xong lời cô nói, thần kinh đang căng thẳng thả lỏng hơn rất nhiều, cô ấy miễn cưỡng cười một cái: "Cảm ơn chân nhân, nếu không phải gặp được ngài, tôi còn không biết phải bị lừa đến bao giờ nữa."

Tiêu Minh Nguyệt không nói gì, Hình Nguyệt Trúc hiện tại nội tâm bị đè nén, muốn tìm người để trút bầu tâm sự. Mà Tiêu Minh Nguyệt biết toàn bộ câu chuyện, là đối tượng tốt nhất để lắng nghe.

Cô ấy nói: "Tôi và Triệu Quảng Điền quen biết là do một t.a.i n.ạ.n bất ngờ, có lần tôi ra ngoài bị giật túi xách, anh ấy đuổi theo tên cướp đó, lấy lại túi xách trả cho tôi, tôi liền... thích anh ấy. Chúng tôi để lại địa chỉ cho nhau, sau đó thường xuyên thư từ qua lại, rồi thuận theo tự nhiên mà ở bên nhau.

Sau khi kết hôn, anh ấy đối với tôi rất tốt, vô cùng vô cùng tốt, hai chúng tôi chưa từng đỏ mặt một lần nào, bởi vì lần nào cũng là anh ấy nhận sai trước, bất kể có phải lỗi của anh ấy hay không. Chỉ là sau khi kết hôn, sức khỏe tôi ngày càng kém, mãi không mang thai.

Vì vậy tôi tự trách đến mức gần như đêm nào cũng mất ngủ, thậm chí từng có ý định ly hôn với anh ấy, để anh ấy cưới người khác. Nhưng anh ấy nói có c.h.ế.t cũng sẽ không chia tay với tôi......"

Nói đến đây, nước mắt Hình Nguyệt Trúc tuôn rơi, Tiêu Minh Nguyệt lấy khăn tay đưa cho cô ấy. Hình Nguyệt Trúc nói cảm ơn, nhưng không nhận, tự lấy khăn tay trong túi ra.

Cô ấy lau nước mắt nói tiếp: "Nhưng tôi nằm mơ cũng không ngờ, anh ấy đã từng kết hôn, vợ trước của anh ấy ở nhà anh ấy còn phải sống những ngày tháng như vậy, thậm chí việc tôi không thể m.a.n.g t.h.a.i cũng là do vợ trước của anh ấy gây ra, tôi không thể chấp nhận sự lừa dối của anh ấy, cũng không thể chấp nhận gia đình anh ấy....."

Tiêu Minh Nguyệt cũng không biết an ủi cô ấy thế nào, trầm mặc một lát rồi nói: "Làm theo ý mình đi, tương lai cô sẽ rất hạnh phúc."

Hình Nguyệt Trúc đã chứng kiến bản lĩnh của cô, tự nhiên là tin lời cô nói, lau nước mắt lại lần nữa cảm tạ. Lúc này xe tới trạm xe buýt, Lục Tranh dừng xe, Hình Nguyệt Trúc xuống xe cúi chào Tiêu Minh Nguyệt để bày tỏ lòng biết ơn.

Lục Tranh khởi động xe tiếp tục đi, đi được một lát Tiêu Minh Nguyệt nói: "Lòng người là phức tạp nhất."

Triệu Quảng Điền có phải người xấu không? Không hẳn. Nhưng anh ta đối với vợ trước Tới Đệ là thật sự không quan tâm, nếu không Tới Đệ bị hành hạ thời gian dài như vậy, anh ta cũng không biết. Thậm chí vợ trước và con mình c.h.ế.t như thế nào, anh ta cũng không tìm hiểu rõ ràng.

Nhưng ở chỗ Hình Nguyệt Trúc, anh ta chính là một người đàn ông tốt nhị thập tứ hiếu. Đây chính là sự khác biệt giữa yêu và không yêu đi.

Mà Lục Tranh nghe xong lời cảm thán của cô, nhíu mày. Anh có chút lo lắng cho tiểu sư phụ của mình, gặp phải loại chuyện này nhiều, ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lý của cô. Nghĩ nghĩ anh nói: "Trên thế giới vẫn là người tốt nhiều hơn."

Tiêu Minh Nguyệt vẫn đồng tình với câu nói này, liền gật đầu. Nhưng động tác này trong mắt Lục Tranh, muốn bao nhiêu ngoan ngoãn có bấy nhiêu ngoan ngoãn, anh nhịn không được nhếch khóe môi.

Một đường chạy nhanh về tới khu nhà ở Tổng cục, xe vừa vào đã bị hai thiếu niên 13-14 tuổi chặn lại. Thấy hai người đều vẻ mặt nôn nóng, Lục Tranh dừng xe hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Anh Lục Tranh, Hổ T.ử sắp c.h.ế.t rồi, anh mau đi xem đi."

"Người hiện tại ở đâu?" Lục Tranh hỏi.

"Nhà anh đấy." Hai thiếu niên mở cửa sau xe leo lên, trong đó một đứa nôn nóng nói: "Bọn em đang chơi, Hổ T.ử bỗng nhiên ngất xỉu, còn toàn thân đen sì. Đưa đến bệnh viện, bác sĩ không tìm ra nguyên nhân, ba bạn ấy liền đưa bạn ấy đến nhà anh."

Lục Tranh tăng tốc về đến nhà, vừa vào cửa đã bị một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi kéo lại, liền nghe bà ấy khóc lóc nói: "Lục Tranh, cháu mau xem Hổ T.ử bị làm sao vậy, cháu mau xem giúp đi."

Lục Tranh gật đầu đi vào, Tiêu Minh Nguyệt theo sát phía sau. Hai người đi vào liền cảm thấy âm khí dày đặc, sau đó liền thấy một cậu bé mười hai mười ba tuổi nằm trên sô pha, làn da lộ ra đều là màu tím đen.

Mà ngay trên người cậu bé, có một con quỷ mặc quân phục rách nát màu vàng đất, đầy mặt là m.á.u đang ngồi, gắt gao bóp cổ cậu bé. Trong miệng hắn còn không ngừng lẩm bẩm: "G.i.ế.c giặc, g.i.ế.c giặc, g.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c...."

Lục Tranh thấy thế lập tức tiến lên, một tay kéo con quỷ ra. Thân thể anh chí dương, lại vận dụng linh khí, quỷ hồn giờ phút này đau đớn mặt mũi vặn vẹo, nhưng hắn không kêu đau, mà giãy giụa còn muốn đ.á.n.h cậu bé, đồng thời trong miệng vẫn lẩm bẩm: "G.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c, g.i.ế.c giặc, g.i.ế.c giặc....."

Tiêu Minh Nguyệt và Lục Tranh nghe được những lời hắn lẩm bẩm, đều đại khái đoán được thân phận của con quỷ này. Lục Tranh liền buông tay đang bắt lấy hắn ra, nhưng con quỷ lập tức lại lao về phía cậu bé. Tiêu Minh Nguyệt lập tức đ.á.n.h một đạo linh khí vào ấn đường hắn, quỷ hồn nháy mắt không thể cử động.

Hai người đều thở phào nhẹ nhõm, Tiêu Minh Nguyệt nói: "Anh đừng đến quá gần hắn, tôi đi xem người thế nào."

Tiêu Minh Nguyệt bước nhanh đến bên sô pha, tình trạng tím tái trên người cậu bé đã đỡ hơn nhiều, nhưng hơi thở thập phần mong manh, hiển nhiên bị thương rất nghiêm trọng. Tiêu Minh Nguyệt đặt tay lên đỉnh đầu cậu bé, dùng linh khí thanh trừ từng chút một âm khí trong cơ thể cậu bé....

Sắc mặt cậu bé mắt thường có thể thấy được từ từ tốt lên, cha mẹ cậu và mọi người trong phòng đều thở phào nhẹ nhõm, đồng thời ánh mắt nhìn Tiêu Minh Nguyệt càng thêm khác biệt.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, hơn nửa giờ sau, Tiêu Minh Nguyệt thu tay lại: "Về nhà tịnh dưỡng cho tốt, phơi nắng nhiều vào, nhiều nhất nửa tháng là khỏi."

"Cảm, cảm ơn." Cha mẹ cậu bé cúi người cảm ơn Tiêu Minh Nguyệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quân Hôn Thập Niên 70: Đại Lão Huyền Học Không Dễ Chọc - Chương 43: Chương 43: Quân Hồn (1) | MonkeyD