Quân Hôn Thập Niên 70 Ngọt Ngào Như Mật: Vừa Nuôi Con Vừa Làm Nghiên Cứu Khoa Học - Chương 569

Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:24

“Chiếc xe còn lại là để Tiểu Triệu cầm lái.”

Đến dưới tòa ký túc xá, Giang Thanh Nguyệt và Hồ Thường Anh hai người liền lên lầu đón dâu.

Lúc lên tới nơi, vừa hay thấy Tô Linh vẫn còn đang trang điểm cho Miêu Miêu.

Miêu Miêu mặc một chiếc váy liền thân màu trắng dáng dài, trên đầu có điểm xuyết khăn voan trắng.

Trên tay cũng đeo đôi găng tay trắng dáng dài.

Tuy không phải váy cưới chính thức nhưng mặc vào trông cũng mang hơi hướng váy cưới, trông rất lãng mạn.

Cộng thêm tay nghề trang điểm cao siêu của Tô Linh, trông Miêu Miêu thật sự rất ra dáng cô dâu.

Hồ Thường Anh nhìn thấy thế liền không tiếc lời khen ngợi Miêu Miêu từ đầu đến chân một lượt.

Giang Thanh Nguyệt cũng mỉm cười khen ngợi tay nghề của Tô Linh thật tốt, “Cái danh phù dâu này của em đúng là danh xứng với thực đấy nhé!"

Hiện giờ kết hôn vẫn chưa thịnh hành kiểu phù dâu phù rể cho lắm, nhưng dù sao cũng sẽ có bạn tốt đứng bên cạnh giúp đỡ, cầm đồ đạc này nọ.

Tô Linh cười nói, “Đúng thế ạ, lát nữa em định sẽ đòi bao lì xì của Tiêu Huy đấy."

Mấy người cười đùa xong, liền thấy Tiêu Huy cũng diện một bộ âu phục màu đen bước tới.

Hồ Thường Anh và Giang Thanh Nguyệt lại khen tiếp, “Tiêu Huy hôm nay mặc thế này cũng rất bảnh bao, hai đứa trông thế này đúng là có tướng phu thê thật đấy!"

Tiêu Huy cũng ngại ngùng mỉm cười, “Có phải nên xuống dưới rồi không ạ?

Em sợ Đoàn trưởng Chu và mọi người cũng phải đợi sốt ruột rồi."

Giang Thanh Nguyệt nhìn nhìn thời gian, “Đúng là phải tới nhà hàng rồi, chắc lát nữa là có khách tới rồi đấy."

Nói xong, mấy người liền vội vàng xuống lầu.

Tiêu Huy vì phải dẫn Miêu Miêu, còn Tô Linh lại phải giúp Miêu Miêu xách túi, rồi thỉnh thoảng lại nâng tà váy cho cô.

Thế nên ba người đi tụt lại phía sau cùng.

Giang Thanh Nguyệt và Hồ Thường Anh vừa xuống lầu, hai người liền nhìn nhau cười một cái, rồi leo lên chiếc xe của Chu Chính Đình và Tạ Hướng Dương.

Chỉ để lại chiếc xe trống cho ba người kia.

“Tiêu Huy, mọi người lên chiếc xe hoa phía trước ấy!"

Tiêu Huy vội vàng đáp lời, dìu Miêu Miêu ngồi vào ghế sau, còn mình thì ngồi vào ghế phụ phía trước.

Lúc này mới phát hiện người ngồi ở ghế lái là Tiểu Triệu.

Cậu liền vội vàng chào hỏi với nụ cười trên môi, “Đồng chí Triệu, hôm nay vất vả cho anh rồi!"

Vừa nói cậu vừa định lấy bao lì xì đưa cho Tiểu Triệu.

Tiểu Triệu vội vàng xua tay, “Không cần không cần đâu, là Đoàn trưởng Chu bảo tôi tới mà, thực sự không cần đâu."

Vốn dĩ Tô Linh đang khom người định lên xe, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Tiểu Triệu.

Cô còn giật b-ắn cả mình, không cẩn thận liền bị cộc đầu một cái.

Tiểu Triệu cũng lo lắng ngoái đầu lại nhìn cô, “Tô Linh, em có sao không?"

Tô Linh hằn học lườm cậu một cái, rồi hừ lạnh một tiếng đầy vẻ dỗi hờn, “Không sao, không cần anh quản!"

Chương 471 Tiểu Triệu và Tô Linh đang dỗi nhau

Miêu Miêu thấy Tô Linh giận dữ như vậy, không khỏi đưa mắt nhìn Tiêu Huy một cái.

Hai người dường như cũng chẳng biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ biết tối hôm kia vốn dĩ Tô Linh và Tiểu Triệu đã hẹn nhau cùng đi ăn cơm, ai ngờ lúc về cô ấy hầm hầm tức giận đi thẳng lên giường ngủ luôn, chẳng muốn tiếp chuyện ai cả.

Lúc đó Miêu Miêu đã đoán được chắc chắn là hai người cãi nhau rồi.

Chẳng ngờ đến tận bây giờ vẫn chưa làm lành?

Trước mặt Tiêu Huy và Miêu Miêu, Tiểu Triệu bị mắng cho nghẹn lời, sau đó ngượng ngùng quay đầu lại.

“Ngồi vững rồi chúng ta xuất phát thôi."

Tiêu Huy vội vàng giảng hòa, “Được rồi, vất vả cho anh, không vội đâu, chúng ta cứ từ từ mà lái."

Tiểu Triệu “ừm" một tiếng, sau đó khởi động xe.

Trong xe nhất thời im lặng không ai nói câu nào.

Phía bên kia, nhóm bốn người Chu Chính Đình đã đi trước dẫn đường, trong xe lại là một khung cảnh náo nhiệt hoàn toàn khác.

Giang Thanh Nguyệt đang tò mò hỏi Chu Chính Đình, “Anh nói xem lần này Tiểu Triệu có nắm bắt được cơ hội không nhỉ?

Em thấy tình hình của mấy người trong xe vừa nãy có vẻ hơi đáng lo đấy."

Chu Chính Đình cũng toát mồ hôi hột thay cho Tiểu Triệu.

Người khác yêu đương đều là phía nam chủ động, cậu ta thì hay rồi, bị mắng cho một trận cũng không biết đường mở miệng giải thích lấy một câu.

Nghĩ đến đây, anh không khỏi thở dài, “Ai mà biết được chứ, tất cả đều tùy vào cái số của cậu ta thôi, hôm nay chắc cũng là cơ hội cuối cùng rồi!"

Tạ Hướng Dương và Hồ Thường Anh hai người nghe mà cứ như lọt vào sương mù vậy.

“Hai người nói gì thế?

Tiểu Triệu và Tô Linh rốt cuộc là làm sao vậy?

Thời gian trước chẳng phải vẫn còn đang tốt đẹp đó sao?

Sao lại cãi nhau nữa rồi?"

Giang Thanh Nguyệt cười giải thích, “Không phải cãi nhau đâu ạ, là đang dỗi nhau đấy."

Vừa nói cô vừa giải thích cho hai người nghe.

Thì ra, lần trước Giang Thanh Nguyệt và Tô Linh hai người đã bàn bạc xong xuôi, định để Chu Chính Đình đi kích tướng Tiểu Triệu một chút.

Nhưng Tô Linh lại không cho hai người đi nói thẳng, chỉ bảo Tiểu Triệu là Tô Linh có khả năng sẽ rời khỏi Nam Đảo.

Quay về thủ đô để công tác và phát triển, sau này có lẽ sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Chu Chính Đình cũng đã làm theo đúng như vậy.

Tiểu Triệu nghe xong quả nhiên cũng bắt đầu sốt sắng lên, ngay ngày hôm đó đã gọi điện hẹn Tô Linh buổi tối ra ngoài gặp mặt.

Tô Linh cũng ăn diện xinh đẹp rồi cùng đi.

Hai người cùng nhau ăn cơm, còn đi dạo bờ biển nữa.

Lúc đầu thì mọi chuyện vẫn tốt đẹp, mục đích của Tiểu Triệu cũng là muốn níu kéo Tô Linh, không muốn cô rời đi.

Thế rồi chẳng biết câu nào nói không đúng đã làm Tô Linh phật lòng.

Trong lúc dỗi hờn, cô liền nói vài câu đại loại như sẽ quay về để không làm phiền anh nữa, không liên lạc nữa các thứ.

Sau khi về nhà thì điện thoại cũng không thèm nghe, Tiểu Triệu tới tìm cũng không thèm gặp.

Mãi đến hôm nay đám cưới, Chu Chính Đình thấy Tiểu Triệu ủ rũ quá nên mới nảy ra ý bảo cậu ấy sang lái xe.

Cũng coi như là tạo thêm một cơ hội nữa cho hai người nói cho rõ ràng vậy.

Hồ Thường Anh nghe xong đầy vẻ hào hứng, còn không quên hỏi gặng, “Tối hôm đó rốt cuộc hai người họ đã nói những gì vậy nhỉ?

Rõ ràng là đôi bên đều có tình có ý mà sao lại nói chuyện hỏng bét thế không biết."

Giang Thanh Nguyệt thở dài, “Ai mà biết được chứ!

Tô Linh thì không chịu nói, Tiểu Triệu thì hỏi chẳng ra được gì!"

Nói xong, cô lại nhìn Chu Chính Đình hỏi, “Sau đó Tiểu Triệu nói với anh thế nào?

Chắc chắn là cậu ta đã nói điều gì không nên nói rồi, nếu không Tô Linh đã chẳng giận đến thế."

Chu Chính Đình cũng rất bất lực, “Anh hỏi rồi, cậu ta nói cả buổi mà anh cũng chẳng thấy chỗ nào không đúng cả, Tiểu Triệu chỉ là sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của cô ấy, chắc là đã nói nếu cô ấy nhất định phải đi thì anh sẽ tôn trọng và chúc phúc đại loại thế chăng!"

Hồ Thường Anh và Giang Thanh Nguyệt nghe xong liền vỗ đét một cái vào trán, “Thế thì còn nói năng gì nữa?

Chẳng trách Tô Linh lại giận đến thế!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.